Đối mắt mấy giây, nàng hỏi: “Hôm đó ngươi vì sao không nói chuyện ta m.a.n.g t.h.a.i ra?”
Ta mỉm cười dịu dàng: “Đó không phải lỗi của ngươi, cùng là nữ nhi, ta không muốn dùng chuyện đó để tấn công ngươi.”
Nàng ta ngẩn ngơ, trên mặt có vẻ hối hận.
Ta mở cửa đi ra, mẹ ta bất chấp xông vào cửa, sau đó kinh ngạc reo lên: “Con tỉnh rồi, Cẩm Nhi con tỉnh rồi!”
Lại hỏi: “Biểu tỷ con có hãm hại con không?”
Ta nghe thấy Nam Cẩm nói: “Không có, biểu tỷ… rất tốt.”
Ngây thơ thật.
Ta quay đầu liền hiến kế cho cha ta: “Hạ mê d.ư.ợ.c vào t.h.u.ố.c của Nam Cẩm, nhân lúc nàng ta hôn mê, đưa nàng ta về nhà họ Nam.”
Thật sự cho rằng ta là Thánh Mẫu, dễ dàng tha thứ cho người hãm hại ta sao?
Nàng ta hoàn toàn không có thai.
Hết lần này đến lần khác để lộ sơ hở trước mặt ta, chẳng qua là muốn dẫn dắt ta hiểu lầm.
Ở phủ Công chúa, nàng ta vu oan cho ta, kích động ta cũng là muốn ta vạch trần chuyện nàng ta m.a.n.g t.h.a.i trước mặt mọi người.
Đến lúc đó chỉ cần mời thái y đến, liền có thể minh oan cho nàng ta.
Còn ta, vu khống người khác, danh tiếng sẽ mất sạch.
Những lời ta tố cáo nàng ta trước đây, nàng ta nghĩ rằng ta nói xấu nàng ta trước mặt Trần Sênh, đều sẽ trở thành lời dối trá.
Không ai sẽ tin ta nữa.
Nàng ta rất biết tùy cơ ứng biến.
Ban đầu giả m.a.n.g t.h.a.i để gả cho Lục Mão, sau khi Lục gia sụp đổ, nàng ta lại nhanh ch.óng nghĩ ra cách dùng giả m.a.n.g t.h.a.i để hãm hại ta.
Quả là một nhân tài.
Lại còn tin sái cổ lời dối trá của ta.
Nam Cẩm bị đưa đi ngay trong ngày.
Mẹ ta đương nhiên là làm ầm ĩ một trận, cha ta hỏi bà có muốn cùng Nam Cẩm về nhà họ Nam không, bà liền không dám nói thêm lời nào.
Bà ta có thể cảm nhận được, cha ta là nghiêm túc.
21
Công chúa xin Hoàng thượng ban hôn cho ta và Trần Sênh.
Hoàng thượng hỏi ý kiến của cha ta.
Cha ta lại không đồng ý.
Hoàng thượng chẳng hề tức giận, người đã già rồi, luyến tiếc ngôi vị, sợ hãi cái c.h.ế.t, tuy có ý chọn Trần Sênh nhưng không muốn thần dân của mình quá sớm ngả về người kế vị mới.
Người vui vẻ gọi Trần Sênh vào cung, bảo hắn trước tiên hãy thu phục được nhạc phụ rồi hãy đến xin chỉ ban hôn.
Lý do cha ta không đồng ý rất đơn giản, ông nghĩ với tính cách thẳng thắn của ta, nếu gả cho Trần Sênh, sau này ở hậu cung sẽ bị người ta ăn đến không còn mảnh xương.
Dù Trần Sênh có hứa hẹn với ông một đời một kiếp một đôi người, ông cũng không tin lấy nửa lời.
“Ta là nam nhân, lẽ nào ta lại không hiểu nam nhân?”
Ta nói: “Người ngưỡng mộ hắn đến vậy, con còn tưởng người mong ngóng lắm chứ!”
Cha ta đau lòng: “Nếu hắn chỉ là Thế t.ử Tĩnh Hải Vương, ta đương nhiên mong ngóng rồi!”
Ông than thở liên hồi, tiếc nuối không thôi.
Trần Sênh không thể thu phục cha ta, đành phải quay sang ta.
Trang sức vàng bạc, gấm vóc lụa là, cứ như không tốn tiền mà gửi đến phủ Công chúa.
Công chúa bảo ta cứ giữ chân hắn, thời gian kéo dài càng lâu càng có lợi cho chúng ta.
Mọi người đều nghĩ Hoàng thượng thân thể khỏe mạnh, còn có thể sống mười năm tám năm nữa, thực ra người đã là cung tên hết đà.
Thái y viện nằm trong sự kiểm soát của công chúa, công chúa không g.i.ế.c cha, chỉ là che giấu bệnh tình của Hoàng thượng.
Ngay cả Hoàng thượng cũng nghĩ mình chỉ là già yếu, mệt mỏi, thiếu tinh lực, chỉ cần nghỉ ngơi nhiều là được.
Người nghĩ mình còn có thể sống rất lâu, nên sẽ không vội lập Trữ quân.
Người muốn từ từ khảo sát, tận hưởng quyền lực hoàng gia cuối cùng.
Công chúa thường xuyên vào cung, nàng lấy muôn vàn lý do ra vào Ngự thư phòng, Hoàng thượng đã già, rất khoan dung với đứa con gái duy nhất này.
Huống chi công chúa chỉ là quan tâm đến sức khỏe của người, lúc thì tặng t.h.u.ố.c bổ, lúc thì tặng canh, lúc thì tiện tay sắp xếp Ngự thư phòng, mài mực rửa b.út cho người.
Hoàng thượng còn an ủi nàng: “Không cần hoảng sợ, Trần Sênh sẽ đối xử tốt với con.”
22
Trần Sênh hẹn ta đi du sơn.
Hắn không dẫn theo tùy tùng, ta không dẫn theo nha hoàn.
Trai đơn gái chiếc, gợi nhiều điều suy nghĩ.
Công chúa nói: “Hắn có thể muốn cùng ngươi tư định chung thân, gạo nấu thành cơm, cha ngươi không đồng ý cũng phải đồng ý.”
Ta nói: “Công chúa yên tâm, ta sẽ nhân cơ hội c.h.ặ.t đứt công cụ gây án của hắn.”
Công chúa chuẩn bị cho ta một con d.a.o găm sắc như c.h.é.m sắt, dặn dò ta thâm tình: “Tuyệt đối phải chống lại mỹ sắc của hắn.”
Lại nói: “Ta đã bố trí người ngựa ở dưới núi, nếu gặp nguy hiểm hãy b.ắ.n pháo hiệu lên trời.”
Tiết trời thu mát mẻ, hương hoa quế thoang thoảng, lá phong đỏ rực khắp núi, quả thực rất thích hợp cho tình nhân du sơn.
Ta mặc một bộ trang phục cưỡi ngựa, gọn gàng dứt khoát, ngay cả tóc cũng buộc lên.
Trần Sênh lại ăn diện như một con khổng tước, chỉ riêng phụ kiện đeo quanh hông đã năm sáu loại.
Ta nói: “Chúng ta thi đấu, xem ai leo lên đỉnh núi trước.”
Trần Sênh vẻ mặt cạn lời.
Ta đã chạy vụt vào trong núi như một con pháo thăng thiên.
Rốt cuộc là ta đã đ.á.n.h giá thấp Trần Sênh, tuy hắn ăn mặc rườm rà nhưng tốc độ đi lại không hề bị ảnh hưởng.
Ta âm thầm quan sát, võ công của hắn phải cao hơn ta.
Nhưng chúng ta không phân được thắng bại, leo đến nửa lưng chừng núi, bỗng nhiên trời đổ mưa to, chúng ta trú ẩn vào một hang đá.
Ta trú nhanh, người không bị ướt nhiều, Trần Sênh lại bị ướt như chuột lột.
Hắn nhóm lửa ở cửa hang, cởi bỏ quần áo ướt để hong khô, lại nghiêng đầu vắt khô mái tóc dài của mình.
Từ góc độ của ta nhìn sang, áo lót của hắn lỏng lẻo, một mảng lớn l.ồ.ng n.g.ự.c nửa kín nửa hở, có thể thấy được cơ thể cường tráng và bụng sáu múi săn chắc.
Công chúa đoán đúng, tên này quả nhiên đang sử dụng mỹ nam kế với ta.
Ta nhìn vài lần, dứt khoát chuyển ánh mắt sang ngọn lửa, lát sau lại không nhịn được mà nhìn lại.
Hắn cười: “Đẹp không?”
Ta mặt lạnh: “Tạm được.”
“Mặt ngươi lại đỏ rồi.”
“Không có, bị lửa nướng đấy.”