Ông thậm chí không đến gặp ta lần cuối, chỉ để lại cho ta một câu “Duyên phận cha con đã tận, từ nay về sau mỗi người tự quý trọng”, rồi du ngoạn bốn bể mà đi.

Ta biết, ông quay lưng ủng hộ Bệ hạ, đều là vì ta.

Ta là người của Bệ hạ, Bệ hạ thất bại, ta cũng không có kết cục tốt.

Bệ hạ từ khi còn là công chúa đã chọn trúng ta, có lẽ đã dự liệu được ngày này.

Nàng suy tính sâu xa, là một Vương giả thiên bẩm.

Ta xin phong hiệu Quận chúa cho hai muội muội, trùng tu Phật đường cho tổ mẫu.

Vương phu nhân và Vương Võ không có gì, rất bất mãn nhưng không dám đến tìm ta.

Cha ta đã đi, Vương Võ lại là kẻ chỉ biết đọc sách c.h.ế.t, Vương gia sau này phải dựa vào ta che chở.

Vương phu nhân rất hối hận, cố gắng hàn gắn tình mẫu t.ử với ta. Nhưng giờ đây, không có sự cho phép của ta, bà ta ngay cả mặt ta cũng không gặp được.

Về phần Nam Cẩm, ban đầu sau khi kết hôn, nàng ta sống khá tốt.

Phu quân nàng ta tuy hơn nàng hai mươi tuổi, nhưng bị nàng dỗ ngọt ngoan ngoãn nghe lời.

Nàng ta quả nhiên là một nhân tài, khả năng dỗ người là số một.

Nhưng Bệ hạ đăng cơ, ta được phong Vương, nhà chồng nàng ta biết ta và nàng ta không hòa hợp, vì muốn lấy lòng ta đã hưu nàng ta trả về nhà họ Nam.

Nhà họ Nam cũng sợ đắc tội ta, liệt kê các loại tội danh, đuổi nàng ta ra khỏi nhà.

Nàng ta tìm đến Vương phu nhân, Vương phu nhân bất chấp sự phản đối của hai muội muội và tổ mẫu, dung chứa nàng ta, và tích cực chạy vạy thay nàng ta, muốn gả nàng ta cho một gia đình tốt.

Kết quả nàng ta và Vương Võ lại lăn lên một chiếc giường.

Không chỉ khiến tổ mẫu tức đến nửa sống nửa c.h.ế.t, ngay cả Vương phu nhân cũng tức giận.

Nam Cẩm làm con gái bà có thể được, làm con dâu thì tuyệt đối không thể.

Thân đã tái giá, danh tiếng nát bươm, không có nhà mẹ, người như vậy sao xứng làm con dâu bà?

Nam Cẩm không phải loại đèn cạn dầu, ngày ba lần náo loạn, náo từ sáng đến tối, tổ mẫu và các muội muội không được yên thân, ta dứt khoát đón họ đến Vương phủ ở, mặc kệ ba người kia náo loạn thế nào.

Sau này Nam Cẩm được như ý nguyện gả cho Vương Võ, nhưng lại sinh ra một đứa bé ngốc nghếch…

29

Ta và Trần Sênh được Tiên hoàng ban hôn, hôn ước vẫn có hiệu lực.

Quốc tang ba năm, Bệ hạ sợ phát sinh biến cố, buộc chúng ta phải kết hôn ngay trong lúc đang chịu tang.

Đối với một người được Tiên hoàng có ý, từng cách ngôi vị chỉ một bước, Bệ hạ chỉ có thể đặt hắn ngay dưới mí mắt quan sát mới có thể yên tâm.

Và để thể hiện sự rộng lượng và nhân từ của mình, Bệ hạ cho phép hắn lên triều tham chính.

Ta là Bích Giang Vương, hắn là Bích Giang Vương phu.

Hắn đương nhiên không cam lòng.

Ban ngày ở triều đình cãi nhau với Bệ hạ và ta, phản bác các chính sách mới chúng ta đưa ra.

Ban đêm lại quấy nhiễu ta trên giường, nực cười, chỉ nghe nói trâu c.h.ế.t vì cày, chưa từng nghe nói ruộng bị cày nát.

Sau vài hiệp, hắn đã không chịu nổi nữa, ta cầm roi quất hắn: “Dậy đi, không phải muốn g.i.ế.c c.h.ế.t ta sao?”

Hắn nằm sấp trên giường, thều thào nói: “Lần sau chiến tiếp.”

Hừ, đấu với ta.

Triệu Tam và La Ngũ dưới sự tiến cử của ta, một người trở thành Sử quan bên cạnh Bệ hạ, một người vào Hàn lâm viện.

Triệu Tam tật xấu không đổi, lén lút hỏi ta: “...Công phu thế nào?”

Ta: “Nếu không yêu cầu một đêm bảy lần, thì tạm chấp nhận được.”

Triệu Tam lộ ra vẻ kinh hãi.

La Ngũ đỏ mặt mắng chúng ta không đứng đắn.

Đợi đến hai năm sau, ta sinh một cô con gái, Bệ hạ lập nàng làm Trữ quân, tự mình dẫn dắt dạy dỗ, Trần Sênh dần dần thay đổi, hắn không đối nghịch với chúng ta nữa.

Hắn mỗi ngày như được tiêm m.á.u gà, Bệ hạ chỉ đâu đ.á.n.h đó, mỗi ngày ở triều đình cãi nhau đỏ mặt với đám cổ hủ, kiên quyết ủng hộ các chính sách mới của Bệ hạ.

Hắn thực ra có người ủng hộ, hai năm trước đám cổ hủ đều lấy hắn làm chủ đạo, hắn đột ngột “phản bội”, đám cổ hủ còn tưởng là kế sách mới của hắn, mơ mơ hồ hồ làm theo mấy lần, thấy hắn làm thật mới hoàn hồn.

Nhờ ơn hắn, các chính sách mới lần lượt được thúc đẩy.

Nữ t.ử được hưởng quyền thừa kế tương tự nam t.ử.

Nữ t.ử có thể tự mình mở cửa hàng.

Nữ t.ử và nam t.ử có thể cùng nhau tham gia thi cử.

Hắn thậm chí còn đề xuất, bắt đầu thi hành chế độ phân chia ruộng đất mới ở vùng biên giới, dựa vào số lượng nữ t.ử trong nhà để phân chia ruộng đất.

Vùng biên giới quanh năm chiến tranh, vốn đã thiếu nam thừa nữ, chế độ phân chia ruộng đất mới vừa ra, rất nhiều binh lính ở quê nhà sống không tốt liền kết hôn và an cư lạc nghiệp ở đây, một thời gian dân số tăng vọt ngay cả thành phố cũng phồn vinh hơn nhiều.

Trong số các thành phố biên giới, Mạc Châu được thúc đẩy thuận lợi nhất.

Đúng vậy, chính là nơi Lục Mão bị phát phối.

Người nhà họ Lục c.h.ế.t gần hết trên đường đi, cuối cùng chỉ còn lại một mình Lục Mão, khi còn là công t.ử nhà giàu hắn ăn chơi đàn đúm, không có chí tiến thủ, một khi gia đình tan nát lại kích thích được m.á.u nóng, rất nhanh đã lập công chuộc tội, được cất nhắc làm Sư gia của Tri phủ Mạc Châu.

Việc thúc đẩy chế độ phân chia ruộng đất mới, hắn đã góp công rất lớn.

Tri phủ Mạc Châu viết tấu chương biểu dương hắn, đệ trình lên Bệ hạ, Bệ hạ hỏi ý kiến ta.

Ta nói: “Cho hắn làm một chức quan nhỏ đi.”

Về phủ, Trần Sênh bắt đầu chiến tranh lạnh với ta, không nói chuyện với ta, ăn cơm chỉ ăn cơm trắng, ngủ thì co ro ở một bên, nửa đêm còn lén lút khóc.

Nói là lén lút khóc, thực ra không rơi một giọt nước mắt nào, chỉ rên rỉ khô khan, còn cố ý rên rỉ bên tai ta.

Ta bị đ.á.n.h thức, trừng mắt nhìn hắn: “Ngươi náo đủ chưa?”

“Chưa!” Hắn tính tình cũng lớn, mắt to trừng mắt nhỏ với ta.

Một lúc lâu sau, hắn bỗng nhiên hỏi ta: “Lần ở trên núi đó, nếu là ám vệ thật nàng có buông tay không?”

Bấy nhiêu năm nay chúng ta không hề nhắc đến chuyện năm đó, rất nhiều chuyện, mọi người đều hiểu mà không cần nói ra.

Ta nói: “Không.”

“Ta không tin.”

“Thật đấy,” Ta ôm mặt hắn, dịu dàng nói, “Những chuyện khác ta có thể lừa ngươi, nhưng có một chuyện ta không lừa ngươi, Trần Sênh, ta từ mười hai tuổi gặp ngươi, đã yêu ngươi từ cái nhìn đầu tiên.”

Hắn vẫn lắc đầu: “Ta không tin.”

Nhưng vẻ mặt đã dịu lại, ánh mắt trở nên mềm mại, khóe miệng khẽ nhếch, không cách nào che giấu được.

Ta hôn khóe miệng hắn: “Thật đấy.”

Hắn kéo ta vào lòng, hôn đáp lại ta, nói sát bên tai ta hung dữ: “Ta! Không! Tin!”

[HẾT]

Chương 15 - Đừng Làm Phiền Ta, Ta Cần Yên Tĩnh! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia