Tôi theo phản xạ lùi lại.
Nhưng ngay khi mùi hương quen thuộc xộc vào mũi.
Tôi sững sờ đứng c.h.ế.t lặng.
Một đôi tay thuận thế đặt lên vai tôi.
Trên đỉnh đầu vang lên tiếng cười khẽ.
Vẫn cái vẻ lưu manh như ngày nào.
“Mấy năm rồi.”
“Kỹ thuật ăn vạ của em sao vẫn kém thế hả?”
10
Có một khoảnh khắc.
Tôi còn tưởng mình đang nằm mơ.
Mấy năm nay sống ở Berlin.
Mỗi lần rời khỏi sân khấu, đi ngang Quảng trường Gendarmenmarkt.
Tôi luôn không kìm được mà nhìn khắp bốn phía.
Cứ ngỡ Kỷ Tu sẽ giống như ngày xưa.
Bất chợt xuất hiện từ một góc nào đó.
Thế nhưng.
Mỗi lần mong chờ đều chỉ đổi lại thất vọng.
Vậy nên.
Khi anh thật sự xuất hiện trước mặt.
Tôi lại hoàn toàn trở tay không kịp.
“Ngẩn người rồi à?”
Trán tôi bị gõ nhẹ một cái.
Kỷ Tu cúi xuống, mỉm cười đưa tay vuốt ve gương mặt tôi.
“Sao thế?”
“Anh đẹp trai hơn rồi nên em không nhận ra à?”
Tôi chớp chớp mắt.
Cổ họng bỗng cay nghẹn.
Câu hỏi tôi để tâm nhất buột miệng thốt ra:
“Anh... từng đến Berlin sao?”
“Có…Tháng nào anh cũng đến.”
“...Vậy anh nhìn thấy em không?”
“Anh đến là để nhìn em mà.”
Tôi lặng người.
Giọng nói nghẹn lại.
“Em không biết...Em không nhìn thấy anh.”
Tôi gia nhập dàn nhạc.
Đứng trên những sân khấu lớn hơn.
Năm nào cũng có vô số chuyến lưu diễn và các cuộc thi.
Luôn có truyền thông đưa tin.
Kỷ Tu hẳn sẽ có cơ hội biết tin tức của tôi.
Nhưng...
Berlin và Bắc Thành cách nhau hơn bảy nghìn cây số.
Sau khi từ bỏ sự nghiệp đua xe.
Kỷ Tu rất hiếm khi xuất hiện trước công chúng.
Tôi thật sự không thể nhìn thấy anh.
Thỉnh thoảng Nguyễn Thiên Lương đăng ảnh lên vòng bạn bè.
Thế nhưng Kỷ Tu lại keo kiệt đến mức hiếm khi lộ mặt.
Đôi lúc chỉ là một bàn tay.
Hoặc một góc nghiêng.
Đã đủ để tôi chống chọi qua biết bao đêm mất ngủ.
Nhưng đến khi trời sáng.
Mọi thứ lại càng trở nên khó chịu đựng hơn.
“Vậy em nhìn kỹ thêm đi. Anh đang ở đây.”
Kỷ Tu nâng gương mặt tôi.
Trong đôi mắt anh phản chiếu ánh đèn đường.
Ấm áp.
Rực sáng.
“Để anh đưa em về. Rồi cho em nhìn thỏa thích.”
“Được không?”
Ánh đèn đường kéo dài bóng của hai chúng tôi.
Không biết đầu ngón tay của ai chạm vào mu bàn tay của ai trước.
Đến khi hoàn hồn.
Hai bàn tay đã lặng lẽ đan c.h.ặ.t vào nhau.
Mãi đến trước cửa phòng khách sạn.
Tôi mới giật mình.
Bất an định rút tay ra.
“Tuần sau em sẽ trở lại Berlin.”
Kỷ Tu lại siết tay tôi c.h.ặ.t hơn.
Anh gật đầu.
“Anh biết.”
“Hợp đồng bên đó của em vẫn còn một năm nữa.”
“Anh biết.”
Tôi mím môi.
“Anh... không có gì muốn nói sao?”
Anh im lặng một lúc.
Rồi đưa tay vén lọn tóc mai bên tai tôi ra sau.
Đầu ngón tay lướt qua vành tai.
Cả người tôi cứng đờ.
“Nói gì?”
Anh cười:
“Dù sao em cũng sẽ quay về.”
“Làm sao anh chắc em sẽ quay về?”
“Bởi vì...Em đã quay về rồi.”
Bàn tay Kỷ Tu từ vành tai chậm rãi lướt đến sau gáy tôi.
Ánh mắt sâu thẳm cũng theo đó hạ xuống.
“4 năm trước, lúc để em đi. Anh vốn chẳng có chút nắm chắc nào.”
“Nhưng mẹ anh nói đúng.”
“Em là chú chim sinh ra để bay cao.”
“Còn anh... không thể nhốt em lại.”
“Chỉ là anh không biết em sẽ bay bao lâu. Bay xa đến đâu.”
“Sau khi biết tin em đoạt giải. Anh không nhịn được, liền bảo dàn nhạc gửi thư mời cho em.”
“Lá thư mời đó...Là chính tay anh viết.”
“Anh còn lặng lẽ để tên mình vào trong.”
Kỷ Tu cúi đầu.
Chậm rãi tiến lại gần.
Như thể đã mãn nguyện, anh khẽ cọ lên cổ tôi.
“Em đã trở về. Vậy là anh hiểu rồi.”
Một cảm giác tê dại như bị viên đạn xuyên thẳng vào tim khiến vành mắt tôi bỗng cay xè.
Tựa như hai chùm sáng.
Trong bóng tối lặng lẽ phát tín hiệu dò tìm nhau.
Đến khoảnh khắc giao nhau.
Mới nhận ra...
Hóa ra cả hai đều luôn tìm kiếm đối phương.
Tôi dè dặt đưa tay ôm lấy eo anh.
Ngay lập tức bị anh kéo mạnh vào lòng.
“Tô Yểu.”
Hơi thở nóng bỏng phủ xuống.
Không khí giữa hai cánh môi dần trở nên loãng đi.
Giọng Kỷ Tu rất khẽ.
Khẽ đến mức như chỉ đang nói với chính mình:
“Dù sao anh vẫn luôn ở đây.”
“Không đi đâu cả...”
“Chỉ cần em quay về.”
11
Trước khi mọi thứ hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát.
Điện thoại trong túi Kỷ Tu bỗng reo lên.
Anh lập tức lùi về sau một bước.
Sau khi cố gắng điều hòa hơi thở, anh mới bực bội lấy điện thoại ra.
Vốn định cúp máy.
Nhưng lại vô tình bấm nhầm.
Tiếng gào của Nguyễn Thiên Lương lập tức vang vọng khắp hành lang:
“Kỷ Tu, đồ khốn. Ông đây nhắn cho cậu bao nhiêu tin rồi, cậu đến một tiếng cũng chẳng thèm đáp. Người ta Tô Yểu còn biết mời tôi ăn cơm...”
Kỷ Tu cau mày ngắt lời:
“Tính cho tôi.”
“Hả? Tính gì cho cậu?”
“Mời ăn cơm.”
“Tôi với Yểu Yểu cùng mời cậu, được chưa?”
“Hai người với Tô Yểu? Xì, giờ người ta còn muốn gặp cậu chắc mà cậu còn mời... Khoan đã... cậu vừa gọi... Yểu Yểu?”
Nguyễn Thiên Lương mất vài giây mới phản ứng lại.
Âm lượng lập tức tăng vọt.
“Đ.ệ.t! Hai người... hai người... Kỷ Tu, cậu... #¥&*...”
Kỷ Tu không chút do dự cúp máy, đau đầu thở dài.
Bốn mắt nhìn nhau.
Chúng tôi bỗng cùng bật cười.
Chỉ tiếc...
Bữa cơm ấy cuối cùng vẫn không kịp ăn trước khi tôi quay lại Berlin.
Lịch biểu diễn quá kín.
Đến ngày kết thúc, Nguyễn Thiên Lương lại đúng lúc đi công tác.
Lịch hẹn ban đầu.
Cuối cùng chỉ còn lại tôi và Kỷ Tu.
Xe dừng trước cửa nhà hàng.
Kỷ Tu bỗng giữ lấy bàn tay đang định mở cửa xe của tôi.
“Mấy năm nay anh đã học nấu ăn. Em muốn nếm thử không?”
“Ở nhà vẫn luôn giữ lại tất cả đồ của em.”
“Cả khóm hồng em từng trồng trong sân cũng... vẫn còn sống.”
“Chúng đều rất nhớ em.”
Đầu ngón tay anh vô thức vuốt ve cổ tay tôi.
Hết lần này đến lần khác.
Yết hầu Kỷ Tu khẽ chuyển động.
Giọng nói đã khàn đi.
“Tô Yểu.”
Những ký ức đã khắc sâu vào cơ thể.
Thành thật hơn cả lý trí.
Tôi không nói gì.
Chỉ đưa tay nắm lấy cổ áo anh.
...