Mười tám năm. Một con số không quá dài đối với dòng chảy thời gian, nhưng đủ để vùi lấp cả một thời thanh xuân của một người phụ nữ.
Trong căn hộ chung cư cao cấp ở trung tâm thành phố, mùi hương nhạt nhòa của bữa tối đang lan tỏa, quyện cùng chút ánh hoàng hôn cuối ngày hắt qua khung cửa kính. Vương Tuyết đứng trong bếp, đôi tay cô vẫn thoăn thoắt làm việc, nhưng tâm trí cô bỗng nhiên rung lên theo tiếng reo hò từ phòng sách âm thanh của sự hân hoan, của tương lai đang mở rộng.
"Mẹ! Mẹ ơi! Đậu rồi! Con và anh trai đều đỗ Thanh Hoa rồi!"
Tống Lăng và Tống Thần chạy ào ra từ phòng sách, hai gương mặt sáng bừng niềm kiêu hãnh. Chúng đã cao hơn Vương Tuyết cả cái đầu, vóc dáng cân đối, đôi mắt toát lên sự thông minh lanh lợi. Nhìn hai chàng thanh niên mười tám tuổi, Vương Tuyết bỗng thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình nghẹn lại. Đó là một cảm xúc hỗn độn: sự tự hào của một người mẹ, và cả sự chua chát khi nhìn thấy trong từng nét mặt, từng cử chỉ của chúng, hình bóng của người đàn ông đã vĩnh viễn rời xa cuộc đời cô từ rất lâu.
Tống Kỳ chồng cũ của cô, và Giang Dĩnh bạch nguyệt quang của anh ta đã qua đời trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi t.h.ả.m khốc ngay sau ngày cưới chưa đầy nửa năm. Họ để lại cho cô một "món quà" nghiệt ngã: cặp song sinh mới vài tháng tuổi. Ngày đó, giữa những lời đàm tiếu và sự phản đối kịch liệt từ gia đình, Vương Tuyết đã chọn ở lại, chọn cách gánh vác món nợ tình cảm không phải của mình. Cô từ bỏ sự nghiệp mơ ước, từ bỏ những cơ hội yêu đương, chỉ để làm một người mẹ đơn thân lặng lẽ, dùng toàn bộ tâm huyết để mài giũa hai viên ngọc thô này trở nên sáng bóng.
"Hai đứa giỏi lắm. Mẹ tự hào về các con," cô dịu dàng xoa đầu chúng, ánh mắt xa xăm.
Tống Lăng và Tống Thần luôn ngoan ngoãn. Chúng biết ơn cô, thường xuyên hứa hẹn về một tương lai phụng dưỡng mẹ nuôi. Vương Tuyết hiểu, tình yêu của chúng dành cho cô là chân thành. Nhưng sâu trong đáy mắt, đôi khi cô vẫn thấy sự lạnh lùng khó đoán, giống hệt Tống Kỳ năm nào. Sự thông minh, vẻ ngoài điển trai, đôi khi là cách chúng nhướn mày khi suy nghĩ – tất cả đều là bản sao hoàn hảo của cha chúng.
Để ăn mừng cột mốc Thanh Hoa, Vương Tuyết đã đặt một sảnh tiệc lớn tại nhà hàng sang trọng nhất thành phố. Cô đăng tin vui lên nhóm chat gia đình họ Tống, nhận về hàng trăm lời chúc tụng sáo rỗng. Cô lướt qua những dòng chữ, khẽ cười nhạt. Họ chúc mừng hai đứa trẻ, hay họ đang tự hào vì "nòi giống" nhà họ Tống vẫn xuất sắc đến vậy?
Hai ngày sau, tại nhà hàng.
Ánh đèn chùm rực rỡ phản chiếu lên những bộ lễ phục đắt tiền của những người họ hàng nhà họ Tống. Vương Tuyết đứng một góc, lặng lẽ quan sát. Gia đình cô không ai đến; họ vẫn chưa bao giờ tha thứ cho sự hy sinh mù quáng của cô năm ấy. Ngược lại, nhà họ Tống đông đủ như một buổi họp mặt gia tộc. Bố mẹ chồng, anh chị em của Tống Kỳ, ai nấy đều sang trọng và xa cách. Họ lướt qua Vương Tuyết như thể cô chỉ là một món đồ nội thất thừa thãi. Họ tiến thẳng tới bàn tiệc chính, nơi Tống Lăng và Tống Thần đang ngồi.
"Cháu nội của bà, mau lại đây cho bà xem nào," bà nội của bọn trẻ niềm nở, hoàn toàn phớt lờ Vương Tuyết đang đứng cạnh đó với tay cầm bình trà.
Tống Gia cô em gái của Tống Kỳ vừa rót rượu vừa cười khẩy: "Vương Tuyết, đứng ngây ra đó làm gì? Rót nước cho bố mẹ đi chứ. Cô đúng là làm mẹ không làm, lại thích làm người giúp việc à?"
Câu nói ấy như một cái tát vào mặt Vương Tuyết. Sự phục vụ tận tụy suốt mười tám năm qua của cô trong mắt họ chỉ là bổn phận hiển nhiên. Vương Tuyết khẽ nén một hơi thở dài, ánh mắt cô trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ rót trà.
Đúng lúc đó, cửa sảnh tiệc mở ra. Một luồng không khí lạnh lẽo dường như tràn vào cùng hai nhân vật vừa bước tới. Cả sảnh tiệc im lặng như tờ. Những chiếc ly rơi xuống mặt bàn tạo nên những tiếng động khô khốc, vang vọng trong không gian.
Người đàn ông với gương mặt mà Vương Tuyết đã thấy trên di ảnh mười tám năm qua đang bước tới, khoác tay người phụ nữ xinh đẹp, rạng rỡ Giang Dĩnh. Cả hai người họ, những người mà cả thế giới đều tin là đã c.h.ế.t, giờ đang đứng đây, sống động và khỏe mạnh.
"Thật bất ngờ phải không?" Tống Kỳ lên tiếng, giọng nói vẫn trầm ấm nhưng chứa đầy sự xa lạ. "Chúng tôi chỉ là gặp chút rắc rối, phải tạm lánh đi một thời gian để giữ mạng."
Giang Dĩnh nép vào lòng anh ta, mỉm cười với Vương Tuyết bằng một nụ cười đầy sự đắc thắng: "Cảm ơn cô, Vương Tuyết. Nhờ có cô tận tâm chăm sóc, hai đứa con của tôi mới thi đỗ Thanh Hoa. Nếu không có cô, chúng tôi chắc chắn không thể tận hưởng cuộc sống tự do bên ngoài lâu đến vậy..."
Bầu không khí trong sảnh tiệc căng thẳng đến nghẹt thở. Tống Lăng và Tống Thần đứng bật dậy, đôi mắt mở to ngơ ngác, nhìn người cha đã "c.h.ế.t" từ lâu giờ đang sống sờ sờ trước mặt. Bố mẹ chồng Vương Tuyết nhanh ch.óng thay đổi thái độ, quay sang nịnh nọt Tống Kỳ và Giang Dĩnh, hoàn toàn quên sạch sự hiện diện của người phụ nữ đã hy sinh tất cả cho những đứa trẻ này.
Tống Kỳ nhìn Vương Tuyết, ánh mắt không một chút áy náy, chỉ có sự tính toán lạnh lùng: "Cô cũng đã vất vả mười tám năm rồi. Giờ chúng tôi đã trở về, chúng tôi muốn làm thủ tục ly hôn, lấy lại quyền nuôi con, và... ngôi nhà đó, cô cũng nên dọn đi thôi."
Vương Tuyết đứng giữa căn phòng xa hoa. Cô nhìn hai đứa con đang bàng hoàng, nhìn người chồng phản bội và người tình của anh ta, rồi nhìn cả gia đình chồng đang quay lưng lại với mình.
Cô không khóc. Cô cũng chẳng buồn làm loạn.
Một nụ cười rạng rỡ, xinh đẹp và đầy bí ẩn hiện trên môi cô. Cô nhẹ nhàng đặt bình trà xuống bàn, tiến lại gần Tống Kỳ, thì thầm bằng chất giọng đủ để cả bàn tiệc nghe thấy:
"Được thôi. Tôi đồng ý ly hôn. Nhưng các người có chắc là muốn đón nhận lại chúng ngay lúc này không?"
Ánh mắt cô lướt qua Tống Lăng và Tống Thần, trong mắt cô không còn sự yêu thương thuần túy, mà là một sự trống rỗng đến đáng sợ. Mười tám năm qua, cô không chỉ nuôi nấng chúng bằng tình yêu, mà còn bằng cả những bài học về sự thật nghiệt ngã của dòng m.á.u họ Tống. Cô đã chờ đợi ngày này từ rất lâu cái ngày mà bộ mặt thật của "gia đình hạnh phúc" này được phơi bày trước mặt hai đứa trẻ.
Cuộc chơi thực chất, chỉ mới bắt đầu.