Sảnh tiệc rực rỡ ánh đèn như thể muốn chế giễu sự sụp đổ của Giang Dĩnh. Cả người cô ta cứng đờ, khuôn mặt xinh đẹp vì hoảng loạn mà trở nên vặn vẹo.
"Không thể nào! Cô lừa tôi! Nhất định cô đã làm giả kết quả xét nghiệm!" – Giang Dĩnh hét lên, giọng lạc đi vì sợ hãi.
Tôi chỉ khẽ nhướng mày, nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi: "Giang Dĩnh, cô nên học cách đối diện với sự thật thay vì gào thét. Trên tờ giấy đó có dấu chứng thực của phòng công chứng. Nếu cô không tin, chúng ta có thể làm lại ngay lúc này. Cô có dám không?"
Câu hỏi của tôi như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào tham vọng của cô ta. Cả nhà họ Tống đứng đó, nhìn chăm chằm vào con dấu đỏ ch.ót trên văn bản, không khí đặc quánh sự bẽ bàng. Sự thật như một lưỡi d.a.o sắc lẹm, cắt đứt hoàn toàn ảo tưởng về một "đại gia đình hạnh phúc" mà họ dày công dàn dựng.
Phía sau lưng tôi, Tống Lăng và Tống Thần hai chàng trai mà tôi dốc lòng nuôi dạy – cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Chúng đã hiểu rằng sợi dây liên kết giữa mình và tôi không nằm ở huyết thống, mà ở mười tám năm đong đầy tình thương và hy sinh mà người cha ruột kia chưa từng chạm tới.
Quay ngược thời gian, mười tám năm trước, khi Tống Kỳ Phong và Giang Dĩnh dàn dựng vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi để trốn chạy nợ nần và trách nhiệm, tôi đã sớm nhận ra những lỗ hổng trong kế hoạch của họ. Khi ấy, tôi biết mình đang m.a.n.g t.h.a.i một cặp song sinh. Một kế hoạch táo bạo nảy ra trong đầu tôi: tôi nhận trách nhiệm nuôi cặp con riêng của anh ta, lấy lý do đau lòng mà đưa chúng về quê, chờ đợi thời cơ chín muồi. Khi đưa cặp song sinh của mình trở lại, tất cả mọi người từ bố mẹ chồng đến họ hàng đều mặc định đó là con của Tống Kỳ Phong. Họ mỉa mai, họ khinh bỉ tôi "ngu ngốc nuôi con người khác". Nhưng tôi chỉ mỉm cười, bởi tôi biết mình đang chuẩn bị một ván cờ lớn.
Tống Kỳ Phong nhìn hai đứa trẻ tội nghiệp trước mắt, ánh mắt anh ta không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy mà thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ. Tôi đẩy Giang Nhất và Giang Nhị về phía họ: "Đây, bố mẹ ruột của các con đây. Mau đi theo họ đi, họ đã mong chờ sự đoàn tụ này suốt mười tám năm qua cơ mà."
Giang Nhị, với đôi mắt đờ đẫn, lao đến ôm chầm lấy Giang Dĩnh, miệng cười khúc khích: "Mẹ! Ha ha! Mẹ!"
Nước mũi, nước mắt và cả những vệt dãi chảy dài trên bộ váy thiết kế cao cấp của cô ta. Giang Dĩnh hoảng hốt đẩy mạnh thằng bé ra như thể chạm phải thứ gì đó bẩn thỉu: "Cút ngay! Đồ bẩn thỉu!"
Giang Nhị loạng choạng, suýt ngã xuống đất nếu không có Giang Nhất kịp thời đỡ lấy. Cậu bé nhìn chằm chằm vào Giang Dĩnh bằng ánh mắt lạnh lùng, chứa đựng nỗi đau thấu tận xương tủy. Tôi nhìn cảnh tượng ấy, thong thả lên tiếng: "Sao thế? Chỉ vì chúng không đỗ Thanh Hoa, nên cô không muốn nhận nữa à?"
Trước bao nhiêu quan khách và họ hàng nhà họ Tống, Giang Dĩnh buộc phải nghiến răng kìm nén: "Là con tôi, tôi đương nhiên sẽ nhận."
Cuộc đoàn tụ biến thành một màn kịch hài hước đầy cay đắng. Cuối cùng, Tống Kỳ Phong và Giang Dĩnh chỉ còn cách lặng lẽ dắt hai đứa trẻ bệnh tật rời đi trong sự nhục nhã. Bữa tiệc sinh nhật tan rã trong bầu không khí ảm đạm. Bố mẹ chồng tôi khóc đến ngất đi, không thể chấp nhận được cú sốc rằng người cháu "đỗ Thanh Hoa" mà họ hãnh diện khoe khoang thực chất lại không mang dòng m.á.u nhà họ Tống.
Tôi không hề hối hận. Những ấm ức, tủi nhục suốt gần hai thập kỷ qua đã được tôi đòi lại cả vốn lẫn lời.
Sau khi bán căn nhà cũ, tôi mua một căn hộ ngay đối diện nhà của Giang Dĩnh. Đây là bước tiếp theo trong kế hoạch của tôi. Cách âm của khu chung cư này rất tệ, ngày nào tôi cũng được "thưởng thức" những màn tranh cãi nảy lửa từ nhà đối diện. Họ đổ lỗi cho nhau, họ c.h.ử.i bới sự hiện diện của hai đứa trẻ tật nguyền mà họ cho là "gánh nặng". Những tiếng roi da quất vào da thịt, những tiếng la hét xé lòng của Giang Nhị khiến người nghe không khỏi rùng mình.
Một ngày nọ, tôi tình cờ gặp Giang Nhất dưới sân chung cư. Cậu bé đang cố gắng đẩy chiếc xe lăn lên con dốc dài nhưng sức lực yếu ớt không cho phép. Tôi tiến đến, đặt tay vào tay cầm xe lăn, dùng sức đẩy lên. Giang Nhất quay đầu lại, đôi mắt hằn lên những vết bầm tím, cậu bé khẽ nói: "Cảm ơn."
"Tôi báo cảnh sát nhé?" – Tôi hỏi, giọng đầy suy tư.
Cậu bé lắc đầu, ánh mắt nheo lại chứa đầy căm hận: "Báo cũng vô ích thôi. Họ chỉ càng đ.á.n.h dữ hơn khi không có người ngoài."
"Cũng đúng. Đôi khi mạng xã hội còn hiệu quả hơn cảnh sát nhiều," tôi nói bâng quơ, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào cậu bé.
Giang Nhất khựng lại. Cậu bé là một người thông minh, một tia sáng vụt qua ánh mắt cậu. Chỉ cần một câu gợi ý, cậu bé đã hiểu rõ mình cần phải làm gì. Những vết bầm tím trên người cậu chính là bằng chứng tố cáo tội ác của Tống Kỳ Phong và Giang Dĩnh. Sự sụp đổ của một gia đình đạo đức giả không chỉ đến từ những bí mật tôi phơi bày, mà còn từ chính sự phản kháng của những nạn nhân mà họ đã ruồng bỏ.
Tôi đứng đó, nhìn cậu bé lặng lẽ lăn xe về phía thang máy. Một chương mới đã mở ra. Tôi không còn là người phụ nữ cam chịu, hy sinh, mà đã trở thành người cầm lái cho số phận của chính mình. Sự trả thù ngọt ngào nhất không phải là vũ lực, mà là để họ tự nếm trải quả đắng do chính bàn tay mình gieo xuống.
Cuộc sống của tôi, từ nay, chỉ còn là ánh sáng.