Anh nhanh ch.óng dập tắt điếu t.h.u.ố.c.  

Sờ gáy một cách mất tự nhiên.  

Cực kỳ giống dáng vẻ mỗi lần Thẩm Quan Nam hút t.h.u.ố.c.  

Sau đó bị tôi bắt tận tay.  

Tôi đứng tại chỗ cố gắng kiềm chế để ngó lơ anh.  

Nhưng ngay khi chúng tôi lướt qua nhau, tôi nghe thấy anh nói.  

"Mạnh Niệm Nhất."  

Tôi nhận ra cô.  

Ầm một tiếng.  

Tôi chỉ cảm giác như toàn bộ m.á.u trong người đã dồn hết lên não.  

Là Thẩm Quan Nam của tôi đã về rồi sao?  

Tôi cứng nhắc xoay người lại.  

Từ bả vai đến bắp chân đang không ngừng run rẩy.  

Tim tôi cũng bất giác run lên theo.  

Đang chuẩn bị gọi ra hai tiếng "Quan Nam".  

Nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh nhạt của anh, tôi bỗng dừng lại.  

Thẩm Quan Nam trước giờ chưa từng dùng ánh mắt này để nhìn tôi.  

Mỗi khi anh nhìn tôi đều mang theo ý cười.  

Sự dịu dàng trong đáy mắt như có thể bao trùm lấy tôi.  

Niềm vui sướng và nỗi xót thương bất ngờ ập tới khiến tim tôi đau nhói.  

Tôi cúi đầu xuống, không để anh nhìn thấy vành mắt đỏ ửng của mình.  

"Đội trưởng Vương đã nói cho tôi rồi."  

"Nhưng anh ta không nói đến cô."  

Anh phân tích một cách chậm rãi.  

"Tôi cảm thấy cô rất quen thuộc."  

"Nhưng không phải cảm giác quen thuộc giữa đồng nghiệp với nhau."  

"Mỗi lần gặp cô, tôi cứ luôn có cảm giác tội lỗi."  

"Thậm chí còn có hơi sợ cô."  

"Cô biết tôi dị ứng với nấm."  

"Hơn nữa sợi dây màu đỏ trên cổ của cô giống với cái của tôi."  

Sợi dây đỏ đó là do hai chúng tôi đi xin trên chùa Tiên Nham.  

Tôi xin cho anh bình an.  

Anh xin cho tôi cầu gì được nấy.  

Trên sợi dây còn được đính một mảnh bạc nhỏ là tên viết tắt của hai chúng tôi.  

"Tôi đã quên."  

Thẩm Quan Nam là lính trinh sát.  

Tuy đã mất trí nhớ nhưng sự cảnh giác đã khắc sâu trong xương cốt thì vẫn còn đó.  

Thái độ nhiệt tình đến lạ thường của nhóm đội trưởng Vương vốn không thoát được con mắt của anh.  

Bị anh đoán ra được cũng chỉ là chuyện sớm muộn.  

Mà thân phận của tôi cuối cùng thì anh cũng không đoán ra.  

Hoặc có lẽ đã đoán ra được nhưng anh không dám tin.  

Tôi từ ngước đầu lên, đối diện với đôi mắt đ.á.n.h giá của anh.  

Anh cúi xuống nhìn chiếc nhẫn của tôi.  

"Diệp Ninh nói, cô kết hôn rồi."  

"Cô..."  

Tuy anh đang đút hai tay vào túi áo.  

Nhưng tôi biết lúc này anh chắc chắn đang nắm c.h.ặ.t hai bàn tay.  

Trong lòng vô cùng hỗn loạn.  

Cũng đúng.  

Một người đàn ông vốn sắp ôm được người đẹp về nhà.  

Đang tràn đầy hạnh phúc.  

Bỗng nhiên lại xuất hiện một người phụ nữ có khả năng dính dáng quan hệ với mình.  

Lòng anh chắc chắn đang rối như tơ vò.  

Họng tôi khô khốc, không thể phát ra tiếng.  

Sau khi thử đi thử lại, tôi từ từ mở miệng.  

"Em quả thực đã kết hôn rồi."  

"Nhưng không có liên quan gì đến anh."  

Tôi nhìn thấy rõ ràng, anh đã thở phào một hơi nhẹ nhõm.  

Giây phút đó đúng là giây phút đau khổ nhất trong đời tôi.  

Có thế nào tôi cũng không ngờ được rằng có một ngày Thẩm Quan Nam sẽ cảm thấy vui mừng vì không có quan hệ gì với tôi.  

Cho đến giờ tôi vẫn còn nhớ biểu cảm ngại ngùng đỏ cả tai.  

Không biết làm thế nào của anh khi bị tôi phát hiện anh đang nhìn mình.  

Và cả khi tôi nhận lời làm bạn gái của anh, anh vui mừng như đã có được cả thế giới.  

Nụ cười vui mừng thỏa mãn như vậy, tôi mới chỉ thấy có hai lần.  

"Vậy anh ta đâu?"  

Tôi nhìn người trước mặt, bỗng chốc không kìm nổi nước mắt.  

Anh lúng túng nhìn tôi, chỉ biết nói lời xin lỗi.  

"Xin lỗi."  

Tôi cúi người xuống rồi đưa tay lên ngăn lại mọi động tác của anh.  

"Ba mẹ anh thương em nên đã nuôi em như con gái."  

"Em và anh không có dây dưa quan hệ quá nhiều."  

"Em đến đây chủ yếu là muốn thay họ tới thăm anh."  

"Còn về sợi dây đỏ."  

Tôi dùng sức dứt ra.  

Sợi dây đỏ rơi xuống.  

"Là bùa bình an mà ba mẹ xin cho anh."  

"Tiện xin luôn giúp em một sợi mà thôi."  

Thẩm Quan Nam thấy tôi không nói gì.  

Nhưng tôi không còn sức bịa tiếp nữa.  

Có lẽ mấy câu nói ban nãy đã đủ để anh yên tâm kết hôn rồi.  

Tôi không biết mình làm thế nào mà về được phòng ngủ.  

Trước đây tôi rất biết kiểm soát bản thân.  

Nhưng vào giây phút tôi quay người đi, nước mắt lại tuôn ra như mưa.  

Nước mắt làm nhòe lớp trang điểm.  

Nhìn gương mặt mệt mỏi ốm yếu, hai tay tôi ôm mặt ngồi vào một góc trong nhà vệ sinh.  

Khóc rất lâu.  

Năm năm đến nằm mơ, tôi cũng không nghĩ tới việc Thẩm Quan Nam có thể quay trở về bên mình.  

Nhưng vào giây phút anh xuất hiện, tôi lại không thể không đẩy anh ra xa.  

Tại sao phải đối xử với tôi như vậy?  

Tại sao nhất định phải là tôi chứ?  

Do cảm xúc lên xuống quá thất thường, dạ dày tôi bỗng như quay cuồng lên.  

Trong họng bỗng cảm nhận được đầy mùi tanh của m.á.u.  

"Niệm Nhất, em sao thế?"  

"Mau mở cửa."  

Tôi bám vào vách tường rồi đứng lên.  

Điểm nhiên ấn nút xả nước.  

Vội vàng dặm lại lớp trang điểm đã bị nước mắt làm nhòe.  

Sau đó đi ra ngoài như bình thường.  

"Em không sao."  

"Không cẩn thận bị ngã một cái thôi."  

Ánh mắt đau lòng đó của chị Lý khiến tôi cảm thấy khó chịu.  

"Ở trước mặt chị thì không cần cố kìm nén đâu."  

Tôi tránh mặt đi.  

"Em không sao."  

Chị Lý nhìn tôi, muốn nói gì rồi lại thôi.  

Cuối cùng vẫn vỗ vai bảo tôi về giường.  

Vào lúc quay đi, tôi lại nhìn thấy thứ trên bàn.  

Tấm thiệp mời màu cam.  

Hôn lễ vào buổi hoàng hôn.  

Đó vốn thuộc về tôi mà.  

Vào giây phút đó, tôi bỗng thấy thật sự không cam tâm.  

Cảm xúc đã dồn lên cướp mất lý trí.  

Tôi xông ra ngoài, chạy thẳng ra sảnh lớn.  

Tôi phải nói cho anh biết, tôi mới là vợ chưa cưới của anh.  

Bảy ngọn gió biển mặn chát thổi tới khiến gương mặt tôi cũng thấy đau.  

Tiếng cười của Diệp Ninh vang từ trên tầng hai xuống.  

Tôi ngước lên nhìn thấy Thẩm Quan Nam đang sấy tóc cho Diệp Ninh.  

Động tác cẩn thận từ tốn lại tràn ngập tình yêu đó quen thuộc biết bao.  

Diệp Ninh thoải mái dựa vào trong lòng anh.  

Còn tôi, người từng ở vị trí đó giờ lại trở thành một người ngoài cuộc.  

Tiếng cười đó khiến tôi chỉ biết đứng yên tại chỗ.  

Nếu như... nếu như tôi nói cho anh biết, tôi mới là vợ chưa cưới của anh.  

Thẩm Quan Nam là một người đàn ông luôn chịu trách nhiệm đến cùng.  

Anh nên làm thế nào với tôi đây?  

Tôi không muốn anh thương hại tôi.  

Tôi chỉ muốn Thẩm Quan Nam yêu tôi.  

Đợi sau khi tôi bình tĩnh lại rồi quay về phòng thì đã là nửa đêm.  

Nhưng chị Lý vẫn chưa ngủ.  

"Là Thẩm Quan Nam tự mình phát hiện ra."  

"Tuy mất trí nhớ nhưng cậu ấy vẫn chưa quên sở trường cũ của mình."  

"Em biết Thẩm Quan Nam trước giờ rất thông minh."  

"Sao lại không nhìn ra những lần tiếp cận như có như không của đội trưởng Vương được?"  

"Ba mẹ anh ấy thì sao?"  

"Đội trưởng Vương đã nói cho anh ấy chưa?"  

Bầu không khí bỗng yên lặng vài giây.  

"Nói là do t.a.i n.ạ.n xe cộ."  

Tôi gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Chương 5

Sáng hôm sau tôi dậy rất sớm.  

Trời còn chưa sáng hẳn.  

Biển đen kịt.  

Tôi ra bãi đá ngồi.  

Gió rất lạnh.  

Điện thoại rung.  

Là Diệp Ninh.  

"Chị Niệm Nhất, chị dậy chưa?"  

"Hôm nay thử váy phù dâu nhé."  

"Em để dành cho chị một bộ màu cam."  

Tôi nhìn bộ đồ trên người mình.  

"Ừ, tôi qua ngay."  

Trong phòng thử váy, Diệp Ninh xoay một vòng.  

"Đẹp không chị?"  

"Đẹp."  

"Của chị cũng đẹp."  

Tôi mặc váy màu cam.  

Giống hệt màu áo khoác năm cấp ba.  

Diệp Ninh kéo tay tôi.  

"Chị đứng cạnh A Nam chụp một tấm nhé?"  

Tim tôi hẫng một nhịp.  

Thẩm Quan Nam bước vào.  

Mặc vest đen.  

Anh nhìn tôi một giây.  

Rồi quay đi.  

"Không cần chụp."  

Diệp Ninh bĩu môi.  

"Anh kỳ cục."  

Anh không giải thích.  

Chỉ đi ra ngoài.  

Tôi theo sau.  

Đến cửa thì anh dừng lại.  

"Cô không cần miễn cưỡng."  

"Tôi biết cô đến đây vì ai."  

Tôi ngẩng đầu.  

"Anh nhớ ra gì rồi?"  

Anh lắc đầu.  

"Không."  

"Nhưng trực giác nói tôi không nên nợ cô."  

"Nợ?"  

"Ừ."  

"Loại nợ không trả được."  

Anh nói xong thì đi.  

Bỏ lại tôi đứng đó.  

Chiều, họ đi chụp ảnh cưới.  

Tôi không đi theo.  

Ngồi trong sân vẽ.  

Vẽ anh mặc vest.  

Vẽ cô dâu cười.  

Vẽ biển và hoàng hôn.  

Vẽ xong tôi xé.  

Gió cuốn đi.  

Tối, tiệc thử món cưới.  

Bàn dài đặt ngoài sân.  

Đèn vàng.  

Diệp Ninh ngồi cạnh anh.  

Gắp cho anh một miếng cá.  

"A Nam, ăn đi."  

Anh ăn.  

Ngẩng lên thì thấy tôi.  

Động tác khựng lại.  

Tôi cụng ly với chị Lý.  

Uống cạn.  

Đội trưởng Vương ngồi cạnh tôi.  

"Niệm Nhất, đừng uống nữa."  

"Không sao."  

"Em chịu được."  

Anh nhìn tôi.  

Trong mắt có gì đó rất lạ.  

Ăn xong Diệp Ninh kéo anh đi chọn nhạc cưới.  

Hai người ngồi trước máy tính.  

Đầu kề đầu.  

Anh chỉ vào một bài.  

"Bài này đi."  

Là bài chúng tôi từng nghe lúc lái xe.  

Tôi quay mặt đi.  

Nước mắt lại rơi.  

Nửa đêm tôi sốt.  

39 độ.  

Chị Lý phát hiện, gọi bác sĩ.  

Truyền nước.  

Tôi mơ.  

Mơ thấy anh cầu hôn.  

Mơ thấy biển hoa.  

Mơ thấy anh nói "đã đến giờ rồi".  

Tỉnh lại thì thấy anh ngồi bên giường.  

Không phải anh.  

Là bác sĩ.  

"Thẩm tiên sinh vừa ra ngoài."  

"Nhờ tôi trông cô."  

Tôi nhắm mắt.  

Không hỏi nữa.  

Ba ngày sau là đám cưới.  

Tôi dậy từ 5 giờ.  

Tự trang điểm.  

Mặc váy màu cam.  

Ra sân thì thấy anh đang chỉnh loa.  

Một mình.  

"Diệp Ninh đâu?"  

"Đi làm tóc."  

"Ồ."  

Anh đưa cho tôi một chai nước.  

"Nước lọc."  

"Không phải trà hoa."  

Tôi nhận.  

"Cảm ơn."  

Anh nhìn tôi rất lâu.  

"Cô gầy đi."  

"Không."  

"Có."  

Anh đột nhiên nói.  

"Tôi mơ thấy cô."  

Tim tôi ngừng đập.  

"Mơ thấy gì?"  

"Mơ thấy một cô gái mặc áo cam."  

"Ngồi sau xe tôi, ôm tôi ngủ."  

"Mưa."  

"Tôi cởi áo khoác trùm cho cô ấy."  

Anh xoa thái dương.  

"Chỉ có vậy."  

"Sau đó tỉnh."  

Tôi gật đầu.  

"Chắc anh nhớ nhầm."  

Anh không nói nữa.  

6 giờ, khách khứa đến.  

Biển xanh, cát trắng.  

Vòm hoa màu cam.  

Diệp Ninh đẹp như công chúa.  

Anh nắm tay cô ấy đi vào.  

MC hỏi.  

"Chú rể có đồng ý không?"  

Anh nhìn cô ấy.  

"Đồng ý."  

MC hỏi cô dâu.  

Diệp Ninh khóc.  

"Đồng ý."  

Vỗ tay.  

Pháo giấy.  

Hoàng hôn buông xuống.  

Đúng màu cam.  

Tôi đứng ở hàng cuối.  

Cười.  

Chị Lý nắm tay tôi.  

"Về thôi."  

Tôi gật đầu.  

Trước khi đi, tôi đặt phong bì lên bàn ký tên.  

Bên trong là tấm ảnh cưới của chúng tôi năm đó.  

Mặt sau tôi viết.  

"Chúc mừng."  

Ra đến cổng, anh đuổi theo.  

"Niệm Nhất."  

Tôi quay lại.  

Anh đưa cho tôi một cái hộp.  

"Bình màu hồng."  

"Của cô."  

"Tôi nhặt được trong phòng chứa đồ."  

Tôi nhận.  

Bên trong vẫn còn mùi táo anh từng nấu cho tôi.  

"Cảm ơn."  

"Không có gì."  

Anh nhìn tôi.  

"Cô đi đâu?"  

"Về."  

"Anh sẽ không tiễn."  

"Ngày mai anh đi hưởng tuần trăng mật."  

Tôi gật đầu.  

"Chúc anh hạnh phúc."  

Anh không đáp.  

Chỉ đứng đó.  

Xe rời đi.  

Qua kính chiếu hậu, tôi thấy anh vẫn đứng.  

Gió thổi tung tóc.  

Trên tay anh là sợi dây đỏ tôi đã vứt.  

Anh nhặt lại.  

Đeo vào cổ.  

Tôi nhắm mắt.  

Không khóc.  

Bởi vì anh còn sống.  

Bởi vì anh hạnh phúc.  

Vậy là đủ.

Chương 4 - Đừng Quên Tên Em - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia