Bùi Thời An dừng bước chân.

"Cho nên ta đã quyết định đi."

Ta xoay người đối mặt với hắn.

"Quyết định rồi còn tới hỏi ta?"

"Không có hỏi nàng."

Nét mặt hắn vẫn nghiêm nghị như cũ. Lỗ tai lại có chút đỏ lên.

"Ta chỉ muốn trước khi đi được gặp nàng một lần."

Lần đầu tiên ta phát hiện, hắn cũng có lúc nói năng không lưu khoát.

"Gặp được rồi đấy."

"Ừm."

"Còn có việc gì không?"

Bùi Thời An im lặng một lúc.

"Ta muốn viết thư cho nàng."

"Huynh trước kia vẫn luôn viết đấy thôi."

"Sau này có thể sẽ viết thường xuyên hơn."

"Tùy huynh."

"Nàng có hồi âm không?"

"Xem nội dung đã."

Hắn hình như trút được gánh nặng.

"Được."

Chúng ta tiếp tục đi về phía trước. Đến ngã rẽ, ta dừng lại.

"Bùi Thời An."

"Cái gì?"

"Ba năm sau, nếu huynh vẫn muốn tới gặp ta, có thể viết thư trước."

Hắn nghiêm túc hỏi: "Nàng sẽ hồi âm chứ?"

"Tới lúc đó rồi tính."

Hắn không hỏi thêm nữa.

"Được."

Bùi Thời An chưa bao giờ quyết định thay ta.

Vì vậy, ta bằng lòng cho hắn một tương lai sau này. Chỉ đơn giản có thế.

….

Ba năm thời gian cũng chẳng tính là ngắn.

Phụ thân từng đến trong thôn hai lần.

Lần đầu tiên, ông vẫn chưa buông bỏ được cái giá của một vị Hầu gia.

Lần thứ hai, ông lại có thể ngồi ở trong sân trò chuyện với cha nuôi suốt cả một buổi chiều.

Mẫu thân đến nhiều hơn. Bà không còn yêu cầu ta phải trở về kinh thành nữa.

Chúng ta thỉnh thoảng cũng xảy ra tranh chấp. Bà vẫn cho rằng ta hành sự quá mức thẳng thừng, ta cũng thường không đồng tình với những xếp đặt của bà dành cho Tạ Minh Thoa.

Nhưng bà đã bắt đầu hỏi xin ý kiến của ta.

Những lúc ta không muốn trả lời, bà cũng có thể dừng lại.

Huynh trưởng năm nào cũng tới.

Huynh ấy dẫn theo con của mình, dạy đứa trẻ gọi cha mẹ nuôi của ta là trưởng bối.

Ta không khôi phục lại cách xưng hô như trước kia.

Huynh ấy cũng không gượng ép.

Tạ Minh Thoa cuối cùng đã từ chối hôn sự mà phụ mẫu sắp đặt.

Nàng vẫn tiếp tục ở lại Hầu phủ. Nàng bắt đầu một mình tham dự các buổi yến tiệc, cũng đã học được cách đối mặt với những lời bàn ra tán vào của người đời.

Có người hỏi đến chuyện thật giả thiên kim, nàng liền cứ theo sự thật mà trả lời. Không tự thêu dệt làm đẹp cho bản thân, cũng không gièm pha hạ thấp ta.

Thư từ qua lại giữa chúng ta rất ít.

Một năm ước chừng chỉ có chừng hai ba bức.

Trong thư, nàng gọi ta là Tri Vi. Khi ta hồi âm cũng chỉ viết tên của nàng.

Không ai xưng hô tỷ muội.

Đôi bên đều không để tâm.

Mùa thu năm thứ ba, Bùi Thời An trở về kinh thành phục chức. Hắn ghé Hầu phủ trước.

Mẫu thân sai người đưa thư sang, nói rằng Bùi Thời An đang trên đường gấp rút tới trong thôn.

Lúc ta nhận được thư, mẹ nuôi đang chuẩn bị bữa tối. Bà hỏi ta có muốn làm thêm vài món ăn nữa không.

"Tùy ý ạ."

"Thật sự tùy ý sao?"

"Hắn không kén ăn đâu."

Mẹ nuôi liếc nhìn ta một cái, không vạch trần.

Đến chạng vạng, Bùi Thời An đã tới. Hắn gầy gò hơn so với ba năm trước một chút, nước da cũng sẫm màu hơn.

Bộ quần áo trên người hắn còn vương bụi đường do bôn ba vội vã. Hắn không nhắc tới những chuyện ở phương xa trước.

"Ta có viết thư báo trước."

"Ta nhận được rồi."

"Nàng có hồi âm."

"Ừm."

"Nàng nói có thể đến."

"Nên huynh mới tới sao?"

"Đúng vậy."

Hắn giao một gói đồ cho cha nuôi.

Bên trong là một số loại mứt quả khô thường gặp ở phương xa, còn có mấy cuốn ghi chép về phong thổ sản vật địa phương.

Đồ vật dành riêng cho ta chỉ có độc một cuốn sổ nhỏ. Ta mở ra xem thì phát hiện bên trong ghi lại những con người và sự việc hắn từng gặp trong suốt ba năm qua.

Không tô vẽ, cũng chẳng khoa trương.

Trang cuối cùng có viết:

Tạ Tri Vi từng nói, những lời bản thân chưa từng thốt ra thì không cần phải nhận.

Ta đã ghi nhớ suốt ba năm. Ta khép cuốn sổ lại.

"Huynh trở về chỉ vì muốn đưa ta thứ này sao?"

"Còn có một việc nữa."

"Nói đi."

Bùi Thời An đứng thẳng tắp.

"Ta muốn cầu hôn nàng."

Tách trà trong tay cha nuôi nhẹ nhàng va vào mặt bàn. Mẹ nuôi từ trong bếp bước ra.

Cả khu sân bỗng trở nên yên lặng.

Bùi Thời An không hề xin phép cha mẹ nuôi trước, cũng chẳng hề đưa ra văn thư đã được bề trên đồng ý.

Hắn chỉ hỏi một mình ta. Ta không trả lời ngay.

"Nếu ta không đồng ý thì sao?"

"Ta về kinh phục chức."

"Sau này còn tới nữa không?"

"Nàng muốn gặp, ta liền tới."

"Huynh không sợ lỡ dở sao?"

"Có lỡ dở hay không, do ta tự đ.á.n.h giá."

Ta suy ngẫm một hồi.

"Bây giờ ta chưa muốn đồng ý."

Sắc mặt Bùi Thời An vẫn không hề thay đổi.

"Được."

"Nhưng huynh có thể ở lại ăn cơm."

Trong mắt hắn rốt cuộc cũng hiện lên ý cười.

"Đa tạ."

Mẹ nuôi xoay người đi vào bếp, lấy thêm một bộ bát đũa. Sau bữa tối, Bùi Thời An không nhắc lại chuyện hôn sự nữa.

Hôm sau lúc rời đi, hắn hỏi tháng sau có thể lại đến nữa hay không.

Ta nói có thể.

Hắn vẫn như cũ viết thư trước. Ta cũng vẫn như cũ tùy theo tâm trạng của mình mà trả lời.

Nửa năm sau, ta đồng ý đính hôn với hắn. Mẫu thân sau khi hay tin thì muốn tổ chức tiệc tùng linh đình ở trong kinh thành.

Ta đã từ chối.

Bà im lặng một lúc rồi không khuyên thêm nữa.

Tạ Minh Thoa viết thư hỏi ta có cần nàng sang đây giúp đỡ hay không. Ta ngẫm nghĩ một chút rồi đáp lại đúng một chữ.

Đến.

Nàng đến đúng như hẹn.

Sau khi gặp mặt, nàng không nói những lời chúc phúc, cũng chẳng hề nhắc lại chuyện xưa. Nàng giúp mẹ nuôi dọn dẹp y phục, chê nước ở trong làng quá chát, gội đầu xong tóc không đủ suôn mượt.

Ta bảo nàng nếu không quen thì cứ việc trở về kinh thành.

Nàng lập tức ngậm miệng lại. Bùi Thời An đứng một bên nhắc nhở nàng rằng rương đồ nàng mang tới vẫn chưa được cất gọn.

Hai người liền tranh luận ngay tại chỗ.

Mẹ nuôi cười không ngớt lời.

Ta ngồi ở trong sân, không hề cảm thấy ngày hôm nay cần phải quá mức viên mãn.

Phụ mẫu vẫn như cũ mắc nợ ta.

Tạ Minh Thoa cũng từng làm sai.

Mối quan hệ giữa huynh trưởng và ta chẳng thể nào trở lại như thuở ban đầu.

Bùi Thời An sau này liệu có mãi mãi vừa ý ta hay không, cũng chẳng có ai có thể bảo đảm. Nhưng bọn họ giờ đây đều đã hiểu rõ một điều.

Lời của ta do chính ta nói. Nơi ta đến do chính ta định.

Ta muốn giữ ai ở lại cũng đều do ta quyết định.

Còn về những con người và sự việc mà ta không lựa chọn, không cần phải thay ta viết thành điều tiếc nuối.

(Hết)

10 - Đừng Tự Quyết Định Thay Ta - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia