Phụ thân gọi giật ta lại từ phía sau: "Con đi đâu đấy?"

"Đi gặp cha mẹ nuôi."

"Họ vẫn còn ở trạm dừng chân sao?"

Ta khựng bước chân.

"Quả nhiên người biết họ đã đến."

Nét mặt phụ thân hơi cứng đờ.

Ngày thứ ba ta trở về Hầu phủ, cha mẹ nuôi đã tới kinh thành. Họ mang theo hoa quả khô đã phơi xong ở trong làng, còn có bộ quần áo do chính tay mẹ nuôi khâu vá.

Người quản lý Hầu phủ không cho họ vào cửa. Người đó bảo, tiệc nhận thân sắp tới, trong phủ bận rộn nhiều việc, đợi tiệc xong xuôi rồi mới xếp lịch gặp mặt.

Ta cũng mới biết chuyện này từ miệng người hàng xóm thời thơ ấu vào ngày hôm qua.

Phụ thân rõ ràng biết chuyện, lại chưa từng nói cho ta hay.

Mẫu thân bước tới giải thích: "Họ không chịu uất ức đâu, Hầu phủ đã sắp xếp trạm dừng chân tốt nhất, cũng cho người gửi tiền bạc sang rồi."

"Họ không nhận."

"Đó là họ khách khí thôi."

"Họ vào kinh là vì muốn xem thử ta sống có tốt hay không."

Mẫu thân hạ giọng: "Sau ngày hôm nay, ta sẽ xếp lịch cho các con gặp nhau."

"Không cần nữa."

Ta bước qua ngưỡng cửa.

"Ta tự mình đi."

….

Cha mẹ nuôi lúc nhìn thấy ta không hề hỏi tiệc nhận thân có suôn sẻ hay không.

Mẹ nuôi sờ sờ tay ta trước tiên.

"Sao lại lạnh thế này?"

Ta bảo bên ngoài gió lớn.

Bà kéo ta lại gần, bảo ta ngồi xuống. Cha nuôi bưng tới một bát canh nóng, lại hỏi ta có ăn uống đúng bữa hay không.

Họ toàn nói những chuyện vụn vặt. Thế nhưng ta nghe mà sống mũi cay xè.

Mẹ nuôi lấy từ trong gói đồ ra một bộ quần áo mới. Chất vải bình thường, đường kim mũi chỉ lại rất tỉ mỉ.

"Mấy cô nương trong kinh toàn mặc đồ đẹp, cái này ta làm e là không dám đưa ra trước mặt người ta."

"Đưa ra được chứ."

Ta ôm bộ quần áo vào lòng.

"Ngày mai con sẽ mặc."

Mẹ nuôi mỉm cười, lại hỏi người ở Hầu phủ đối xử với ta thế nào.

Ta vốn định nói rất tốt. Lời ra đến đầu môi, rốt cuộc lại không thốt nổi.

"Họ bận rộn lắm."

Cha nuôi cúi đầu nhấp một ngụm trà.

"Nhà quyền quý nhiều quy củ. Con mới về, đôi bên đều chưa quen, từ từ rồi tính."

"Nếu mãi mà không quen được thì sao?"

Ông đặt chén xuống: "Vậy thì về lại đây."

Ta nhìn về phía ông. Cha nuôi nét mặt nghiêm túc.

"Con là do chúng ta nuôi lớn. Hầu phủ là cha mẹ ruột của con, chúng ta sẽ không cản con nhận thân."

"Thế nhưng nếu con ở đó sống không vui vẻ, cũng chẳng việc gì phải vì m.á.u mủ mà chịu tội."

Mẹ nuôi nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng ta: "Con muốn sống ở đâu, tự mình quyết định."

Không một ai hỏi ta có thể mang lại lợi ích gì cho họ. Họ cũng chẳng cần ta phải chứng minh mình hiếu thảo trước mặt người đời.

Ta ngồi ở trạm dừng chân rất lâu.

Lúc trở về Hầu phủ, trời đã tối mịt.

Mẫu thân đứng ở trong cửa chờ ta. Cơn giận trên mặt bà ta đã vơi bớt không ít, chỉ còn lại vẻ mệt mỏi.

"Họ đã nói gì với con?"

"Bảo ta tự mình quyết định."

"Quyết định cái gì?"

"Quyết định sau này sống ở đâu."

Sắc mặt mẫu thân tức thì biến đổi.

"Con mới về có hai tháng, đã muốn rời đi rồi sao?"

"Ta đâu có nói thế."

"Họ nếu thật lòng vì tốt cho con, thì không nên làm con phải khó xử."

Ta chợt dấy lên chút thất vọng.

"Mẫu thân, họ chưa từng làm ta khó xử."

"Người làm ta khó xử lúc nào cũng ở Hầu phủ."

…..

Sau tiệc nhận thân, danh tiếng của ta ở trong kinh chẳng mấy tốt đẹp.

Có người nói ta tính tình chua ngoa. Cũng có người bảo ta là kẻ không biết ơn nghĩa.

Hầu phủ không hề ra mặt giải thích.

Mẫu thân tưởng rằng ta nhận lấy bài học rồi tự nhiên sẽ chịu nhún nhường. Bà ta đợi suốt bảy ngày.

Ta vẫn ăn uống như thường, vẫn đi gặp cha mẹ nuôi như thường.

Quần áo trang sức trong phủ chuẩn bị cho ta, ta không hề từ chối. Mấy thứ này vốn dĩ là do Hầu phủ tự nguyện trao cho ta.

Ta không cần phải dùng sự phục tùng để đổi lấy.

Đến ngày thứ tám, Bùi Thời An lại một lần nữa ghé thăm. Phụ thân mời hắn vào trong sảnh.

Lúc ta tới nơi, Tạ Minh Thoa đã ngồi sẵn ở đó.

Trên bàn bày một xấp giấy tờ.

Bùi Thời An không hề chào hỏi xã giao, đi thẳng vào mục đích tới đây.

"Lễ bộ cần đối chiếu quá trình bế nhầm, cũng như ngày Tạ cô nương trở về nhà."

Phụ thân nói: "Người nhà sơ suất, nhiều năm sau mới tra rõ. Chuyện cũng không có gì phức tạp."

Bùi Thời An giở giấy tờ ra.

"Là tra rõ vào năm nào?"

Phụ thân trả lời: "Tháng hai năm nay."

Cây b.út trong tay Bùi Thời An khựng lại trong thoáng chốc.

"Hầu phủ tháng tư năm nay đón Tạ cô nương trở về, cách nhau hai tháng."

"Xác minh thân phận cần có thời gian."

"Người chịu trách nhiệm xác minh là ai?"

Sắc mặt phụ thân sầm xuống.

"Bùi đại nhân, chuyện nhận thân là việc riêng của nhà họ Tạ."

"Nếu đã muốn Lễ bộ ghi nhận việc thiện của Tạ phu nhân, thì không còn là việc riêng nữa."

Giọng Bùi Thời An phẳng lặng: "Ghi chép của Lễ bộ bắt buộc phải chính xác."

3 - Đừng Tự Quyết Định Thay Ta - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia