Ta vốn chỉ là một nha hoàn nhị đẳng hầu hạ bên cạnh phu nhân, vậy mà chỉ bởi sinh ra có một gương mặt ưa nhìn, số phận đã sớm được người ta âm thầm định sẵn, chọn làm thiếp thất cho tiểu Hầu gia.

Ta vẫn luôn thấp thỏm chờ đợi nhát b.úa cuối cùng của vận mệnh giáng xuống đời mình, nào ngờ chuyện thế gian lại quanh co kỳ lạ, thường chẳng bao giờ chịu đi theo con đường mà lòng người đã liệu trước.

Sớm tối kề cận nhau suốt hai năm, vị tiểu Hầu gia từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, thân phận tôn quý hơn người ấy, cuối cùng lại dần trở thành người chẳng thể nào rời xa ta được nữa.

Mỗi buổi sớm khi ánh trời vừa hé, chàng đều ôm ta vào lòng, ghé sát bên tai mà khe khẽ nói: “Phu nhân, để ta kẻ mày cho nàng.”

Mọi người trong phủ đều gọi ta là Tuấn Khách, cái tên ấy là sau khi ta được đưa đến bên cạnh lão phu nhân hầu hạ, chính người đã đổi cho ta, còn trước đó ta vốn mang tên Lý Nhi.

Ta sinh ra trong một gia đình nghèo khó, cha mẹ lại lần lượt qua đời từ sớm, sau đó chỉ có thể nương nhờ trong nhà dì để sống qua ngày.

Dượng ta dựa vào phủ Tín An Hầu mà kiếm kế sinh nhai, làm chút việc buôn bán nhỏ, gia cảnh cũng xem như khá giả, ít nhất vẫn đủ cho ta một miếng cơm mà lớn lên.

Khác với những tiểu cô nương cùng tuổi vì thiếu ăn thiếu mặc mà gương mặt vàng vọt, ta từ nhỏ đã trắng trẻo thanh tú, mới tám tuổi đã có thể nhìn ra sau này tất sẽ trổ mã thành một dung mạo không tầm thường, là vẻ đẹp dường như chẳng nên sinh trưởng trong một gia đình nhỏ bé nghèo hèn như thế.

Dượng ta vốn là người rất biết tính toán đường dài, hiểu rằng dung mạo trời ban như vậy nếu cứ để mai một thì thật đáng tiếc, vì thế bắt đầu tích cực tìm kiếm một con đường có lợi hơn cho ta, cũng là có lợi cho chính ông ta.

Qua hết người này đến người khác truyền lời, dượng cuối cùng cũng đưa được chuyện đến tai một người hầu hồi môn thân cận của phu nhân phủ Tín An Hầu, nói rằng cháu gái của Đào Tín có dung mạo đặc biệt hơn người.

Về sau, thím Vương Phúc đích thân gặp ta một lần, vừa nhìn qua đã quả thật vô cùng hài lòng.

Khi ấy bà đang thong thả dạo bước trong vườn nhà mình, chỉ vừa nhẹ nhàng đưa tay ra, dì ta đã hiểu ý mà vội vàng tiến lên dìu lấy.

Thím Vương Phúc nhìn ta rồi mỉm cười nói: “Cháu gái ngươi bây giờ đã sinh ra dáng vẻ thế này, thật chẳng biết thêm vài năm nữa sẽ trổ mã đến mức nào.”

Bà lại chậm rãi nói tiếp: “Nếu cứ giữ ở một gia đình bình thường như vậy, quả thật có phần đáng tiếc.”

Dì ta vừa nghe liền hiểu ngay ý tứ trong lời ấy, sau khi trở về nhà lập tức kể lại đầu đuôi cho dượng nghe.

Cuối cùng, bọn họ đưa ta đến phủ Tín An Hầu, dùng ta đổi lấy sáu lượng bạc, kể từ ngày ấy giữa đôi bên cũng xem như chẳng còn can hệ gì nữa.

Nhà họ Đào vốn chẳng phải nơi dễ chịu gì, bởi vậy trước ngày được đưa vào Hầu phủ, ta còn lén ném một nắm cát vào ấm nước cùng nồi canh trong nhà họ, coi như chút giận dỗi cuối cùng trước khi rời đi.

Dượng ta vốn đầy bụng tính toán, mà đám con cái do hai đời thê t.ử sinh ra cũng đứa nào đứa nấy đều chẳng phải hạng hiền lành, hôm qua huynh đệ còn tranh nhau tố xấu, hôm nay tỷ muội đã vì một đóa hoa cài đầu mà giành giật chẳng thôi.

Ta vốn chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu, rõ ràng dượng đã nuốt sạch số tiền cha ta để lại, vậy mà trong căn nhà ấy, bất kỳ ai cũng có thể tùy ý sai khiến, bắt nạt ta.

Lại bởi dung mạo của ta nổi bật hơn mấy vị biểu tỷ biểu muội đôi chút, lòng ganh ghét trong họ càng sâu, mỗi lần gây khó dễ cũng càng chẳng nương tay, nếu thật sự còn ở lại thêm hai năm, chỉ e ta sẽ chẳng còn mạng mà bước chân ra khỏi cánh cửa nhà họ Đào.

Sau khi vào Hầu phủ, trước tiên ta được đưa đến học quy củ suốt nửa năm, từ cách hành lễ, nói năng cho đến đi đứng đều phải học lại từng chút một.

Về sau, quản sự thấy ta dung mạo khá tốt, làm việc lại tỉ mỉ chu toàn, liền phân ta đến phòng lão phu nhân để hầu hạ.

Khi ấy, lão phu nhân nắm lấy tay ta, tự mình đổi tên ta thành Tuấn Khách, ý chỉ loài hoa nguyệt quất thanh nhã.

Trong phòng lão phu nhân vốn đã có một nha hoàn tên Vận Khách, còn người được đưa vào phủ cùng đợt với ta thì có U Khách.

Ta hầu hạ trong phòng lão phu nhân vừa tròn một năm thì người qua đời.

Sau tang lễ, ta từng trốn vào nơi không người mà khóc mấy lần, bởi những ngày người còn tại thế, quả thật đã đối xử với ta vô cùng t.ử tế.

Tang sự kết thúc, Vận Khách vì đã theo sát lão phu nhân nhiều năm nên tự xin vào gia miếu trông coi hương đèn cho người, U Khách được chuyển sang bên Nhị tiểu thư hầu hạ, còn ta thì được phân đến chính viện của phu nhân.

Kể từ ngày bước vào chính viện, ta làm bất cứ chuyện gì cũng giữ mười hai phần cẩn trọng, tận tâm hầu hạ phu nhân, còn trước mặt những đại nha hoàn có địa vị cao hơn, ta chưa từng tranh giành lấy một phần lợi ích.

Riêng đối với vị tiểu Hầu gia trong phủ, ta càng không dám chủ động đến gần hay dây dưa nửa phần.

Chàng chính là bảo bối trong lòng phu nhân, bất kỳ chuyện gì một khi có liên quan đến chàng, dù vốn chỉ là chuyện nhỏ cũng có thể lập tức biến thành chuyện lớn.

Mà lòng muốn sống của ta, từ trước tới nay vẫn luôn mạnh hơn bất cứ điều gì.

Trước kia ta từng được học nhận biết vài chữ, phu nhân sau khi biết chuyện liền sai một tỷ tỷ trong viện dạy thêm cho ta.

Nàng đưa cho ta mấy quyển sách cũ, bảo rằng có chữ nào không hiểu thì cứ đến tìm nàng hỏi.

Một phần là vì phu nhân vốn có lòng nhân hậu, nhưng phần khác cũng bởi nha hoàn biết chữ quả thật rất hữu dụng, có thể thay chủ t.ử viết vài thứ, lại đọc hiểu được sổ sách cùng danh sách lễ vật.

Thời gian và chuyện đời ngày ngày nối nhau trôi qua, đông chí vừa đến thì dương khí đã sinh, chẳng mấy chốc xuân lại trở về.

1 - Được Định Làm Thiếp, Chàng Lại Muốn Ta Làm Thê Tử - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia