Trước mặt quan binh, chúng ta dùng đúng lời đã bàn bạc từ trước, chỉ nói rằng ta vốn là thiếp thất đã được định cho Hạ Thừa Anh, tuy chưa chính thức nhập hộ tịch nhưng mức tiền tháng khác biệt trước kia có thể dùng làm bằng chứng.

Vị đường quan ấy sai người mở sổ sách kiểm tra một lượt, thấy quả thật đúng như lời chúng ta nói thì cuối cùng cũng gật đầu cho phép.

Ba người chúng ta chỉ mang theo ba tay nải nhỏ, bên trong phần lớn là vài bộ quần áo để thay đổi dọc đường.

Mấy năm làm nha hoàn trong phủ, ta lặng lẽ tích cóp được không ít tiền riêng, phần lớn đều cẩn thận giấu sát trên người.

Phu nhân cùng thiếu gia cũng có một ít tiền tài riêng mà người ngoài không biết tới, tuy số lượng chẳng nhiều nhưng nếu biết tiết kiệm thì vẫn đủ để ba người chống đỡ trong một khoảng thời gian khá lâu.

Ban đầu chúng ta vốn chỉ định liều thử một phen, nào ngờ số tiền cùng những vật bí mật mang theo thật sự không bị phát hiện, đám thị vệ chỉ tùy tiện nhìn qua hành lý rồi để cho chúng ta rời đi.

Nghĩ lại quả thật có chút kỳ lạ, bên ngoài nhìn vào thì việc xét nhà diễn ra long trời lở đất, gần như chẳng chừa lại thứ gì, vậy mà cuối cùng trong tuyệt cảnh ấy vẫn âm thầm lưu lại cho chúng ta một con đường sống.

Chỉ là khi ấy chúng ta chẳng còn tâm trí để suy nghĩ sâu xa, bởi dọc đường luôn có người theo dõi, cho đến tận khi ba người trở về nguyên quán của Hầu gia, một tòa thành nhỏ mang tên Chính Lạc.

Tổ tiên của Tín An Hầu vốn xuất thân nghèo trắng tay, nhiều năm phiêu bạt bốn phương, sau này đi theo thánh thượng đến kinh thành lập nghiệp rồi mới thật sự an cư.

Bởi vậy tuy trên danh nghĩa có một nơi gọi là nguyên quán, người trong Hầu phủ từ trước đến nay lại chưa từng thật sự trở về.

Những thế gia khác phần lớn đều có nhà tổ được gìn giữ qua nhiều đời, riêng phủ Tín An Hầu lại chẳng có thứ gì như vậy.

Bởi thế khi đặt chân tới Chính Lạc, tất cả đối với chúng ta đều chẳng khác nào phải bắt đầu lại từ hai bàn tay trắng.

Suốt dọc đường, đoàn người lúc đi lúc nghỉ, những thị vệ phụ trách trông coi cũng không đến mức quá nghiêm ngặt.

Ngự lệnh chỉ nói chúng ta phải trở về nguyên quán sinh sống, nhưng lại chẳng quy định ba người phải sống bằng cách nào.

Vì vậy sau khi đến Chính Lạc, đám thị vệ chỉ để chúng ta ở lại rồi tới nha môn địa phương thông báo đôi câu, đại khái chẳng ngoài việc không được tùy tiện rời khỏi thành.

Ta cùng phu nhân tạm thời nghỉ lại trong một khách điếm, còn Hạ Thừa Anh một mình ra ngoài tìm nhà thuê, tiện thể đem chút vàng cùng vài bộ y phục mang theo đổi thành bạc tiền có thể sử dụng.

Mãi đến khi sắc trời hoàn toàn tối xuống, Hạ Thừa Anh mới trở về, lúc ấy ta và phu nhân vẫn để phần thức ăn cho chàng.

Tóc chàng rối bời, đôi mắt lại đỏ hoe như vừa trải qua một trận gió lạnh.

Chỉ nhìn qua một lần, ta đã hiểu chàng vừa lén tìm nơi không người mà khóc một trận.

Ngày Hầu phủ bị xét, chàng không khóc, suốt quãng đường rời kinh cũng chẳng hề rơi một giọt nước mắt, vậy mà sau khi đã lo liệu ổn thỏa chỗ nghỉ chân cho ta và phu nhân, chàng mới một mình chạy ra ngoài, trốn ở nơi chẳng ai thấy mà khóc cho thỏa.

Nhìn chàng như vậy, trong lòng ta thật sự chẳng dễ chịu chút nào.

Trước kia chàng sống những tháng ngày cẩm y ngọc thực, quanh mình luôn có kẻ hầu người hạ, từ nhỏ đến lớn nào từng phải chịu một phần khổ sở như hiện giờ.

Phu nhân vừa nhìn thấy dáng vẻ chật vật của nhi t.ử, nước mắt lập tức lại lăn dài, ta chỉ có thể ở bên cạnh dịu giọng khuyên nhủ mãi mới khiến người dần bình tĩnh.

Đợi đến khi phu nhân đã ổn hơn, Hạ Thừa Anh mới gọi ta ra ngoài rồi đưa số tiền riêng của ta trở lại.

Chàng lúc này đã chẳng còn giống vị tiểu Hầu gia trước kia lúc nào trên môi cũng mang nụ cười, kể từ sau ngày Hầu phủ bị xét, phần lớn thời gian chàng đều trầm mặc ít lời.

Ta lo chàng cứ giữ tất cả khổ sở trong lòng sẽ tự khiến mình suy sụp, vì thế đành khuyên: “Chuyện gì rồi cũng nên nghĩ thoáng ra một chút.”

“Trước kia chúng ta cũng từng nghe nói những nhà gặp họa xét phủ, phần lớn đều rơi vào cảnh vợ chồng chia lìa, người bị lưu đày thì phải lưu đày, người bị đưa vào Giáo Phường Ty thì cũng chẳng thể tránh khỏi.”

“Hiện giờ chàng và phu nhân đều còn bình an, ba người chúng ta lại có thể đến nơi này đặt chân sinh sống, xét cho cùng cũng đã là may mắn trong bất hạnh.”

Hạ Thừa Anh im lặng thật lâu, sau đó mới khẽ nói: “Ta chỉ lo cho phụ thân.”

“Ngày ấy rời đi quá vội vàng, đến bây giờ ta vẫn chẳng biết người rốt cuộc ra sao.”

“Mẫu thân vốn là thiên kim thế gia, cả đời chưa từng chịu cảnh nghèo khó như thế, giờ lại phải theo ta sống những ngày này, trong lòng ta thật sự rất khó chịu.”

“Còn có Đại tỷ và Nhị tỷ, Nhị tỷ hiện giờ vẫn bị giữ trong Vương phủ, ngay cả bổng lộc của Vương phủ cũng đã bị ngừng.”

“Đại tỷ tuy đã xuất giá, nhưng chuyện lớn như vậy xảy ra, e rằng nàng cũng khó tránh khỏi bị liên lụy.”

Ta nhất thời chẳng biết phải dùng lời gì để khuyên chàng, nghĩ một lúc mới lấy từ trong tay áo ra một gói bánh được bọc bằng giấy dầu, nhẹ nhàng đưa tới: “Lúc nãy ta xuống dưới hỏi thăm tin tức quanh đây, vô tình nhìn thấy có người đi dọc phố rao bán bánh nở hấp mềm.”

“Ta dùng mấy đồng tiền mua ba phần, phần này ta để dành cho chàng.”

“Trước kia chàng vốn chẳng thích ăn bánh, nhưng loại này không ngọt, cứ ăn một chút đi.”

“Trong bụng có chút thức ăn, biết đâu trong lòng cũng sẽ bớt khó chịu hơn.”

Chàng đưa tay nhận lấy, khẽ nói một tiếng “Cảm ơn”, sau đó lặng lẽ đi vào góc tối, bẻ chiếc bánh thành từng miếng lớn rồi cứ thế nhét vào miệng.

Nghe tiếng chàng âm thầm hít mạnh mấy lần, ta lập tức hiểu người này lại đang khóc.

6 - Được Định Làm Thiếp, Chàng Lại Muốn Ta Làm Thê Tử - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia