17
Tôi ngẩng đầu hỏi Lương Văn Cảnh:
“Vậy hơn 99 tin nhắn tỏ tình chưa từng gửi trong chiếc điện thoại kia đều là viết cho tôi sao?”
“Sao em biết?” Lương Văn Cảnh sững người rất lâu:
“Chẳng lẽ người mua được chiếc Nokia của tôi là em? Tào Phớ Ngọt chính là em sao?”
Anh đang xác nhận thân phận của tôi.
“Là tôi.”
Tôi gật đầu.
“Tôi vẫn luôn tưởng bạn cùng phòng của em là người mua được nó, còn tưởng Lục Minh là bạn trai em.”
“Lúc đó tôi còn cuống lên vì ghen nữa.”
Lương Văn Cảnh có chút dở khóc dở cười.
Tôi chìa tay ra, mỉm cười hỏi anh:
“Vậy một trăm nghìn tệ tiền thưởng của em bao giờ mới được chuyển đến?”
Chẳng bao lâu sau, Alipay vang lên một giọng thông báo.
“Alipay đã nhận được một triệu tệ.”
Tôi cố tình trêu Lương Văn Cảnh:
“Anh nhiều tiền quá không biết tiêu vào đâu à?”
Lương Văn Cảnh xoa nhẹ tóc tôi:
“Dù sao sau này cũng phải giao cho em thôi.”
Sau đó, Lương Văn Cảnh theo đuổi tôi suốt ba tháng rồi dẫn tôi đi ăn cùng hội bạn thân của anh.
Lục Sâm không chút nể tình bóc mẽ:
“Tên này ngày nào cũng chạy đến Đại học Nam Thành chỉ để mong tình cờ gặp được cậu, tiếc là chẳng gặp trúng lần nào.”
Lương Văn Cảnh ngồi bên cạnh có chút ngượng ngùng, nhưng Lục Sâm vẫn tiếp tục:
“Đám săn ảnh cứ chụp cậu ta rồi đồn chuyện tình cảm, cuối cùng mấy cái tin đồn tình ái với hội anh em của cậu ta đều do tôi gánh hết đấy.”
Tôi bị chọc đến bật cười.
Không ngờ mối tình thầm kín thời thiếu nữ của tôi cuối cùng cũng nhận được lời hồi đáp.
Sau này, Lương Văn Cảnh cùng tôi trở về trường chụp ảnh tốt nghiệp.
Tôi cầm điện thoại, giả vờ phỏng vấn anh:
“Bạn học Lương Văn Cảnh, xin hỏi chuyện khiến anh vui nhất trong năm nay là gì?”
Anh nói.
“Được gặp lại em.”
(Hết)