Sắc mặt Thái hậu biến đổi.
Tiêu Cảnh Hành nhìn bà.
“Tiên đế để lại ngọc khuy, nhưng không giao đến tay trẫm. Án cũ của Thục Thái phi bị ém xuống, người cũ của Thượng Dược cục bị phân tán. Nay thẻ lưng của Từ Ninh cung lại xuất hiện trong phòng người c.h.ế.t, Hiền phi còn nói mình nhận mật lệnh của mẫu hậu. Nếu trẫm vẫn không tra, người ngồi trên long ỷ rốt cuộc là trẫm, hay là người khác?”
Lời này không nặng.
Nhưng lại ép sắc mặt Thái hậu trở nên xám ngoét.
Tiết Ngọc Đường phủ phục dưới đất, bỗng bật cười khe khẽ.
Vai nàng còn đang chảy m.á.u, tiếng cười lại càng lúc càng sắc.
“Thái hậu nương nương. Người cũng có ngày hôm nay.”
Thái hậu nhìn nàng.
“Câm miệng.”
Tiết Ngọc Đường ngẩng gương mặt vấy m.á.u.
“Thần thiếp không câm. Thần thiếp còn có mật lệnh.”
Tiêu Cảnh Hành nhìn nàng.
“Ở đâu?”
Tiết Ngọc Đường thở gấp, ánh mắt rơi lên Mạnh Lệnh Nghi.
Mạnh Lệnh Nghi bị nàng nhìn đến lạnh sống lưng.
“Ngươi nhìn ta làm gì?”
Tiết Ngọc Đường cười.
“Đức phi tỷ tỷ chẳng phải thích luyện roi nhất sao?”
Sắc mặt Mạnh Lệnh Nghi cứng lại.
“Ngươi có ý gì?”
Tiết Ngọc Đường nói: “Ta giấu mật lệnh trong cán cây roi tua đỏ của tỷ.”
Mạnh Lệnh Nghi bật ngồi dậy, động đến vết thương ở cổ, đau đến méo mặt.
“Tiết Ngọc Đường, ngươi điên rồi!”
Tiết Ngọc Đường cười càng dữ.
“Ta mà giấu trong cung mình, đã sớm bị lục ra. Giấu ở Từ Ninh cung, ta lại sợ Thái hậu trở mặt không nhận. Chỉ có giấu ở chỗ tỷ mới an toàn nhất.”
Mạnh Lệnh Nghi tức đến mức chỉ tay vào nàng.
“Ngươi bỏ vào từ khi nào?”
Tiết Ngọc Đường nói: “Hôm trước xuân yến, tỷ đến cung ta nói muốn mượn tua kim tuyến mới làm.”
“Cây roi ấy đặt trong thiên điện.”
Sắc mặt Mạnh Lệnh Nghi xanh trắng luân phiên.
Ta nhìn nàng, giọng rất nhẹ.
“Đức phi nương nương. Nếu sớm để tâm vào việc chính, người cũng không đến mức ngay cả cán roi bị động tay cũng chẳng biết.”
Mạnh Lệnh Nghi trừng ta.
Nhưng lần này nàng không mắng thành lời.
Chỉ nghiến răng nói: “Người đâu, đi lấy.”
Tiêu Cảnh Hành nói: “Lý Phúc tự mình đi.”
Lý Phúc dẫn người vội vã rời điện.
Trong Trường Xuân cung chỉ còn tiếng gió và mùi m.á.u tanh.
Tôn Hoài Cẩn cầm m.á.u cho Tiết Ngọc Đường.
Nàng đau đến trán đầy mồ hôi, nhưng vẫn nhìn chằm chằm Thái hậu.
Ánh mắt ấy không phải cầu sống.
Mà là sự tàn nhẫn muốn kéo người khác cùng chìm xuống.
Thái hậu ngồi lại ghế, thần sắc ngược lại bình tĩnh.
Bà không giải thích nữa, cũng không quát mắng nữa.
Như thể tất cả mọi người trong điện chỉ là những quân cờ lạc vị trên bàn.
Ta nhìn bà, trong lòng bỗng dâng lên một cơn lạnh.
Bà quá yên tĩnh.
Một người đã bị ép đến bước này mà còn có thể ung dung như vậy, chỉ có thể nói bà vẫn còn hậu chiêu.
Thẩm Hoài Khiêm rõ ràng cũng nghĩ tới.
Người tiến lên nửa bước, thấp giọng nói với Tiêu Cảnh Hành: “Bệ hạ, sợi dây cũ trong kho đông phải nhanh.”
Tiêu Cảnh Hành nói: “Trẫm đã phái cấm quân.”
Thái hậu bỗng cười.
“Thẩm Hoài Khiêm. Ngươi giữ suốt hơn mười năm, vẫn ngây thơ như vậy.”
Thẩm Hoài Khiêm nhìn bà.
Thái hậu nhàn nhạt nói: “Ngươi cho rằng sợi dây cũ còn ở kho đông sao?”
Tim ta trầm xuống.
Sắc mặt Tần cô cô cũng trắng bệch.
Đúng lúc ấy, ngoài điện vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Người đi Thượng Cung cục đã trở về trước.
Thống lĩnh cấm quân quỳ trước cửa, trán đầy mồ hôi.
“Bệ hạ, kho đông Thượng Cung cục cháy rồi. Gian phụ nơi đặt hòm phế khí đã bén lửa.”
15
Sắc mặt Tiêu Cảnh Hành hoàn toàn lạnh xuống.
“Dập lửa.”
Thống lĩnh cấm quân lập tức đáp: “Đã cứu.”
“Nhưng lửa bùng từ bên trong, cháy cực nhanh.”
Tần cô cô chao đảo, suýt ngã.
Hoàng hậu đỡ bà, giọng nặng nề.
“Kho đông ban đêm có người trực, sao đột nhiên cháy?”
Thống lĩnh cấm quân dập đầu.
“Người trực nói nửa khắc trước có người của Từ Ninh cung cầm thẻ vào kho.”
Thái hậu cười lạnh.
“Lại là Từ Ninh cung. Xem ra hôm nay nếu không hắt sạch nước bẩn lên ai gia, không ai chịu dừng.”
Tiêu Cảnh Hành nhìn bà.
“Người của mẫu hậu, mẫu hậu không nhận. Thẻ lưng của mẫu hậu, mẫu hậu không nhận. Mật lệnh mẫu hậu cho Hiền phi, mẫu hậu cũng không nhận. Nay kho đông bốc cháy, mẫu hậu vẫn không nhận.”
Hắn dừng một chút.
“Vậy trẫm chỉ có thể thẩm từng người một, đến khi họ chịu nhận.”
Ánh mắt Thái hậu âm trầm.
“Hoàng đế, ngươi dám động Từ Ninh cung?”
Tiêu Cảnh Hành nói: “Trẫm đã động rồi.”
Sắc mặt Thái hậu hơi đổi.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng giáp lá đều tăm tắp.
Không biết từ lúc nào, cấm quân đã bao vây Trường Xuân cung.
Lần này, ngay cả cung nhân sau lưng Thái hậu cũng hoảng loạn.
Thanh Nhạn quỳ dưới đất, bỗng khóc lớn: “Bệ hạ, kho đông không phải do nô tỳ phóng hỏa.”
“Nô tỳ tối nay vẫn luôn ở Trường Xuân cung.”
Ta nhìn nàng ta.
“Còn ai có thể lấy được thẻ lưng dự phòng của Từ Ninh cung?”
Thanh Nhạn run rẩy nói: “Hà ma ma.”
Hà ma ma bị đè dưới đất, khóe miệng còn vương m.á.u.
Nghe thấy tên mình, bà ta lại cười.
“Nô tỳ một thân xương già bị đè ở đây, làm sao đi phóng hỏa?”
Ta nhìn cổ tay bà ta.
Cánh tay vừa đ.â.m Tiết Ngọc Đường đeo một chuỗi phật châu nâu sẫm.
Trong đó có một hạt khuyết mất nửa bên.
Ta bỗng nhớ lúc Thái hậu vào điện, từng vịn cổ tay bà ta.
Khi ấy chuỗi phật châu vẫn còn nguyên.
Ta thấp giọng nói: “Bà không cần tự đi.”
“Bà đã giao tín vật cho người khác.”
Nụ cười trên mặt Hà ma ma khựng lại.
Tiêu Cảnh Hành nhìn thị vệ.
“Lấy phật châu của bà ta.”
Thị vệ lập tức giật xuống, đưa cho Lý Phúc.
Lý Phúc lật xem từng hạt.
Trong hạt bị khuyết nửa ấy, vậy mà giấu một chiếc chìa đồng cực nhỏ.
Tần cô cô vừa nhìn đã nhận ra.
“Đây là chìa cửa phụ kho đông. Sau khi bỏ dùng, đáng lẽ đã bị tiêu hủy từ lâu. Vì sao lại ở trong tay bà?”
Hà ma ma nhắm mắt.
“Nô tỳ không biết.”
Thái hậu chậm rãi lần chuỗi niệm châu trong tay, thần sắc lạnh nhạt.
Bà đã không còn cứu Hà ma ma nữa.
Hà ma ma cũng hiểu điều đó.
Nhưng bà ta c.ắ.n c.h.ế.t không nói.
Ta nhìn bà ta, bỗng nói: “Hà ma ma.”
“Bà thay Thái hậu giữ bí mật bao nhiêu năm. Nhưng lúc bà vừa muốn đ.â.m Hiền phi, Thái hậu có sai người cản bà không?”
Mí mắt Hà ma ma giật nhẹ.
Ta tiếp tục: “Nếu bà làm t.ử sĩ, Thái hậu sẽ cho bà một cỗ quan tài mỏng.”
“Nếu bà nói thật, thân thích ngoài cung của bà có lẽ còn sống được.”
Ánh mắt Thái hậu lập tức lạnh buốt.
“Thẩm Lệnh Đàn. Ngươi cũng học được cách lấy thân thích người khác ra uy h.i.ế.p rồi sao?”
Ta ngẩng mắt nhìn bà.