Sau đó Phương Quỳ tỉnh lại ở bệnh viện, nói với cảnh sát kẻ muốn g.i.ế.c cô ấy là một vị khách quen, luôn đeo bám theo đuổi nhưng cô ấy không đồng ý.
Hôm đó hắn lại tìm Phương Quỳ, nói muốn đưa cô ấy đi xa, Phương Quỳ từ chối nên hắn thẹn quá hóa giận hét lên.
"Cô biết tôi là ai không? Dám từ chối tôi à! Tôi đã nể mặt cô lắm rồi, làm cái nghề này mà còn giả bộ thanh cao cái gì! Loại gà thì mãi là gà! Tôi chuyên g.i.ế.c gà đây!"
"Biết lão t.ử là ai không? Tôi chính là X mà cảnh sát truy đuổi mười năm nay không bắt được! Đã không đồng ý, vậy thì cô hãy trở thành tác phẩm nghệ thuật tiếp theo của tôi đi."
Sau đó hắn đ.á.n.h ngất Phương Quỳ, ngay lúc hắn chuẩn bị xuống tay thì tôi ập tới.
Đó là toàn bộ diễn biến vụ án.
3
"Sao lại đơn giản thế?" Tôi nghe xong không nhịn được mà châm biếm.
"Cái gì? Cái gì đơn giản?"
"Cái c.h.ế.t của X ấy. Thật lòng mà nói, tôi không mong X c.h.ế.t, không đúng! Tôi mong X còn sống để bị bắt, vì tôi rất muốn phỏng vấn hắn. Nhưng hắn lại c.h.ế.t, hơn nữa cách c.h.ế.t và nguyên nhân cái c.h.ế.t lại đơn giản đến thế."
"Đời thực làm gì có kịch tính như nghệ thuật, cậu còn cầu kỳ quá nhỉ."
"Nghệ thuật sao? Ha ha ha..."
Sau đó vì hết thời gian phỏng vấn nên tôi tạm dừng lại.
Tôi muốn nắm rõ toàn bộ sự việc, nếu không bài viết của tôi chẳng còn gì để viết.
Chẳng lẽ tôi lại viết: Một tên sát nhân biến thái vì theo đuổi cô gái không thành, trong lúc định g.i.ế.c người đã bị một người bạn tình cờ đến ngăn cản và vô tình làm c.h.ế.t?
Thế thì còn gì đáng để đọc nữa!?
Bạn bè? Mại dâm?
Sao mình quên hỏi Vương Dương tại sao lại có quan hệ với một cô gái làm nghề mại dâm nhỉ? Một tiến sĩ như cậu ta chẳng lẽ còn đi mua dâm?
Người ta vẫn bảo bắt gian thì phải tại giường, bắt mua dâm cũng vậy.
Mặc dù cảnh sát biết cô ta làm nghề phóng đãng nhưng không có bằng chứng, vả lại giờ cô ta cũng là nạn nhân nên càng bất tiện cho việc bắt giữ Phương Quỳ.
Điều này lại thuận tiện cho tôi đến nhà cô ta phỏng vấn.
Tôi đến cửa nhà Phương Quỳ, nói rõ lý do xong thì cô ta đóng sầm cửa lại.
Nhưng tôi có cách, đối phó với loại đàn bà lẳng lơ thì phải dùng tiền.
Tôi nhét 1000 tệ qua khe cửa, cô ta mới chịu chấp nhận phỏng vấn.
Tuy nhiên lời kể của cô ta chẳng khác gì Vương Dương, khi tôi hỏi cô ta rằng một tiến sĩ như Vương Dương sao lại qua lại với cô ta?
Cô ta liền nổi giận: "Tiến sĩ thì không thể có quan hệ với tôi chắc? Đám đàn ông các người, chẳng phải đều là lũ động vật hạ đẳng dùng nửa dưới suy nghĩ hay sao."
"Cô đừng giận, tôi chỉ hỏi bâng quơ thôi mà!"
"Cút đi, cầm tiền bẩn của anh mà cút ngay!"
Nói xong, cô ta ném tiền vào mặt tôi.
Tôi thầm nghĩ, cút thì cút, nhưng để tôi nhặt hết số tiền trên đất đã.
Tôi cúi người xuống nhặt tiền trên sàn.
Đột nhiên đầu tôi như bị điện giật.
Tôi đứng phắt dậy, nhìn ngó xung quanh.
Cửa sổ nhà cô ta hướng Bắc và Nam, lại còn dán giấy cửa sổ, mà thời điểm hiện tại chính là lúc Vương Dương đ.á.n.h ngất X.
Nhưng trên sàn không hề có bóng của tôi.
Vương Dương cậu ta đã nói dối!
4
Tại sao Vương Dương lại nói dối, Phương Quỳ và cậu ta rốt cuộc có quan hệ gì? X thực sự c.h.ế.t đơn giản như vậy sao?
Tôi rời khỏi nhà Phương Quỳ, phóng như bay đến đồn cảnh sát để báo cho cảnh sát Trương về chuyện Vương Dương nói dối.
"Không tệ, tôi đã đ.á.n.h giá thấp cậu rồi. Thực ra tôi sớm đã biết hắn nói dối, thậm chí còn nghi ngờ Vương Dương chính là X. Vì tôi điều tra được rằng, những năm qua hắn đi rất nhiều thành phố, mà những nơi đó trùng khớp với các thành phố mà những cô gái mại dâm bị X sát hại."
"Cái... cái này sao có thể. Anh có căn cứ gì không?"
"Chỉ là nghi vấn thôi. Chúng tôi phát hiện hành tung của hắn trong những năm này đều khớp với địa điểm và thời gian X gây án."
"Chuyện này... vô lý quá, một tiến sĩ lại là kẻ sát nhân hàng loạt sao?"
"Hắn là tiến sĩ tâm lý tội phạm đấy, người ta chẳng có câu này sao: Khi bạn nhìn sâu vào vực thẳm, vực thẳm cũng đang nhìn lại bạn."
"Tôi vẫn không tin! Vương Dương tuyệt đối không phải là loại người đó."
"Về việc cậu ta có phải là X hay không, chúng tôi vẫn đang điều tra. Phải rồi, hai người không phải bạn học sao? Cậu chắc biết chuyện cậu ta có một cô em gái chứ? Chúng tôi không tìm thấy cô ấy, hồ sơ của cô ấy cũng rất lâu rồi không được cập nhật. Chúng tôi nghi là người đã c.h.ế.t rồi."
Em gái của Vương Dương, tôi quả thực có chút ấn tượng.
Sao cô ấy lại mất tích được chứ?
Trong lần phỏng vấn thứ hai với Vương Dương, tôi đưa ra câu hỏi thứ hai.
"Cậu và Phương Quỳ có quan hệ gì? Tôi thật sự không hiểu nổi, sao cậu lại dính líu đến một gái mại dâm?"
"Cô ấy là bệnh nhân của tôi."
"Bệnh nhân? Một người đàn bà phong lưu đi khám bác sĩ tâm lý, chưa nói đến độ khả nghi, với mức phí của một tiến sĩ như cậu, cô ta chi trả nổi sao? Cậu không cần phải lừa dối tôi."
"Ha ha, tôi chỉ là chưa nói hết câu thôi. Cô ấy trước là bệnh nhân, sau mới là bạn gái tôi. Nửa năm trước, tôi từng muốn thực hiện một thí nghiệm về phương pháp thôi miên mới nhất mà tôi nghiên cứu. Tôi cần hoàn thiện nó nên đã bỏ tiền chiêu mộ vài tình nguyện viên. Cô ấy là một trong số đó, cũng là người duy nhất ở lại tình nguyện phối hợp với tôi."
"Thôi miên? Thực sự có thứ đó sao?"