Duy Đông

Chương 9

Hối hận vì bà nhìn nhầm người, giao tôi vào tay Cố Trường Canh, để tôi theo anh ta đến tận Bắc Thành.

Nhân quả này, nếu Hướng Noãn chiếm bốn phần, thì Cố Trường Canh phải chiếm sáu phần.

Dẫu vậy, một tiếng sau tôi vẫn trả lời anh ta.

[Thử xem sao.]

Lúc đó tôi đang kể chuyện lịch sử cho Giang Tranh, lật đến trang "Tôn Tẫn giả điên".

Giang Tranh hỏi tôi: "Mẹ ơi, tại sao Tôn Tẫn lại phải giả điên ạ?"

"Vì Bàng Quyên ghen tị với tài năng của ông ấy nên đã đào xương đầu gối của ông ấy đi. Để giữ mạng và báo thù, ông ấy chỉ có thể giả điên giả khờ để lừa Bàng Quyên lơi lỏng cảnh giác."

Con bé nhìn tôi vẻ hiểu ra điều gì đó. Tôi nghĩ một lúc, cố gắng giải thích đơn giản nhất.

"Có đôi khi để đạt được mục đích nào đó, người ta phải c.ắ.n rứt lương tâm làm những việc mình không hề muốn."

"Ví dụ như cô giáo nói bạn nào làm thủ công được hạng nhất sẽ được tặng hoa điểm mười, con rất ghét làm thủ công nhưng vì muốn được bông hoa đó nên con vẫn phải làm, đúng không?"

Tôi thấy mình giải thích có vẻ hơi xa xôi, bèn gấp sách lại: "Hôm nay đến đây thôi."

Giang Tranh nhìn tôi: "Mẹ, mẹ đã bao giờ ép mình làm những việc không muốn chưa ạ?"

Tôi thoáng sững sờ, rồi gật đầu: "Có."

Cố Trường Canh chính thức bước vào cuộc sống của tôi và Giang Tranh.

Đường đường chính chính ăn cơm cùng chúng tôi, đi đón Giang Tranh ở trường mẫu giáo, đưa con bé đi tái khám ở bệnh viện.

Tôi vẫn giữ thái độ nhàn nhạt nhưng anh ta thì có vẻ càng làm càng say sưa.

Anh ta bắt đầu dẫn dắt Giang Tranh gọi mình là bố.

Giang Tranh nhìn thì có vẻ dễ tính, thực ra rất cứng đầu, nhất quyết chỉ gọi anh ta là chú.

Cố Trường Canh vừa tức vừa buồn cười: "Bố là bố ruột của con mà."

Giang Tranh mím c.h.ặ.t môi, đưa cho anh ta một cốc nước: "Chú, uống nước đi ạ."

Anh ta cũng thường đưa tôi và Giang Tranh đến biệt thự mới của mình.

Ngôi nhà cũ vì cái c.h.ế.t của Hướng Noãn mà anh ta thấy quá xui xẻo.

Anh ta có một căn biệt thự chuyên để làm việc, thế là chuyển hẳn sang đó ở.

Giang Tranh dù sao cũng là trẻ con, trò yêu thích nhất chính là chơi trốn tìm trong biệt thự rộng lớn.

Con bé trốn, tôi đi tìm, lục lọi qua từng cánh cửa trong nhà.

Ban đầu Cố Trường Canh còn hơi ái ngại.

Giang Tranh ngước nhìn anh ta, giọng nhỏ nhẹ: "Con chỉ trốn thôi, không nghịch lung tung đâu ạ."

"Con xin chú đấy."

Không chịu nổi sự nũng nịu của con bé, sau khi dặn đi dặn lại, anh ta cũng đồng ý.

Khi ngủ lại biệt thự, anh ta thử gợi ý tôi về phòng anh ta.

Tôi lắc đầu: "Đợi tái hôn rồi tính sau."

Bây giờ anh ta vẫn chưa thể đăng ký kết hôn với tôi.

Dẫu sao dưới mắt công chúng, vợ cũ của anh ta vừa qua đời vì trầm cảm, để giữ hình tượng, anh ta không thể kết hôn với tôi trong thời gian ngắn được.

Giang Tranh bình thường không hay bám tôi nhưng ở biệt thự của Cố Trường Canh, con bé nhất quyết đòi tôi ngủ cùng.

Trong hành lang lót t.h.ả.m nhung, Cố Trường Canh nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ dò xét.

"Dữu Dữu, tôi cứ thấy sau lần tái hợp này, em thay đổi rất nhiều."

Tôi không đáp, chỉ hỏi anh ta: "Vậy anh có thích không?"

Anh ta cười: "Thích."

"Lần tới đến ngày giỗ bà, tôi sẽ đi cùng em để tế bái. Bao nhiêu năm rồi, cũng đã đến lúc tôi nên đi thăm bà."

Nhưng Cố Trường Canh đã định sẵn là không thể đến trước mộ bà nội được nữa.

Cố Trường Canh là một người cố chấp và lạnh lùng.

Một người như vậy, định sẵn thủ đoạn tàn nhẫn và cũng tuyệt đối chẳng bao giờ trong sạch.

Kể từ khi anh ta tiếp quản tập đoàn, không còn ai kiềm chế, liền bắt đầu hành động một cách vô pháp vô thiên.

Kinh doanh trái phép, thông thầu, hối lộ và nhận hối lộ...

Theo những gì tôi quan sát và tìm hiểu thời gian qua, anh ta quả nhiên đã giẫm lên rất nhiều ranh giới đỏ của pháp luật.

Nhưng tôi vẫn luôn án binh bất động.

Trước khi Cố Trường Canh đi Nam Thành họp lần này, anh ta đột nhiên nói với tôi:

"Dữu Dữu, sau khi cuộc họp này kết thúc, tôi sẽ được nghỉ ngơi một thời gian."

"Chúng ta ra nước ngoài đăng ký kết hôn đi, xong xuôi sẽ đến Na Uy và Thụy Sĩ, nơi em hằng mong ước để hưởng tuần trăng mật, cả bé Tranh Tranh nữa."

Anh ta lại xoa đầu Giang Tranh: "Tranh Tranh, đến lúc đó con phải gọi bố là bố rồi đấy."

Tôi mỉm cười nhìn anh ta: "Được."

Sau đó, tôi mất ba ngày để thu thập chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh, mở livestream trên mạng và đích thân tố cáo Cố Trường Canh.

Dư luận nhanh ch.óng bùng nổ, buổi livestream bị cưỡng chế cắt ngang.

Tôi ngồi trước màn hình máy tính, mỉm cười đúng như dự đoán.

Phản ứng của nhà họ Cố quả nhiên rất nhanh.

Nhưng không sao, livestream chỉ là vỏ bọc mà thôi.

Tôi đã viết một lá đơn tố cáo chi tiết và đã nộp lên phía chức năng.

Đôi khi tôi thực sự cảm thấy may mắn, may mắn vì trong những năm tháng yêu Cố Trường Canh, tôi chưa bao giờ đ.á.n.h mất bản thân mình.

Chương 9 - Duy Đông - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia