Đặc biệt là khi Trương Vân Noãn phát hiện ra sự tồn tại của ta.

Cố Cẩn Nhiên chỉ bảo ta là muội muội của tỷ ấy, hiện tại không nhà để về, chăm sóc một chút cũng là điều nên làm. Trương Vân Noãn không chịu đâu, cậy vào đứa con trong bụng mà gây sự ầm ĩ với hắn. Càng ầm ĩ lâu thì vết rạn nứt giữa hai người họ lại càng lớn hơn.

Lúc này ta lại vô cùng dịu dàng hiểu chuyện, lời nói cũng không nhiều, chỉ dùng một đôi mắt tràn ngập sự ái mộ nhìn hắn, giống như thể hắn chính là cả thế giới của ta, trong lòng trong mắt ta chỉ có một mình hắn, chỉ có thể nương tựa vào hắn mà sống. Nội tâm của hắn có được sự thỏa mãn cực kỳ lớn lao.

Thế nhưng, ta vẫn nhất quyết không chịu trao thân cho hắn, dẫu cho hắn có uống rượu say suýt chút nữa không kiểm soát được bản thân, ta vẫn rụt rè giữ khoảng cách. Ta bảo, ta không muốn làm tổn thương trưởng tỷ, cũng không muốn danh tiếng của hắn bị hoen ố. Thứ không có được thì sẽ luôn nhung nhớ, hắn chính là loại người như vậy.

13

Thời gian trôi qua lâu, cha nhìn thấy phía Tam hoàng t.ử không có phản ứng gì nữa cũng đã từng tìm đến hai mẹ con ta, dù sao thì ta vẫn còn có chút giá trị lợi dụng mà. Mẹ thậm chí còn không thèm ra gặp ông ta, còn ta dẫu có gặp thì thái độ cũng lạnh lùng đến cực điểm, thẳng thừng tuyên bố bản thân đã không còn là người nhà họ Trương nữa, sẽ không quay về.

“Là vi phụ đã xem nhẹ ngươi rồi, sau này không có sự che chở của vi phụ, để xem hai mẹ con ngươi làm sao lập nghiệp ở kinh thành này được, ngươi ngày sau sẽ có lúc phải hối hận đấy.” Ông ta buông lời đe dọa lúc rời đi. Thế nhưng, cha của tôi ơi, ông không còn cơ hội đó nữa đâu.

Ta đang cân nhắc xem làm sao để ra tay với cha đây, lợi dụng Cố Cẩn Nhiên để bọn họ tự tàn sát lẫn nhau. Tốt nhất là kích bác thêm mối quan hệ giữa đích tỷ và Cố Cẩn Nhiên, làm sâu sắc thêm vết rạn nứt của bọn họ thì mới có thể đảm bảo đích tỷ biến thành một cây đao khác trong tay ta. Ta vẫn đang chờ đợi một cơ hội.

Cố Cẩn Nhiên đã rất ít khi quay về phủ rồi, hắn thậm chí còn dọn sẵn một căn phòng ở trong cái viện nhỏ này của chúng ta, dạo một chút lại đến ở lại hai ba ngày. Ta biết tỏng tâm tư của hắn, chỉ là, hắn làm sao mà xứng cơ chứ?

Hắn thậm chí còn cảm thấy phía Tam hoàng t.ử đã không còn động tĩnh gì nữa, ta lại không nơi nương tựa, chi bằng bây giờ liền nạp ta vào cửa luôn cho xong. Hắn đinh ninh Trương Vân Noãn sẽ thỏa hiệp, dẫu có đang trong t.h.a.i kỳ cũng không dám ngỗ ngược với hắn.

Quả nhiên, Trương Vân Noãn đồng ý rồi, đại khái là ý kiến do mẹ cả đưa ra, dùng cái chiêu đối phó với mẹ đẻ ta năm xưa để đối phó với ta đây mà.

“Ngươi cứ yên tâm, tuy là thiếp nhưng ta sẽ đối xử tốt với ngươi mà, đợi tỷ tỷ ngươi sinh hạ đích t.ử liền bế sang cho ngươi nuôi dưỡng, ngươi mới chính là nữ chủ nhân thực sự của bá phủ.” Cố Cẩn Nhiên đã dỗ dành ta như vậy đấy. Ta không tin, nhưng ta vẫn gật đầu đồng ý, ta phải giữ chân hắn cho chắc chắn cái đã.

Mãi cho đến khi Trương Vân Noãn vác cái bụng bầu vượt mặt đến gặp ta, cơ hội của ta cuối cùng đã đến rồi. Tỷ ấy hẹn ta ra ngoài còn đặc biệt chọn một cái chòi hóng mát bên bờ hồ, đại khái là xem sách truyện nhiều quá rồi, tỷ ấy vừa vuốt ve cái bụng vừa ghé sát lại bảo ta:

“Ngươi đoán xem, nếu như phu quân biết được ngươi đẩy ta xuống nước, muốn mưu hại ta và đứa con thì hắn liệu có còn thích cái gương mặt hồ ly tinh này của ngươi nữa hay không.” Nói xong, tỷ ấy xoay người một cái nhảy tũn xuống nước.

Tâm trạng của ta thật sự là cạn lời, ta cứ ngỡ tỷ ấy đã có chút tiến bộ rồi cơ chứ, không ngờ tỷ ấy vậy mà vẫn còn ôm giữ ảo tưởng đối với Cố Cẩn Nhiên.

Cố Cẩn Nhiên đến vô cùng nhanh ch.óng lại vô cùng trùng hợp, vừa vặn có thể nhìn thấy cảnh ta và Trương Vân Noãn đang đứng sát sạt vào nhau, rồi tỷ ấy liền ngã lộn cổ xuống nước.

“T.ử Thảo!” Hắn hét lớn một tiếng rồi lao qua đó, tiếng hắn gọi chính là tên của ta. Ta không kìm được mà muốn bật cười, thật sự là đứng cười nhìn Trương Vân Noãn đang giãy giụa dưới nước.

“Phu quân, cứu mạng... cứu... cứu đứa con...” Trương Vân Noãn vỗ nước bì bõm. Vì đứa con, Cố Cẩn Nhiên tự nhiên vẫn có chút lo lắng, thế nhưng hắn chỉ ở trên bờ sốt ruột xoay như chong ch.óng, vậy mà vào cái khoảnh khắc tiếp cận mặt nước lại rụt bước chân lại, hắn định đi gọi người đến giúp. Thật là vô dụng, ta đảo mắt khinh bỉ một cái, rồi xoay người nhảy tũn xuống nước, đem Trương Vân Noãn cứu vớt lên bờ. Tỷ ấy hiện tại vẫn chưa được phép c.h.ế.t đâu, tỷ ấy mà c.h.ế.t thì chuỗi ngày của Cố Cẩn Nhiên chẳng phải là dễ chịu lắm sao.

Đợi ta kéo được người lên, Cố Cẩn Nhiên lúc này mới lao lên đem ta ôm siết vào lòng: “T.ử Thảo, sao ngươi lại tự mình nhảy xuống dưới đó chứ, nguy hiểm thế này, đợi ta gọi người đến là được rồi mà, một loáng thế này không c.h.ế.t đuối được đâu.” Hắn chỉ lo lắng cho mỗi mình ta, hoàn toàn không nhìn thấy Trương Vân Noãn đang nằm trên mặt đất phía sau nhìn qua với ánh mắt lóe lên vẻ đau đớn và thất vọng tột cùng.

Tỷ ấy lúc này cố gắng khơi gợi một chút sự quan tâm của Cố Cẩn Nhiên dành cho mình: “Vương gia, là Trương T.ử Thảo đẩy thiếp xuống đấy, nó nhìn không nổi thiếp mang thai, nhìn không nổi tình nghĩa phu thê ân ái của chúng ta, nó đẩy thiếp xuống, nó muốn thiếp phải c.h.ế.t.”

Tỷ ấy khóc đến mức xé lòng nát ruột, một đôi tay dốc sức giơ ra muốn túm lấy chéo áo của Cố Cẩn Nhiên, nước mắt rửa trôi trên gương mặt vốn đã trắng bệch ra, khiến người ta nhìn mà t.h.ả.m thương. Sự đau đớn xót xa lúc này của tỷ ấy là thật, ít nhất thì với những hành vi việc làm của Cố Cẩn Nhiên, tỷ ấy đáng ra phải đau lòng như thế.

Sắc mặt Cố Cẩn Nhiên vô cùng khó coi, nhưng vẫn bước qua đó bế tỷ ấy lên.

“Ta đưa tỷ ấy đi gặp đại phu trước đã, T.ử Thảo, ngươi mau quay về đi, lát nữa ta sẽ đến thăm ngươi ngay.”

Chương 12 - Duyên Nợ Hồng Trần - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia