Ta cứ ngỡ mẹ sẽ đau lòng, bà chỉ dửng dưng lạnh nhạt, đem những tập chữ mẫu mô phỏng kia ném vào trong chậu than thiêu rụi sạch sẽ không sót một mảnh.

“Giữ lại đều là tai họa, vẫn là thiêu đi thì hơn.” Bà nói. Sự nhẹ nhõm và giải thoát trên gương mặt bà không giống như đang làm bộ làm tịch, ta mới cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c dâng lên một tia vui mừng hoan hỷ.

Tiểu Hoàn ở một bên hớn hở ôm lấy đống đồ trang sức vàng bạc châu báu mà Cố Cẩn Nhiên gửi tặng ta trước đây, những thứ này sau này chính là vốn liếng lập thân của chúng ta rồi.

Tiếng vó ngựa lộc cộc đ.á.n.h ra khỏi con ngõ nhỏ, tại ngã rẽ con đường, cậu ruột dắt theo ông ngoại bà ngoại đã sớm đứng chờ đợi từ lâu rồi. Họ đến đón hai mẹ con ta về nhà.

Đi ngang qua phủ Văn Chiêu Bá, trên đại môn treo dải lụa trắng xóa. Thấp thoáng qua cái vệt trắng xóa đó, ta dường như nhìn thấy cảnh tượng của rất lâu rất lâu về trước, nhất thời có cảm giác như cách một thế hệ vậy.

Năm đó ta mới mười tuổi, ăn không no mặc không ấm, cho đến khi gương mặt dần dần trổ mã xinh đẹp ra mới khiến cha nảy sinh tâm tư. Cha cố tình muốn cho ta đi theo lộ mặt, sau này cũng có thể có được một mối hôn sự giúp sức cho ông ta. Thế là vào ngày đại thọ của bá phủ lão phu nhân, cha bảo mẹ cả dắt theo ta cùng đi.

Cậu thiếu niên mười ba tuổi Cố Cẩn Nhiên dáng dấp đã vô cùng xuất chúng, Trương Vân Noãn ngay từ cái nhìn đầu tiên liền đem lòng yêu thích. Đáng tiếc khi đó quan chức của cha quá nhỏ bé, tỷ ấy đến cả tư cách tiến lên phía trước cũng không có, chỉ có thể vây quanh ở vòng ngoài cùng mà xa xa ngắm nhìn.

Mẹ cả là một kẻ rất giỏi ngụy trang, giả vờ đối xử tốt với ta cực kỳ, đại độ hiền lương, trong lời ăn tiếng nói lại là một bộ dạng ủy khuất cầu toàn hiểu rõ lý lẽ. Không nhẹ không nặng vài câu liền đem mẹ đẻ ta nói thành một kẻ tâm cơ thâm hiểm, bản tính lăng loàn quyến rũ cha ta.

Lúc đó Cố Cẩn Nhiên ở cách đó không xa nghe thấy được, chỉ cười nhạo một tiếng, giọng điệu của hắn cao cao tại thượng mang theo sự ác ý: “Chẳng qua chỉ là một con thiếp thất thấp hèn rẻ rách, hoặc đ.á.n.h c.h.ế.t hoặc đem bán đi đều là ân điển dành cho ả rồi, đường đường là chủ mẫu một nhà mà cũng phải vì cái loại người này mà bận lòng suy nghĩ hao gầy khúc ruột sao.”

Hắn nói một cách nhẹ tênh như vậy đấy, giống như thể đó không phải là một con người, chỉ là một đồ vật không đáng để mắt tới, chẳng khác gì heo ch.ó vậy.

Trương Vân Noãn lúc đó cũng khinh miệt nhìn chằm chằm vào ta, giơ tay đẩy một cái, ta liền chật vật ngã nhào ra trước mặt tất cả mọi người. Tỷ ấy nói: “Đây chính là đứa con gái dòng thứ do con mụ thiếp thất không biết kiểm điểm kia sinh ra đấy, khóc lóc om sòm đòi c.h.ế.t đòi sống phi mọc đuôi đòi đi theo đến chính tiệc cho bằng được, tuổi còn nhỏ mà đã giống hệt con mẹ đẻ của nó rồi, đều là thứ không an phận.”

Giữa những tiếng cười đùa cợt nhả xung quanh, Cố Cẩn Nhiên chỉ dùng ánh mắt liếc xéo qua nhìn ta đang bò rạp trên mặt đất một cái, rồi sau đó giống như nhìn thấy thứ gì đó bẩn thỉu, giơ chân bước qua người ta, được một đám người nịnh hót vây quanh đi xa dần.

Sau này, ta lớn thêm một chút, năm đó tuyết rơi dữ dội, mẹ cả nhất định bắt ta và mẹ phải lên núi lễ Phật cầu phúc cho cả nhà.

Giữa đường tuyết lớn phong tỏa cả núi rừng, xe ngựa của chúng ta đột nhiên bị hỏng mất, cũng may vẫn còn một con ngựa, ta định bụng dắt mẹ cưỡi ngựa xuống núi.

Cố Cẩn Nhiên lại xuất hiện rồi.

Nữ quyến nhà họ Cố bị mắc kẹt ở trong núi, ngựa bị kinh hãi, hắn liền cướp mất con ngựa của ta. Lúc đó hắn hỏi người trong xe ngựa là ai, hạ nhân băm báo lại hắn: “Một con thiếp thất và đứa con gái dòng thứ của một vị tiểu quan.”

Hắn liền yên tâm hẳn lên.

“Đã như vậy thì c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi, có thể vì bá phủ mà dốc sức chút đỉnh cũng là phúc phận của hai mẹ con họ rồi.”

Lúc đó ta đang nghĩ cái gì trong đầu nhỉ?

Sợ hãi? Nhục nhã? Khó xử? Ủy khuất sao?

Không, ta muốn bọn họ phải c.h.ế.t, những kẻ bắt nạt ta, bắt nạt mẹ ta đều đáng c.h.ế.t hết.

Ta tự cảnh tỉnh bản thân hàng nghìn hàng vạn lần, phải sống sót, phải nỗ lực sống sót thì mới có thể trả lại tự do cho mẹ, trả lại tự do cho chính bản thân mình.

Ta muốn báo thù. Ta làm nhỏ làm mọn, chịu đựng hết thảy nhục nhã ê chề.

Bốn năm trước ta đã tìm thấy cơ hội, Cố Cẩn Nhiên ở bên ngoài một mình không cẩn thận liền rơi xuống nước.

Sau khi hắn rơi xuống nước, ta ấn c.h.ặ.t lấy đầu hắn, muốn dìm c.h.ế.t hắn luôn cho xong, đáng tiếc sau đó hộ vệ của bá phủ tìm đến quá nhanh, ta chỉ đành giả vờ đem hắn cứu vớt lên bờ.

Hắn lúc đó đã thần trí mê muội không còn tỉnh táo nữa rồi, chỉ lờ mờ đem miếng ngọc bội sát thân giao vào tay ta, nói là sau này nhất định sẽ báo đáp.

Cái thứ vô dụng, báo đáp cũng không biết đường mà báo đáp, lại còn dễ dàng liền nói nhận nhầm người, một đôi mắt đó không cần nữa cũng được rồi.

Cục diện kết cục như ngày hôm nay, vô cùng xứng đôi vừa lứa với hắn rồi.

Còn ta, từ nay về sau trời cao biển rộng, mặc sức mà sải cánh bay lượn phương xa.

Chương 15 - Duyên Nợ Hồng Trần - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia