Trên cái cõi đời này tồn tại một cái loại người vô cùng kỳ quặc, ở ngoài xã hội thì hống hách nghênh ngang hô mưa gọi gió thét ra lửa bao nhiêu, thì cứ hễ cứ bước chân về đến nhà là lại cụp đuôi vào nhu nhược hèn nhát bấy nhiêu.
Đặc biệt là đứng trước mặt người mình thầm thương trộm nhớ bấy lâu nay, thì đến một cái rắm cũng chẳng có cái lá gan dám mở mồm ra phóng ra nổi một phát.
Và vô cùng nhục nhã ê chề làm sao, bổn cô nương đây chính là cái loại người kỳ quặc thuộc trường phái nhu nhược đó đấy.
Tôi hệt như một con chim cút nhỏ ngoan ngoãn thu mình lại đi theo sau lưng Giản Chiêu bước vào trong thang máy di chuyển lên thẳng tầng mười tám của tòa nhà, rồi lại trố mắt ra nhìn theo chiếc thang máy tiếp tục đóng cửa phóng vèo một phát lên tận tầng thượng cao nhất, suốt cả cái quá trình đó bổn cô nương đây cạy răng cũng không thể nào rặn ra nổi lấy một chữ bẻ đôi nào cả.
Mãi cho đến khi quay trở lại vị trí bàn làm việc của mình ngồi xuống, tôi mới sực tỉnh hồn hoàn hồn trở lại cảm thấy cái sự tình ngày hôm nay có gì đó vô cùng bất thường mờ ám.
Quá mức bất thường mờ ám luôn ấy chứ!
Tự nhiên đường đường chính chính một gã người ngoài như Giản Chiêu lại mò đến Lâm thị chúng tôi để làm cái thá gì vậy hả?
Còn có cả cái chuyện tôi sắp sửa kết hôn cưới chồng nữa cơ chứ, ngoại trừ T.ử Hi ra tôi căn bản chưa từng mở miệng rêu rao hé răng nửa lời với bất kỳ người bạn học cũ nào cả, vậy thì anh ta dùng cái thủ đoạn thần thông biến hóa nào để có thể nắm thóp rõ chân tướng sự thật nhanh đến thế được cơ chứ?
[Kẻ nào dám ra tay đập phá thuyền CP của bà già này, kẻ đó đáng bị tuyệt t.ử tuyệt tôn! ]
Tôi vừa mới nhắn tin mở lời tra hỏi cô ta có một câu thoại nhỏ lấy lệ, vậy mà phía sau màn hình điện thoại đã lập tức truyền đến cái sự phẫn nộ hừng hực lửa giận dữ dội của T.ử Hi thét lớn đáp trả:
"Bà già này từ sớm đã nhìn cái thằng khốn nạn Tiết Dịch kia ngứa mắt không thể chịu đựng nổi rồi, nếu không phải nhìn vào cái đại hạn tuổi ba mươi cưới chồng của mày đang gần kề đ.í.t đến nơi rồi thì bổn cô nương đây tuyệt đối không bao giờ có cửa dung túng cho mày tự đọa bản thân gả cho cái loại cặn bã khốn nạn đó đâu nhé!"
"Hiện tại thì hay rồi, gã khốn đó đã biết đường cút xéo rảnh nợ rồi, nam thần vạn người mê đã chính thức quay trở lại vị trí hộ giá hộ thân, bà già này còn đang cầu trời khấn phật cho mày và Giản đại nam thần nhanh ch.óng va vào nhau cọ xát ra ngọn lửa tình yêu hừng hực cháy bỏng đây này, làm sao có cái chuyện tao ngu ngốc đi hé răng nửa lời rêu rao cái chuyện dơ bẩn đó cho anh ấy biết được cơ chứ!"
Cái chuyện này quả thực là vô cùng kỳ quặc khó hiểu rồi đây.
"Có cái thá gì mà phải kỳ quặc khó hiểu cơ chứ, tao đã bảo rồi mà, anh ấy lần này chính là vì một mình mày nên mới quyết định từ bỏ tất cả quay trở về nước đấy..."
Lại cái bài ca huyễn hoặc điên khùng này nữa rồi...
Hãm hại bổn cô nương đây phải chịu đựng nỗi nhục nhã ê chề mất mặt một lần thuở tốt nghiệp sáu năm trước còn chưa đủ hay sao, bây giờ lại còn tính kế hãm hại tôi phải chịu nhục thêm lần thứ hai nữa chắc.
Tôi liền vội vã tắt phụt màn hình điện thoại đi cho rảnh nợ, đỡ cho bản thân mình một phút định lực không vững vàng lại bị những lời rêu rao bậy bạ của cô ta tẩy não hoàn toàn thì khốn.
Vừa mới cúi đầu tập trung tinh thần xử lý được một xấp tài liệu văn kiện công việc hàng ngày, trên mặt bàn bỗng nhiên vang lên những tiếng gõ gõ cộc cộc sắc lẹm cắt ngang mạch suy nghĩ.
Tôi ngước mắt ngẩng đầu lên nhìn, lập tức va phải đôi mắt đào hoa câu hồn đoạt phách đang đong đầy những vệt giễu cợt trêu chọc nhìn tôi chằm chằm.
Là Giản Chiêu, và đi ngay bên cạnh anh ta chính là vị tân tổng giám đốc mới vừa đáp máy bay xuống không vận nhận chức của công ty.
Bốn chiếc chân dài dằng dặc đứng sừng sững vây quanh chắn ngay phía sau chiếc ghế làm việc của tôi, đùng đùng sát khí ra oai phủ đầu.
"Anh chắc chắn chính là cô ấy rồi chứ?"
"Đương nhiên rồi, người quen cũ năm xưa mà lị."
Khóe môi Giản Chiêu khẽ giương lên một nụ cười rạng rỡ hớp hồn người khác, quả thực là vô cùng vừa mắt cuốn hút, thế nhưng nhìn kỹ lại... cứ thấy có cái gì đó vô cùng gian xảo rắp tâm hãm hại sau lưng.
"Được rồi, nếu vậy thì tôi giao toàn bộ con người cô ấy lại vào tay anh toàn quyền xử lý đấy nhé. Lữ Thiến, từ nay về sau em chịu trách nhiệm phối hợp hỗ trợ c.h.ặ.t chẽ theo sát mọi công tác làm việc của Giản đại luật sư đây nhé, cái sự sinh t.ử tồn vong của Lâm thị chúng ta lần này đành phải trông cậy hết vào một mình em gánh vác rồi đấy."
!!!
Cái quái gì mà cái sự sinh t.ử tồn vong của Lâm thị chúng ta lần này đành phải trông cậy hết vào một mình tôi gánh vác cơ chứ hả?!
Các người... Các người ngồi chễm chệ trên cái ghế tổng giám đốc cao sang quyền quý đó rốt cuộc là để làm cái thá gì vậy hả?!
Ngày ngày nếu không bận rộn vung tay xử lý mưu kế của đám trà xanh đê tiện ngoài xã hội, thì cũng là bận rộn dốc hết tâm sức đi theo sau đuôi tổng giám đốc phu nhân chơi trò truy thê hỏa táng tràng sến sẩm hết mức.
Lâm thị này có sập tiệm phá sản đi chăng nữa thì cùng lắm cũng là sập thôi, dẫu sao công ty này cũng chẳng phải do một tay gia đình tôi mở ra sở hữu đứng tên, có liên quan gì đến bổn cô nương đây đâu cơ chứ!
Thế nhưng ngẫm đi nghĩ lại thì hình như vẫn có chút liên quan dính líu lợi ích thật đấy...
Chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn bỗng nhiên rung lên bần bật liên hồi nhận được thông báo tin nhắn mới gửi tới, tôi khẽ cúi đầu liếc mắt nhìn xem, người gửi không ai khác chính là Tiết Dịch...
Tôi lập tức mềm nhũn toàn thân nhu nhược hèn nhát, đành phải cúi đầu chấp nhận số phận đưa đẩy vậy.
Kẻ nào thích sập tiệm phá sản thì cứ việc sập đi nhé! Chứ riêng cái tập đoàn Lâm thị này, bổn cô nương đây thề tuyệt đối không bao giờ cho phép xảy ra cái chuyện sập tiệm phá sản vào cái thời điểm nhạy cảm này được cả!
Ít nhất, tuyệt đối không thể để cho công ty bị sập tiệm phá sản vào đúng cái khoảnh khắc mấu chốt này để làm tổn hại đến cái uy phong lẫy lừng của bổn cô nương, làm tăng thêm cái dã tâm hống hách nghênh ngang đắc ý của cái gã Tiết Dịch kia được cả.
Cứ như vậy, tôi từ một viên gạch nhỏ làm công ăn lương bình thường của tập đoàn Lâm thị, đùng một phát biến thành cô thư ký trợ lý sinh hoạt cá nhân toàn thời gian của Giản Chiêu.
Anh ta mở miệng đặt câu hỏi tra hỏi đến đâu, tôi vung b.út ra sức ghi chép bản tường trình đến đó.
Anh ta ra lệnh cần lục lọi kiểm tra đống hồ sơ tài liệu văn kiện mật nào, tôi nhanh chân dẫn đường đưa lối đến đó.
Anh ta sải đôi chân dài dằng dặc phóng vèo một phát lên phía trước, tôi phải ba chân bốn cẳng phi tốc chạy bộ đuổi theo bén gót ở phía sau.
Cứ thế vắt kiệt sức lực làm việc điên cuồng cho đến tận mười giờ đêm muộn, tôi đã hoàn toàn rã rời rệu rã toàn thân, chỉ muốn lập tức nằm bệt xuống mặt sàn ngủ thiếp đi cho rảnh nợ.
Thế nhưng gã đàn ông khốn nạn kia vậy mà vẫn không chịu mở lượng khoan hồng buông tha cho bổn cô nương đây nghỉ ngơi nghỉ sức chút nào cả!
"Lên xe!"
Tôi vừa mới móc điện thoại ra bấm bấm ứng dụng đặt một chiếc xe taxi công nghệ xong, thì một chiếc xe Hummer hầm hố đắt đỏ từ đâu phi tốc lao tới, thẳng tay đạp phanh một phát nảy lửa phát ra thứ âm thanh vô cùng sắc lẹm dừng ngay trước mặt tôi.
"Hì hì, không dám phiền hà tốn công sức của luật sư đâu ạ, con tự mình đặt xe taxi về nhà được rồi."
Tôi khẽ giơ chiếc điện thoại lên cao, lắc lắc màn hình hiển thị trước mặt Giản Chiêu, ý muốn chứng minh cho anh ta thấy rõ ràng rành mạch bổn cô nương đây quả thực là đã đặt xong xe taxi thật rồi. Đúng lúc này, giao diện màn hình điện thoại bỗng nhiên lật ngược lại chuyển sang hiển thị có cuộc gọi đến bất ngờ...
...
Người gọi đến lại là Tiết Dịch.
Khóe mắt Giản Chiêu khéo léo liếc nhìn qua phía này một cái, tôi liền vội vã giật tay thu chiếc điện thoại ngược trở lại giấu kín, năm đầu ngón tay liên tục điên cuồng bấm bấm nút khóa màn hình ô tô để tắt nguồn.
Phù, tiếng chuông điện thoại cuối cùng cũng tắt ngóm chịu im lặng rồi.
"Anh đây từ đầu đến giờ vẫn chưa hề mở miệng ra lệnh cho phép em được quyền tan ca về nhà nghỉ ngơi đâu nhé."
Bấy giờ đã là mười giờ, à không, chính xác là mười một giờ đêm muộn rồi cơ đấy, cái lý do củ chuối gì mà bổn cô nương đây lại không có cái quyền được tan ca về nhà nghỉ ngơi chứ hả?!
Với lại, tôi đường đường chính chính là nhân viên làm công ăn lương thuộc biên chế quản lý của tập đoàn Lâm thị hẳn hoi, chứ có phải là nhân viên thuộc quyền quản lý của riêng một mình gã Giản đại luật sư anh đâu cơ chứ, anh lấy cái tư cách gì mà đòi đứng đây ra lệnh ép buộc tôi hả!