Trương Khải về, tôi cầm chiếc túi cho anh xem.

“Anh nhìn xem em gái anh làm chuyện tốt gì.”

Anh cau mày lật qua lật lại hai lần.

“Chỉ thế này thôi à?”

“Giặt đi chẳng phải được sao?”

“Đây là vấn đề giặt hay không sao?”

“Cô ấy không nói một tiếng đã lấy, làm hỏng rồi cũng chẳng coi là chuyện gì.”

“Trương Khải, anh là anh trai cô ấy, anh có thể quản một chút không?”

“Quản cái gì?”

“Nó có làm chuyện gì tày trời đâu.”

Anh bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Lâm Vãn, dạo này em bị sao vậy?”

“Cả ngày cứ vì mấy chuyện vụn vặt mà kiếm chuyện.”

“Manh Manh còn nhỏ, không hiểu chuyện, em nhường nó một chút không được à?”

Còn nhỏ?

Hai mươi sáu tuổi rồi, có tay có chân, nghỉ việc xong đường đường chính chính nằm nhà ăn bám anh chị, vậy mà gọi là còn nhỏ không hiểu chuyện?

Tôi siết chiếc túi trong tay, lòng từng chút một lạnh xuống.

Có lẽ Trương Khải mãi mãi không hiểu thứ tôi quan tâm căn bản không phải chiếc túi.

Không phải mỹ phẩm.

Cũng không phải đồ ăn trong tủ lạnh.

Điều tôi quan tâm là trong căn nhà này, chưa từng có ai hỏi cảm nhận của tôi.

Điều tôi quan tâm là tôi giống một người ngoài đang ở nhờ, còn người thật sự ở nhờ lại ngang nhiên làm chủ.

Nhưng tôi vẫn nhịn.

Bởi tôi nghĩ hôn nhân không dễ dàng, còn sống được thì cứ sống, có thể nhường thì nhường.

Nhịn một lúc thì sóng yên gió lặng.

Lùi một bước thì trời cao biển rộng.

Cho đến chiều thứ Bảy hôm ấy, sức chịu đựng của tôi hoàn toàn bị phá vỡ.

Hôm đó công ty tổ chức hoạt động tập thể, tôi xin nghỉ nên về sớm.

Vừa tới dưới tòa nhà đã nghe tiếng nhạc trong nhà vang đến đinh tai.

Cửa thang máy vừa mở, cả hành lang đã nồng nặc mùi lẩu.

Tôi mở cửa nhà.

Trong phòng khách chen chúc bảy tám người trẻ tuổi.

Trên bàn trà đặt một nồi lẩu điện, dầu đỏ trong nồi sôi ùng ục, cốc đĩa trên bàn bừa bãi khắp nơi.

Vỏ bọc sofa b.ắ.n đầy vết dầu, trên sàn rơi rau và giấy vo tròn.

Đôi dép của tôi không biết bị ai xỏ vào, đi tới đi lui.

Trương Manh ngồi giữa đám người, tay nâng ly rượu, hai má uống đến đỏ bừng.

“Ơ, chị dâu về rồi à?”

“Bọn em tụ tập ăn uống, chị ăn cùng đi!”

“Manh Manh, em dẫn bạn về sao không nói trước một tiếng?”

“Nhà lại chẳng có ai, nói làm gì.”

Cô ấy chẳng coi là chuyện.

“Nếu chị thấy ồn thì bọn em ra ngoài ăn cũng được.”

“Chỗ lần trước chị nói ấy, gì nhỉ…”

“À, nhà hàng Tứ Xuyên dưới lầu, hơn hai trăm tệ một người.”

“Chị dâu mời nhé?”

Tôi nhìn đám bạn của cô ấy, lại nhìn phòng khách hỗn loạn, hít sâu.

“Mọi người cứ ăn đi, chị ra ngoài một chuyến.”

Tôi quay người vào thang máy, bấm tầng hầm.

Ngồi trong xe, tôi gọi cho mẹ.

“Mẹ, lưng bố thế nào rồi?”

“Vẫn vậy, dán cao rồi, đi lại được nhưng không đứng lâu.”

Mẹ thở dài.

“Con bận việc thì đừng chạy tới chạy lui, mẹ chăm bố được.”

“Mai con về.”

Cúp điện thoại, tôi gục lên vô lăng, nước mắt không ngừng rơi.

Rốt cuộc tôi sống trong căn nhà này để được gì?

Chồng coi tôi là người ngoài.

Nhà chồng coi tôi như một kẻ dễ bắt nạt, cứ mặc sức tiêu tiền của tôi.

Em chồng coi căn nhà của tôi là khách sạn miễn phí.

Mỗi ngày tôi đi sớm về muộn kiếm tiền, trả khoản vay mua nhà, đóng điện nước, mua thức ăn nấu cơm, gánh cả căn nhà.

Cuối cùng đến một chiếc túi của mình cũng giữ không nổi.

Rốt cuộc tôi đang nhịn cái gì?

Lúc xuống xe, tôi lau sạch nước mắt.

Về tới nhà, buổi ăn lẩu vẫn chưa tan, khói bốc mù mịt, tiếng cười ch.ói tai.

Tôi đi thẳng vào phòng ngủ, đóng cửa, bắt đầu thu dọn đồ.

Lần này tôi không nhịn nữa.

Tôi sẽ về nhà mẹ đẻ.

Không phải đi rồi quay lại ngay.

Mà đợi đến khi căn nhà này thật sự giải quyết rõ ràng mọi chuyện, tôi mới quay lại.

Tối ấy, tôi không nói với bất kỳ ai.

Bạn của Trương Manh đi lúc nào tôi không biết.

Đống hỗn độn ngoài phòng khách tôi cũng không dọn.

Tôi chỉ lặng lẽ viết một danh sách:

Quần áo thay, máy tính, tài liệu quan trọng, giấy tờ tùy thân, mỹ phẩm dưỡng da, t.h.u.ố.c dùng hằng ngày.

Từng món một được đặt vào vali.

Hôm sau, tôi nhắn cho Trương Khải:

“Em về nhà mẹ đẻ ở một thời gian.”

“Khi nào Manh Manh chuyển đi, khi nào vấn đề trong nhà được giải quyết, em mới quay lại.”

Anh trả lời:

“Em lại giận dỗi cái gì nữa?”

Tôi không trả lời.

“Mẹ, con về rồi.”

“Lần này con ở lâu một chút.”

Bố tôi tên Lâm Kiến Quốc, mẹ tôi tên Chu Tố Phân.

Hai người đều ngoài sáu mươi, sống trong một khu chung cư cũ phía đông thành phố.

Tầng sáu, không có thang máy.

Nhà không lớn, hai phòng ngủ một phòng khách, nhưng lúc nào cũng sạch sẽ.

Tôi lớn lên trong căn nhà này.

Ban công trồng một hàng hoa, trên bệ cửa sổ bếp luôn phơi vỏ quýt.

Mẹ thích trải một tấm t.h.ả.m cũ dưới bàn trà phòng khách, mùa đông chân giẫm lên rất ấm.

Đây mới là nhà.

Lúc tôi kéo vali lên lầu, mẹ đã đứng chờ ở cửa.

Từ xa đã nghe bà lớn tiếng gọi:

“Về rồi à? Canh sườn hầm cả chiều rồi, mau vào đi!”

Mở cửa, mùi thịt thơm khắp nhà.

Bố tôi nằm nghiêng trên sofa, sau lưng kê hai chiếc gối.

Thấy tôi bước vào, ông cố ngồi thẳng dậy.

“Bố đừng động, cứ nằm đi.”

Tôi vội đặt hành lý xuống đỡ ông.

“Không sao, không sao, bệnh cũ thôi.”

Ông xua tay rồi nhìn tôi từ trên xuống dưới.

“Sao gầy thế?”

“Sắc mặt cũng không tốt.”

“Dạo này tăng ca nhiều.”

Tôi chuyển chủ đề.

“Mẹ, canh xong chưa? Con đói rồi.”

Mẹ bưng ra một bát lớn canh sườn củ sen, rồi thêm cá kho, rau xào, dưa chuột trộn, bày đầy cả bàn.

“Ăn nhiều vào.”

“Ở bên kia chắc chẳng ăn uống ra gì.”

“Gầy đến cằm nhọn hết rồi.”

Tôi bưng bát, sống mũi cay lên.

“Ở mấy ngày?”

Bố hỏi.

“Ở lâu một chút, tiện ở bên bố mẹ.”

Hai người nhìn nhau nhưng chẳng hỏi gì.

Bố chỉ gật đầu.

“Thế thì ở lâu đi.”

“Phòng của con mẹ vừa dọn mấy hôm trước, ga giường chăn gối đều mới thay.”

Mẹ lập tức phụ họa:

“Đúng đấy, muốn ở bao lâu cũng được.”

“Lưng bố con còn phải dưỡng một thời gian.”

“Một mình mẹ chăm không xuể, con về giúp một tay cũng vừa hay.”

Tôi hiểu họ không phải không nhận ra tôi có chuyện.

Chỉ là không muốn ép hỏi.

Từ nhỏ đến lớn vẫn luôn như vậy.

Họ luôn chừa cho tôi đủ thể diện.

Chương 5 - Em Chồng Chiếm Nhà Ăn Bám, Tôi Dứt Khoát Về Nhà Mẹ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia