Tô Thanh nhìn nồi canh đang sôi.

“Em chỉ chuyển ra ngoài ở.”

“Em làm mẹ anh tức đến tăng huyết áp.”

“Thuốc ở ngăn thứ hai tủ cạnh bàn ăn, sáng tối mỗi lần một viên. Máy đo huyết áp em không mang đi.”

Chu Minh Viễn như bị nghẹn.

“Em còn nhớ t.h.u.ố.c ở đâu, sao lại không thể thông cảm cho bà ấy?”

Tô Thanh nhắm mắt.

“Em đã thông cảm sáu năm.”

Chu Minh Viễn thở dài.

“Chuyện căn nhà, chúng ta nói lại. Em không muốn thêm tên anh cũng được, nhưng đưa anh một chìa khóa. Anh dù sao cũng phải vào thăm con.”

“Anh muốn thăm con thì báo trước. Em ở nhà thì anh có thể đến.”

“Anh là chồng em.”

“Cho nên em không cản anh gặp con.”

Giọng Chu Minh Viễn lạnh đi.

“Có phải em nghe lời Trần Nhuế không? Cô ta là người ngoài, biết gì chuyện nhà mình?”

Tô Thanh nói:

“Ít nhất cô ấy hiểu ranh giới.”

Sau khi cúp máy, Tô Thanh úp điện thoại lên bàn bếp.

Dì Tần không hỏi.

Bà chỉ rửa cá xong, đặt lên đĩa.

“Thanh Thanh, hôm nay không nói chuyện đó nữa. Ăn cơm trước.”

Lúc cơm nấu xong, Chu Lạc đang ngồi ở bàn nhỏ nghiêm túc vẽ.

Lần này nó vẽ một cánh cửa.

Trên cửa có mặt trời.

Nó đưa tranh cho Tô Thanh.

“Mẹ, đây là nhà của chúng ta.”

Tô Thanh ôm con một cái.

Đúng lúc ấy chuông cửa reo.

Tô Thanh tưởng là ban quản lý.

Mở cửa lại thấy Chu Minh Viễn đứng ngoài.

Trong tay anh xách một túi hoa quả.

Trên mặt vừa mệt mỏi vừa bất mãn.

“Anh đến thăm con.”

Tô Thanh tránh sang một bước.

“Vào đi.”

Chu Minh Viễn bước vào phòng khách, ánh mắt quét qua căn nhà trống.

Anh cau mày.

“Em để Lạc Lạc ở chỗ thế này?”

Tô Thanh nói:

“Tối nay giường sẽ lắp xong, đồ khác từ từ mua.”

“Nhà cũ có sẵn không ở, nhất định chạy đến đây chịu khổ.”

Dì Tần từ bếp đi ra.

“Khổ hay không không nhìn đồ đạc nhiều ít, nhìn có ai cướp thịt trong bát đứa trẻ hay không.”

Mặt Chu Minh Viễn xấu hổ.

“Dì Tần, đây là chuyện vợ chồng chúng cháu.”

“Dì biết.”

Dì Tần tháo tạp dề.

“Dì xuống mua xì dầu, hai đứa nói chuyện đi.”

Sau khi bà đi, Chu Minh Viễn hạ giọng.

“Thanh Thanh, về với anh đi. Em muốn Minh Châu bớt lấy đồ, anh sẽ nói với nó.”

Tô Thanh hỏi:

“Anh nói được sao?”

“Anh sẽ nói.”

“Trước đây anh cũng có thể nói.”

Chu Minh Viễn im lặng.

Tô Thanh đi đến bàn ăn, bày hai bộ bát đũa.

“Ở lại ăn cơm đi. Ăn xong anh về.”

Chu Minh Viễn nhìn cô.

“Em thật sự muốn phân rõ với anh đến vậy sao?”

“Không phải phân rõ.”

Tô Thanh bưng canh lên.

“Là em không muốn tiếp tục sống mơ hồ.”

Trong bữa cơm, Lạc Lạc rất vui.

Nó gắp một miếng bò nạm, cẩn thận bỏ vào bát Tô Thanh.

“Mẹ, mẹ ăn đi.”

Chu Minh Viễn nhìn thấy, đũa dừng lại.

Anh muốn gắp cá cho Lạc Lạc.

Đứa trẻ theo bản năng kéo bát về phía Tô Thanh một chút.

Động tác nhỏ ấy khiến mặt Chu Minh Viễn trắng bệch.

Cuối cùng anh nhận ra.

Không phải trẻ con không hiểu.

Chỉ là trước giờ nó không nói.

Ăn xong, Chu Minh Viễn phụ thu bát.

Anh đứng ở cửa bếp, nhìn thấy một chiếc hộp sắt cũ đặt sát tường.

Hộp không khóa.

Nắp hé mở.

Một góc giấy lộ ra.

Anh vừa định đưa tay thì Tô Thanh đi tới, đóng nắp lại.

“Đừng động.”

Tay Chu Minh Viễn cứng giữa không trung.

“Anh chỉ xem.”

“Đây là đồ của bố em.”

Chu Minh Viễn thu tay.

“Thanh Thanh, bây giờ em đề phòng anh như đề phòng cái gì vậy?”

Tô Thanh nhìn anh.

“Vậy anh đừng khiến em phải đề phòng.”

Chuông cửa lần thứ hai vang lên.

Lần này là nhân viên ban quản lý.

Anh ta cầm một tờ đơn.

“Cô Tô, xin lỗi đã làm phiền. Vừa rồi cô Chu Minh Châu gọi đến, nói hai thùng hàng đó là cô đồng ý nhận giúp, còn nói sau này sẽ lần lượt gửi thêm đồ nội thất qua, chuẩn bị tạm để ở nhà cô. Chúng tôi cần xác nhận lại với chính chủ.”

Chu Minh Viễn đột ngột ngẩng đầu.

Tô Thanh nhận tờ đơn.

Trên đó viết rõ.

Giường gấp.

Sắc mặt Chu Minh Viễn lập tức trầm xuống.

“Nó mua giường gấp làm gì?”

Nhân viên ban quản lý cũng hơi ngượng.

“Anh Chu, chuyện này chúng tôi không rõ. Chúng tôi chỉ xử lý theo ý kiến của chủ sở hữu.”

Tô Thanh nhìn tờ đơn, giọng bình tĩnh.

“Tôi không đồng ý nhận thay, cũng không đồng ý để bất kỳ đồ vật nào không phải tôi mua trước cửa nhà. Phiền sau này gặp trường hợp như vậy, trực tiếp liên hệ bên gửi để trả về.”

Nhân viên gật đầu.

“Được, chúng tôi sẽ ghi chú yêu cầu của chủ nhà.”

Chu Minh Viễn giật lấy tờ đơn.

“Anh gọi cho Minh Châu.”

Điện thoại nhanh ch.óng kết nối.

Giọng Chu Minh Châu truyền ra.

“Anh, anh ở bên chị dâu à? Vậy tốt, anh nói giúp em với ban quản lý, để đồ ở nhà chị ấy trước. Một thời gian nữa em dùng.”

Chu Minh Viễn nghiến răng.

“Em mua giường gấp làm gì?”

Chu Minh Châu dừng lại.

“Hàng Hàng chẳng phải sắp nghỉ đông sao? Em nghĩ nhà chị dâu nhiều phòng trống, thỉnh thoảng dẫn con qua ở hai ngày.”

Tô Thanh nhìn phòng khách.

Căn hộ này tổng cộng chỉ có hai phòng ngủ.

Một phòng cô và Lạc Lạc ở.

Một phòng để dành cho mẹ cô thỉnh thoảng vào thành phố khám bệnh.

Đâu ra nhiều phòng trống?

Chu Minh Viễn rõ ràng cũng nghĩ tới.

“Em hỏi chị dâu chưa?”

“Anh, sao anh dữ thế? Em ở hai ngày có ảnh hưởng gì đâu.”

“Em hỏi chưa?”

Chu Minh Châu bắt đầu tủi thân.

“Mẹ nói chị dâu một mình nuôi Lạc Lạc không tiện, em qua còn giúp được. Hơn nữa căn nhà đó anh cũng có phần chứ? Anh là chồng chị ấy, chẳng lẽ còn không quyết được?”

Nghe câu này, Chu Minh Viễn theo bản năng nhìn Tô Thanh.

Tô Thanh không biểu cảm.

Nhưng mặt anh như vừa bị ai tát.

“Căn nhà đó không phải của anh.”