Nói thật, Trương Khải không phải người chồng quá tệ.

Anh không hút t.h.u.ố.c, hiếm khi uống rượu, không lăng nhăng, thẻ lương đưa cho vợ, tan làm cũng thường về đúng giờ.

Ngày trước tôi đồng ý lấy anh chính vì thấy anh hiền lành, cuộc sống ổn định, biết quan tâm đến người khác.

Nhưng sau khi kết hôn, tôi mới nhận ra một người đàn ông hiền lành chưa chắc đã là người có thể đứng ra bảo vệ vợ khi cần thiết.

Đứng giữa mẹ và vợ, giữa em gái và vợ, Trương Khải có một khả năng rất đặc biệt.

Anh có thể không nhìn thấy bất kỳ mâu thuẫn nào.

Anh không nhìn thấy những vết nứt vì lạnh trên tay tôi.

Không nhìn thấy miếng cao dán sau lưng tôi.

Không nhìn thấy đêm giao thừa tôi đứng trong bếp đến mức bắp chân sưng lên.

Anh chỉ thấy khi tôi bưng món cuối cùng ra, bàn ăn thật đẹp, thức ăn thật thơm.

Rồi anh cười:

“Vợ anh giỏi thật.”

Nghe thì là lời khen.

Nhưng cái giá cho chữ “giỏi” ấy là mỗi dịp Tết tôi gần như kiệt sức chỉ để cả nhà anh có một bữa cơm đẹp mặt.

Trước giao thừa cả tuần, mẹ chồng đã bắt đầu giao việc.

Ngày hai mươi ba tháng Chạp, bà nói:

“Vãn à, năm nay Nguyệt Nguyệt chắc vẫn sang. Từ nhỏ nó không biết nấu ăn, con chịu khó thêm một chút.”

Tôi cười:

“Vâng.”

Hai ngày sau, bà lại nhắc:

“Món thịt kho tàu con làm ngon. Năm nay làm nhiều một chút, em rể con thích ăn.”

Tôi gật đầu ghi nhớ.

Đến ngày hai mươi tám tháng Chạp, bà còn gửi tin nhắn:

“Bố con nói muốn ăn sườn xào chua ngọt con làm, đừng quên nhé.”

Từ đầu đến cuối, không một ai hỏi tôi:

“Con có mệt không?”

“Có cần phụ gì không?”

“Hay năm nay chúng ta ra ngoài ăn cho con đỡ vất vả?”

Không có.

Một người cũng không.

Tối hai mươi chín tháng Chạp, tôi viết một danh sách dài.

Câu đối phải dán, hoa giấy trên cửa sổ phải thay, chăn ga phải giặt, vỏ sofa phải tháo, khăn trải bàn phải là, đĩa trái cây phải bày, kẹo phải bổ sung, rượu nước phải mua, bao lì xì phải chuẩn bị.

Riêng phần thức ăn đã kín gần một trang giấy.

Tôi nhìn tờ danh sách ấy, bất chợt cảm thấy nó giống một bản hợp đồng lao động không lương.

Nhưng cuối cùng tôi vẫn gấp lại, nhét vào túi tạp dề.

Sáng ba mươi, chuông báo thức reo lúc năm giờ.

Đêm trước tôi dọn dẹp đến một giờ sáng mới nằm xuống, ngủ chưa được bao lâu, toàn thân đã đau nhức.

Tôi vẫn nghiến răng ngồi dậy.

Ngoài cửa sổ trời tối đen.

Gió đập vào kính từng hồi.

Tôi khoác bộ đồ ngủ bông cũ, rón rén bước vào bếp rồi đóng cửa thật nhẹ để không đ.á.n.h thức Trương Khải.

Rửa gà bằng nước lạnh, đầu ngón tay đau như bị kim châm.

Tôi đưa tay lên miệng hà hơi rồi tiếp tục.

Mấy năm nay tôi đã quen.

Mùa đông làm một bữa cơm tất niên lớn như vậy, chẳng đôi tay nào còn đẹp nổi.

Kẽ ngón tay tôi nứt toác vì lạnh, đầu ngón bị nước nóng làm đỏ lên, quanh móng tay dính đầy dầu mỡ khó rửa.

Trương Khải chưa bao giờ nhìn kỹ đôi tay ấy.

Bảy giờ, tôi bắt đầu băm thịt.

Tám giờ, mẹ chồng mới thức dậy.

Bà đẩy cửa bếp nhìn một cái:

“Vãn à, sớm thế đã bắt đầu rồi? Mẹ ra cổng khu mua hai bộ câu đối nhé.”

Nói xong bà đi luôn.

Chín giờ, Trương Nguyệt gửi một bức ảnh.

Trong ảnh, cô ấy đang đắp mặt nạ nằm trên sofa.

Bên dưới viết:

“Làm đẹp đón giao thừa.”

Tôi nhìn một cái rồi tắt điện thoại.

Mười giờ, tôi rửa xong toàn bộ rau, bắt đầu thái nguyên liệu.

Khoai tây phải thái đều.

Cà rốt tỉa hoa.

Dưa chuột cắt đẹp mắt.

Củ sen thái mỏng.

Không ai bắt tôi phải làm cầu kỳ đến vậy.

Là chính tôi tự đặt yêu cầu quá cao cho mình.

Tôi luôn cảm thấy bữa cơm tất niên phải ra dáng một bữa cơm tất niên, người khác đã về nhà mình ăn thì không thể để họ chê.

Mười một giờ, tôi chiên thịt viên.

Dầu nóng b.ắ.n lên mu bàn tay, để lại một nốt đỏ.

Tôi chỉ xả qua nước lạnh rồi tiếp tục.

Mười hai giờ, tôi nấu cho mình một bát mì nước đơn giản, đứng ngay bên bếp ăn hết trong vài phút, vừa ăn vừa trông nồi canh.

Đó gần như là bữa duy nhất trong cả ngày tôi thực sự ăn cho mình.

Từ một giờ đến bốn giờ chiều, bếp chưa từng tắt lửa.

Chiên, rán, hấp, luộc, xào.

Khói dầu và hơi nóng khiến tóc dính bết lên trán, lưng áo ướt đẫm.

Trương Khải vào bếp một lần.

Anh hít sâu rồi cười:

“Thơm quá. Vợ vất vả rồi.”

Nói xong, anh cầm hai miếng sườn vừa chiên ra ngoài.

Tôi nhìn theo bóng lưng anh, lần đầu tiên không cảm thấy câu “vợ vất vả rồi” có gì đáng để cảm động.

Nếu thật sự biết tôi vất vả, anh hoàn toàn có thể xắn tay áo ở lại.

Không phải nói một câu rồi tiếp tục hưởng thành quả.

Bốn giờ rưỡi, tôi bắt đầu bày món.

Mười tám món cùng hai món canh vừa đủ lấp kín chiếc bàn tròn.

Tôi chống tay lên lưng, đứng nhìn thành quả của mình.

Giữa làn hơi nóng mờ mịt, trong đầu tôi bất chợt hiện lên một câu hỏi.

Bàn thức ăn này rốt cuộc là dành cho ai?

Tôi đã làm suốt cả ngày.

Nhưng trên bàn có thật sự có chỗ dành cho tôi không?

Có.

Là chiếc ghế gần bếp nhất.

Vị trí thuận tiện nhất để vừa ngồi xuống đã có thể lập tức đứng lên thêm cơm, rót trà, lấy thìa, hâm canh.

Từ nhỏ tôi đã được khen là đứa trẻ hiểu chuyện.

Hồi bé nhà có khách, tôi kê ghế, rót trà, rửa trái cây.

Lớn lên đi làm, tôi nhận tăng ca, làm thay ca, rất ít khi từ chối.

Sau khi kết hôn, tôi mang luôn sự hiểu chuyện ấy vào nhà chồng.

Mẹ tôi từng dặn:

“Con gái lấy chồng rồi thì chịu khó một chút, đừng để người ta nói nhà mình không biết dạy con.”

Tôi nhớ lời ấy.

Mẹ chồng lại nói:

“Nhà mình không nhiều quy củ đâu, Tết nhất chỉ cần náo nhiệt là được.”

Tôi cũng nhớ.

Nhưng cuối cùng, hai chữ “náo nhiệt” ấy lại biến thành công việc của một mình tôi.

Trương Khải là con trai duy nhất.

Trương Nguyệt nhỏ hơn anh ba tuổi, từ bé đã được bố mẹ cưng chiều.

Trương Khải từng kể hồi nhỏ em gái ăn táo cũng phải để mẹ gọt, cắt thành miếng, cắm tăm rồi đưa tận tay.

Sau này tôi mới phát hiện cô ấy lấy chồng rồi mà thói quen được người khác phục vụ vẫn chẳng thay đổi bao nhiêu.

Đến nhà anh trai, Trương Nguyệt mở tủ lạnh lấy đồ uống như ở nhà mình, cuộn chân trên sofa xem tivi, muốn ăn gì chỉ cần nói một câu.

Mẹ chồng không thấy có gì sai.

Trương Khải cũng chẳng để ý.

Tôi là chị dâu, trước đây càng không tiện nói.

Nói nhiều một câu rất dễ biến thành “chị dâu không chứa nổi em chồng”, thành “người nhà mà cũng tính toán”.

Thế là tôi học cách im lặng.

Không chỉ không nói, tôi còn chủ động chiều theo họ.

Trương Nguyệt thích món gì, tôi ghi nhớ.

Mỗi lần cô ấy về, lúc ra cửa tôi còn chuẩn bị từng túi đồ ăn cho mang theo.

Em rể thường khách sáo:

“Chị dâu chu đáo quá.”

Tôi sẽ cười:

“Người một nhà mà, khách sáo làm gì.”

Lâu dần, cái tốt của tôi giống như không khí.

Bình thường chẳng ai nhìn thấy, nhưng đến lúc thiếu lại lập tức cảm thấy không quen.