“Vì một căn nhà, có đáng không?”

Tôi nhìn người đàn ông mà mình từng nghĩ sẽ bảo vệ tôi cả đời.

“Đáng.”

Tôi nhấn mạnh từng chữ.

“Căn nhà này là mạng sống của tôi.”

“Mạng sống?”

Không biết Triệu Thiến đã quay lại từ lúc nào.

Trên tay cô ta cầm một tờ giấy.

“Vậy thì mạng sống của chị bây giờ là của tôi rồi.”

Tôi giật lấy tờ giấy.

Là hợp đồng mua bán nhà.

Bên mua: Triệu Thiến.

Bên bán: Lâm Diêu.

Giá bán: 1 đồng.

Tay tôi run dữ dội.

“Các người điên rồi à?”

“Không điên.”

Triệu Thiến cười đầy đắc ý:

“Tôi đã tìm được người mua rồi, ngày mai làm thủ tục sang tên.”

“Chị yên tâm đi, tôi sẽ trả chị 1 đồng.”

3

Trước ánh mắt của hàng xóm đang vây xem, tôi chỉ có thể đưa tay ôm bụng, tạm thời nhẫn nhịn.

“Tôi vào phòng nghỉ một lát.”

Khóa trái cửa phòng ngủ, tôi dựa vào cửa thở dốc.

Âm thanh bên ngoài vẫn vang lên rõ mồn một.

“Không thể để nó bám riết ở đây mãi được.”

“Phải nghĩ cách đuổi nó về quê.”

Giọng mẹ chồng lạnh lẽo đến đáng sợ.

“Đơn giản thôi, thay ổ khóa là xong!”

Triệu Thiến hưng phấn đề nghị.

“Đừng làm quá ầm…”

Triệu Vỹ có vẻ hơi do dự.

“Cứ nghe tôi!”

Mẹ chồng dứt khoát quyết định.

Vì bụng bắt đầu khó chịu, tôi không còn tâm trí quan tâm chuyện bên ngoài nữa, chỉ nằm xuống giường rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Sáng hôm sau, tiếng máy khoan ch.ói tai kéo tôi tỉnh lại.

Tôi khoác áo lao ra khỏi phòng.

Cảnh tượng trước mắt khiến tôi c.h.ế.t sững.

Triệu Thiến đang chỉ đạo thợ khóa thay ổ khóa cửa chính nhà tôi.

“Dừng tay! Đây là nhà của tôi!”

Tôi lao tới ngăn cản.

Mẹ chồng lập tức đẩy tôi ra:

“Nhà cô?”

“Sổ đỏ sắp đứng tên Thiến rồi còn gì!”

Bà ta dùng lực rất mạnh. Tôi lảo đảo, bụng va mạnh vào góc tủ giày.

Cơn đau lập tức ập đến như hàng nghìn mũi kim đ.â.m thẳng vào bụng.

Tôi ôm bụng, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm.

“Đau quá…”

Triệu Vỹ cuối cùng cũng xuất hiện, một tay đỡ lấy tôi, nhưng lại cau mày nói:

“Lâm Diêu, em sắp sinh rồi. Không thể yên phận một chút à? Sao cứ phải làm loạn như vậy?”

Tôi nhìn anh ta.

Người đàn ông tôi từng yêu sâu đậm, lúc này trong mắt chỉ còn lại sự khó chịu.

“Em không làm loạn.”

Giọng tôi run rẩy.

“Là mọi người đang cướp nhà của em.”

“Cướp cái gì chứ?”

Mẹ chồng bĩu môi.

“Chúng tôi làm vậy là vì muốn tốt cho gia đình này.”

Thợ khóa đã thay ổ khóa xong, đưa chìa khóa cho Triệu Thiến:

“Xong rồi, 200 tệ.”

Triệu Thiến nhận lấy chìa khóa, đắc ý lắc lư trước mặt tôi:

“Bây giờ chìa khóa nhà này là của tôi rồi.”

Tôi muốn giật lại, nhưng bị mẹ chồng giữ c.h.ặ.t.

“Bà buông tôi ra!”

“Lâm Diêu, em bình tĩnh lại!”

Triệu Vỹ gằn giọng.

Mẹ chồng tiến lên, chìa tay ra trước mặt tôi:

“Lâm Diêu, bây giờ cô chỉ ở nhà dưỡng thai, tiền bạc đâu cần dùng đến.”

“Đưa thẻ lương và sổ tiết kiệm ra đây, tôi giữ hộ cho.”

Tôi tròn mắt kinh ngạc:

“Đó là tiền của tôi!”

“Tiền của cô?”

Mẹ chồng bật cười đầy khinh bỉ.

“Cô đã là người nhà chúng tôi rồi, còn có cái gọi là tiền riêng sao?”

Triệu Vỹ từ trong phòng bước ra, cau có nói:

“Mẹ giữ tiền cũng là muốn tốt cho em.”

“Đừng không biết điều. Mau đưa ra đi!”

Tim tôi đập dồn dập.

Bụng lại nhói lên từng cơn.

“Tôi không đưa.”

Triệu Thiến chen vào:

“Anh tôi nuôi chị bao lâu nay, chị còn dám giấu tiền riêng à?”

“Mau đưa ra đây, tôi còn phải mua túi mới để đi làm nữa!”

“Các người điên rồi sao?”

Tôi ôm bụng, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Đây là tiền tôi làm ra bằng chính công sức lao động của mình!”

“Làm việc?”

Mẹ chồng cười mỉa:

“Cô m.a.n.g t.h.a.i rồi thì làm được cái gì?”

“Chẳng phải đều nhờ con trai tôi nuôi à?”

Tôi muốn phản bác, nhưng cơn đau bụng càng lúc càng dữ dội.

“Tôi thấy không ổn…”

“Bớt diễn đi.”

Triệu Thiến mất kiên nhẫn.

“Mau đưa thẻ ra, tôi còn phải đi làm.”

Tôi nhìn ba người họ.

Bọn họ đứng thành một vòng tròn, vây quanh tôi như đang dồn tôi vào đường cùng.

“Đau… thật sự rất đau…”

Tôi ôm bụng, người gập xuống.

“Diễn xong chưa?”

Mẹ chồng khinh thường nói.

“Chỉ vì không muốn đưa tiền mà bày đủ trò.”

Triệu Vỹ nhíu mày:

“Lâm Diêu, em như vậy thật sự rất trẻ con.”

“Ổ khóa đã thay rồi, em không còn quyền ở đây nữa.”

“Đưa thẻ lương và sổ tiết kiệm ra, rồi tự tìm chỗ khác mà ở.”

Triệu Thiến vừa nói vừa bắt đầu lục đồ của tôi.

4

Bụng tôi đau đến mức không đứng dậy nổi, chỉ có thể trơ mắt nhìn Triệu Thiến xông vào phòng ngủ lục lọi.

Sau khi tìm được thẻ lương và sổ tiết kiệm, cô ta cùng mẹ chồng hợp lực đẩy tôi ra khỏi cửa.

“Rầm!”

Cánh cửa đóng sập lại trước mặt tôi.

Bên trong vang lên tiếng reo vui của Triệu Thiến:

“Tuyệt quá! Ngày mai em có thể lái chiếc A8 đi làm rồi!”

Tôi chống tay lên tường, cơn đau bụng càng lúc càng dữ dội, mồ hôi lạnh tuôn ra như suối.

Bên trong lại vang lên giọng Triệu Vỹ:

“Mẹ, làm vậy có hơi quá không?”

Mẹ chồng cười nhạt:

“Quá gì chứ? Nó là người ngoài tỉnh, dựa vào đâu mà ở trong nhà chúng ta?”

“Đúng thế!”

Triệu Thiến hào hứng tiếp lời:

“Đứa bé trong bụng nó cũng chưa chắc là của anh tôi.”

“Lỡ đâu sinh ra một đứa con hoang thì sao?”

Tôi ngồi bệt xuống hành lang, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà trào ra.

Một bác hàng xóm hé cửa nhìn thấy tôi, vội vã bước ra.

“Cô gái, sắc mặt cháu tệ quá, sao lại thế này?”

“Dì ơi, cho cháu mượn điện thoại được không ạ?”

Giọng tôi run lên:

“Cháu nghĩ… cháu sắp sinh rồi.”

Dì ấy hoảng hốt, vội đưa điện thoại cho tôi.

Tôi bấm số điện thoại quen thuộc đến mức thuộc lòng.

Khi đầu dây bên kia vừa bắt máy, tôi gắng gượng nói:

“Anh ơi… họ đuổi em ra ngoài rồi.”

“Xe và nhà cũng không còn nữa… bụng em đau lắm…”

Một giọng nam trầm thấp, chứa đầy tức giận vang lên:

Chương 3 - Em Chồng Tự Nhận Nhà Và Xe Của Tôi Là Của Cô Ta - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia