Tôi từng nghĩ có lẽ Trầm Hạo là thích tôi, nhưng chút thích ấy quá nông, quá mong manh, chỉ cần gặp Mạnh Phàm lập tức bị nghiền nát.
Sáng hôm sau khi ăn xong, Trầm Hạo đưa bát đũa cho tôi.
"Ngày mai họp lớp, em đừng đi nhé."
Tôi nhận lấy bát, bình tĩnh nhắc anh.
"Ngày mai 21 tháng 10."
Trầm Hạo ừ một tiếng, như thể hoàn toàn không nhận ra ngày đó có gì đặc biệt.
"Em xem năm nay lớp trưởng định đặt quán Tứ Xuyên.
Em đang chuẩn bị mang thai, không ăn được đồ dầu mỡ cay nóng.
Đi rồi lại phải tìm lý do giải thích.
Phiền phức lắm."
"Cũng đúng."
Chúng tôi chưa từng kỷ niệm ngày cưới.
Trầm Hạo thấy mấy chuyện đó là sến súa.
Còn tôi cố gắng lo liệu hai năm rồi cũng thấy chẳng có ý nghĩa gì.
Nhưng hôm nay không hiểu sao trong lòng lại khó chịu đến vậy.
Tôi đặt bát vào bồn rửa.
"Tại sao phải tìm lý do?
Nói thật thì khó lắm sao?"
Giọng Trầm Hạo bắt đầu có chút bực bội.
"Nói thật thế nào?
Họ đều nghĩ em chưa kết hôn.
Chưa cưới mà đã chuẩn bị mang thai.
Người ta sẽ nghĩ gì về em?"
"Nhưng tôi đã kết hôn rồi."
Tay tôi đập mạnh vào làn nước lạnh, cả người không kìm được run lên.
"Trầm Hạo, 6 năm rồi.
Tôi đến mức không thể công khai sao?
Đến mức khiến anh thấy không thể đem ra giới thiệu sao?"
Trầm Hạo sững lại một chút, tay thò vào túi, vậy mà lại lấy ra một bao t.h.u.ố.c.
"Lại nữa rồi.
Em có thể ổn định cảm xúc chút được không?
Sao em cứ nghĩ anh theo hướng xấu vậy?
Không công khai là vì chúng ta chưa kịp tổ chức hôn lễ.
Anh sợ em bị người ta bàn tán.
Lê Sơ Ngôn, anh đang bảo vệ em."
Tôi quay người lại, cười lạnh nhìn anh.
"Bảo vệ tôi?
Năm đó Mạnh Phàm vừa nghe tin anh kết hôn để xung hỉ cho ông nội.
Đến chào cũng không chào một tiếng đã chạy ra nước ngoài.
Anh không còn cách nào khác, đến cầu xin tôi lấy anh.
Nói sẽ đối xử tốt với tôi cả đời.
Nói tuyệt đối không phụ tôi.
Nhưng sáu năm rồi, tôi không đợi được một hôn lễ, không đợi được một danh phận đường chính.
Anh lại còn dám nói là đang bảo vệ tôi?"
Trầm Hạo đã ngậm điếu t.h.u.ố.c vào miệng, lẩm bẩm đi ra cửa.
"Được được, anh cãi không lại em.
Em thích đi thì đi.
Đến lúc mất mặt thì đừng kéo anh xuống nước."
Anh tách một tiếng bật lửa, rít một hơi, giọng trầm xuống.
"Còn một chuyện nữa, Lê Sơ Ngôn.
Em muốn cãi nhau với anh thế nào cũng được, nhưng đừng lôi Mạnh Phàm vào."
Tôi tiện tay cầm một cái bát ném mạnh về phía anh.
"Trầm Hạo, dập t.h.u.ố.c đi.
Còn nữa, tôi muốn ly hôn."
Trầm Hạo ném điếu t.h.u.ố.c xuống đất, giẫm tắt, nhếch môi cười khiêu khích.
"Được thôi.
Ly hôn nghe theo em hết."
Cánh cửa đóng sầm lại.
Nụ cười đó như một lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng vào tim tôi.
Tôi đứng sững tại chỗ, trong đầu hiện lên vô số chuyện.
Năm đó vừa đăng ký kết hôn xong, ông nội Trầm Hạo liền qua đời.
Anh nói phải để tang 3 năm nên hoãn hôn lễ.
Sau đó hết ba năm, tôi thử nhắc lại, anh lại nói công ty mở rộng thị trường mới, bảo tôi chịu thiệt thêm hai năm nữa.
Đầu năm nay anh đề nghị có con.
Tôi lại hỏi một lần nữa.
"Có nên tổ chức hôn lễ trước không?"
Trầm Hạo nằm đè lên người tôi, cười lười biếng.
"Vợ à, hôn lễ chắc chắn phải hút t.h.u.ố.c uống rượu đúng không?
Anh vất vả lắm mới quyết tâm cai được.
Đợi con sinh ra rồi tính nhé.
Đợi con lớn một chút cho nó làm phù dâu phù rể cho hai chúng ta.
Lãng mạn biết bao."
Mỗi lần Trầm Hạo đều có lý do.
Mỗi lý do nghe qua đều rất hợp lý.
Vì yêu anh, tôi chưa từng nghi ngờ.
Nhưng bây giờ nhìn mảnh bát vỡ và đầu t.h.u.ố.c trên sàn, đầu óc tôi bỗng trở nên tỉnh táo lạ thường.
"Những lý do đó đều chỉ là cái cớ."
Tôi lẩm bẩm.
"Anh chỉ là không muốn tổ chức hôn lễ.
Anh không muốn bất kỳ ai biết anh cưới tôi.
Đặc biệt là không muốn Mạnh Phàm biết."
Điện thoại rung.
Là mẹ chồng.
"Sơ Ngôn, ngày mai họp lớp à? Con đi với Hạo nhé.
Mẹ nghe nói Mạnh Phàm cũng về nước rồi đấy."
Tôi không trả lời.
Chỉ tắt máy.
Tối đó Trầm Hạo không về.
12 giờ tôi nhận được tin nhắn.
"Công ty có việc. Em ngủ trước đi."
Tôi trả lời.
"Ừ."
1 giờ sáng, anh về.
Người đầy mùi rượu và nước hoa lạ.
Không phải mùi của tôi.
"Anh uống rượu?"
Tôi hỏi.
"Ừ. Tiếp khách."
Anh cởi áo.
"Đi ngủ."
"Trầm Hạo."
"Ừ?"
"Ngày mai em đi họp lớp."
Anh dừng động tác.
"Tùy em."
Rồi chui vào chăn, quay lưng lại.
Tôi nằm nhìn trần nhà đến sáng.
Ngày 21 tháng 10.
Ngày cưới của chúng tôi.
Tôi mặc một chiếc váy đơn giản.
Trang điểm nhẹ.
Đến nhà hàng Tứ Xuyên.
Vừa vào đã thấy cả lớp.
Và Mạnh Phàm.
Cô ta ngồi cạnh Trầm Hạo.
Thân mật gắp đồ ăn cho anh.
"Ô, Sơ Ngôn đến rồi à?"
Lớp trưởng cười.
"Sao không đi cùng Trầm Hạo?"
Tôi cười.
"Anh ấy bận."
Mạnh Phàm ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua bụng tôi.
"Chị dạo này nhìn khác nhỉ?"
"Có à?"
"Chắc là chuẩn bị làm mẹ."
Cả bàn im lặng.
Trầm Hạo ho một tiếng.
"Đừng nói linh tinh."
Tôi ngồi xuống, đối diện anh.
"Trầm Hạo, giới thiệu đi."
Anh sững người.
"Giới thiệu gì?"
"Giới thiệu tôi là ai."
Anh nhìn tôi, trong mắt có cảnh cáo.
"Sơ Ngôn, đừng làm loạn."
"Tôi làm loạn?"
Tôi đứng dậy.
"Được.
Tôi tên Lê Sơ Ngôn.
Là vợ hợp pháp của Trầm Hạo.
Đăng ký từ 6 năm trước."
Cả phòng xôn xao.
Mạnh Phàm tái mặt.
Trầm Hạo đứng bật dậy, kéo tay tôi.
"Ra ngoài nói chuyện."
Tôi hất tay anh ra.
"Nói ở đây.
Anh không phải bảo vệ tôi sao?
Bảo vệ tôi bằng cách giấu tôi 6 năm à?"
"Em đủ chưa?"
Anh gầm lên.
"Em muốn mọi người nhìn em như trò hề à?"
"Trò hề là anh."
Tôi cười.
"Trầm Hạo, tôi mệt rồi.
Ly hôn đi."
Nói xong tôi quay người đi.
"Đứng lại."
Anh đuổi theo, chặn tôi ở cửa.
"Em say rồi.
Về nhà rồi nói."
"Tôi không say."
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
"Tôi tỉnh hơn bao giờ hết.
Tôi không cần một người chồng chỉ dám nhận tôi trong bóng tối."
"Vậy em muốn gì?"
"Tôi muốn đường chính.
Tôi muốn một đám cưới.
Tôi muốn anh nói với cả thế giới tôi là vợ anh.
Anh làm được không?"
Anh im lặng.
"Không làm được đúng không?"
Tôi gật đầu.
"Vậy thì ly hôn."
Tôi bước qua anh.
Phía sau là tiếng gọi.
"Lê Sơ Ngôn!"
Tôi không quay đầu.
Về đến nhà, tôi dọn đồ.
Trầm Hạo về, đứng ở cửa nhìn tôi.
"Em thật sự muốn ly hôn?"
"Ừ."
"Vì Mạnh Phàm?"
"Vì anh."
Tôi kéo vali.
"Vì anh không bao giờ chọn tôi."
Anh đi đến, ôm tôi từ phía sau.
"Đừng đi.
Anh sai rồi.
Chúng ta tổ chức hôn lễ.
Ngày mai anh đăng ký kết hôn lại, công khai."
Tôi nhắm mắt.
"Muộn rồi Trầm Hạo.
Ngày anh chọn im lặng 6 năm, là đã muộn rồi."
"Vậy còn đứa bé?"
"Con là của tôi."
Tôi gỡ tay anh ra.
"Không liên quan đến anh."
Tôi đi.
Ra đến cửa, anh gọi.
"Lê Sơ Ngôn, em sẽ hối hận."
Tôi dừng lại.
"Tôi hối hận duy nhất một chuyện.
Là đã tin anh 6 năm."
Cửa đóng.
Bên ngoài mưa.
Tôi ngồi trong taxi, tay đặt lên bụng.
"Con, chúng ta về nhà."
Tài xế hỏi.
"Cô đi đâu?"
"Về nhà mẹ."
Tôi nói.
"Không phải nhà chồng nữa."
Điện thoại lại rung.
Là Trầm Hạo.
Tôi chặn.
Màn hình tối.
6 năm, kết thúc bằng một câu "ly hôn" và một cánh cửa.
Không ồn ào.
Không níu kéo.
Chỉ còn tôi và đứa con chưa thành hình.
Và một người đàn ông, đứng sau cánh cửa đó, cuối cùng cũng hiểu thế nào là mất.