Đáng tiếc, những lời cảm thán ấy. 

Trong khoảnh khắc tôi bước vào, tất cả đều im bặt.

Bởi trong mắt họ, tôi vẫn luôn là người con gái bám theo Trầm Hạo không buông.

Dư Nhiên chạy tới, khoác tay tôi, liếc Trầm Hạo một cái sắc lạnh rồi kéo tôi ngồi xuống bên cạnh cô ấy. 

Sau vài vòng nâng chén, bầu không khí dần trở nên náo nhiệt.

Lớp trưởng cụng ly với Trầm Hạo, cười hỏi. 

"Giờ hai người thế nào rồi? 

Có thể tiết lộ chút cho bạn học cũ không?"

Mạnh Phàm đỏ mặt, vừa uống rượu vừa lén nhìn Trầm Hạo. 

Trầm Hạo cười thoải mái. 

"Khó lắm mới tụ họp được một lần, suốt ngày hóng chuyện. 

Uống rượu đi, uống rượu đi." 

Anh kéo lớp trưởng uống liền ba ly.

Lớp trưởng cười xua tay. 

"Thôi thôi, tôi đúng là tự chui đầu vào họng s.ú.n.g rồi. 

Chuyện hai người tôi không dám hỏi nữa. 

Cứ chờ ngày được mời uống rượu cưới là được chứ gì."

Mọi người cười ầm lên. 

Mạnh Phàm khẽ đ.ấ.m Trầm Hạo một cái. 

"Trách yêu. Anh uống ít thôi."

Khi căn phòng yên lại, Mạnh Phàm quay sang tôi. 

"Sơ Ngôn, sao cậu không uống rượu? 

Là vì lúc nãy nôn xong vẫn chưa khỏe à?"

Mọi người ngạc nhiên nhìn tôi. 

Dư Nhiên nhíu mày. 

"Nôn rồi à?"

Tôi khẽ bóp tay cô ấy, bình thản nói. 

"Không sao, chắc bị lạnh thôi."

Mạnh Phàm cười, nâng một ly rượu trắng. 

"Không sao là tốt rồi. 

Bạn cũ lâu ngày gặp lại, tôi kính cậu một ly."

Tôi không động. 

Mạnh Phàm vẫn giơ ly, không khí lập tức trở nên căng thẳng.

Trầm Hạo nhíu mày nhìn sang. 

"Khó lắm mới tụ họp được. 

Lê Sơ Ngôn, em uống một ngụm lấy lệ đi."

Tôi cúi mắt cầm ly lên theo lời anh. 

Có người cười. 

"Vẫn là Trầm tổng nói có tác dụng."

Xung quanh có người nhỏ giọng cười nhạo. 

"Hồi trước Lê Sơ Ngôn đã chỉ nghe lời anh ta, không ngờ bây giờ vẫn vậy." 

"Bao nhiêu năm rồi mà vẫn độc thân nhỉ? 

Chắc muốn leo lên nhưng Trầm Hạo không chịu." 

"Không phải chứ? Mất mặt thật."

Tôi gõ nhẹ ly rượu xuống bàn, thản nhiên nói. 

"Xin lỗi nhé, tôi m.a.n.g t.h.a.i rồi, thật sự không uống được."

Mạnh Phàm giật mình, che miệng nhìn tôi. 

"Chẳng lẽ đây chính là tin tốt cậu muốn nói?"

Tôi đặt ly xuống, mỉm cười lắc đầu.

Lớp trưởng ghé lại hỏi. 

"Lê Sơ Ngôn, cậu kết hôn khi nào vậy? 

Xa cách quá rồi, sao không báo cho mọi người một tiếng?"

Lông mày Trầm Hạo càng nhíu c.h.ặ.t, ánh mắt tối sầm đầy vẻ không đồng tình.

Tôi mỉm cười đáp. 

"Sắp ly hôn rồi, cũng không cần phải nói. 

Đó mới là tin tốt tôi muốn nói."

Dư Nhiên cười lạnh tiếp lời. 

"Đúng, loại đàn ông cặn bã đó đáng bị đá lâu rồi. 

Sơ Ngôn đúng là mù mới thích hắn."

Lớp trưởng có chút lúng túng, vội chuyển chủ đề gọi mọi người uống rượu. 

Nhưng bất ngờ Mạnh Phàm lại lên tiếng. 

"Sơ Ngôn, vậy cậu còn định giữ đứa bé trong bụng không?"

Tôi thấy bàn tay Trầm Hạo siết c.h.ặ.t lại.

Mạnh Phàm vẫn tiếp tục. 

"Tôi nghe A Hạo nói hoàn cảnh gia đình cậu khá phức tạp. 

Hồi nhỏ sống rất khổ, chỉ có mình anh ấy là bạn nên cậu mới hay bám lấy anh ấy. 

Một người mẹ đơn thân rất vất vả. 

Đứa trẻ cũng không nên sống trong một gia đình không có tình yêu."

Trầm Hạo định ngắt lời, nhưng Mạnh Phàm lại làm nũng, trừng mắt nhìn anh. 

"Anh coi Sơ Ngôn như em gái, vậy tôi cũng nên khuyên cô ấy một câu chứ?"

Tôi nhìn hai người họ, mặt không biểu cảm. 

"Tôi không phải em gái của anh ta."

Sắc mặt Trầm Hạo trở nên xanh mét, ngón tay trỏ gõ nhẹ lên bàn hai cái. 

Đó là lời cảnh cáo bảo tôi đừng nói linh tinh.

"Dựa vào cái gì?" 

Tôi cười lạnh. 

"Tôi là ch.ó anh nuôi sao?"

Sự bực bội khiến dạ dày tôi lại cuộn lên. 

Tôi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.

Vừa bước ra, Trầm Hạo đã đứng sẵn ngoài hành lang, kéo tôi thẳng vào cầu thang bộ. 

Anh trông có vẻ mệt mỏi. 

"Tại sao lại giả vờ mang thai? 

Nhà em lại muốn bao nhiêu tiền nữa?"

Tôi dưỡng lại một chút, anh lại châm một điếu t.h.u.ố.c. 

Giọng đầy bực bội. 

"Đừng diễn nữa. 

Hôm qua đòi ly hôn, hôm nay đã chạy về nhà mẹ em. 

Lúc cưới sính lễ đã đưa cho họ 500 triệu, mới có mấy năm mà tiêu hết rồi à?"

Cuối cùng tôi cũng hiểu anh đang nói gì. 

Anh nghĩ tôi đòi ly hôn là để ép anh đưa tiền.

Trầm Hạo thẳng thừng thừa nhận. 

"Chứ còn gì nữa?"

Anh liếc xuống bụng tôi. 

"Vừa nãy còn giả vờ mang thai, chẳng phải cũng để ép tôi đưa tiền sao?"

Sáu năm trước vì Mạnh Phàm bỏ hôn, anh chạy đến nhà tôi cầu xin tôi cưới anh. 

Dượng thấy có cơ hội liền đưa ra cái giá trên trời 500 triệu.

Khi đó tôi đã kéo Trầm Hạo lại, không cho anh đưa tiền. 

"Em yêu anh. 

Dù có hay không khoản tiền đó, em vẫn sẵn sàng lấy anh."

Nhưng Trầm Hạo vẫn đưa. 

Anh ôm tôi nói. 

"Số tiền này nhà họ Trầm trả được. 

Mua lại tự do nửa đời sau của em, đáng."

Chính vì câu nói đó, tôi đã có dũng khí vô hạn. 

Đêm hôm đó tôi kề d.a.o vào cổ dượng đe dọa. 

"Tôi biết 500 triệu không đủ nuôi ông no. 

Sau này mỗi tháng tôi sẽ đưa ông 20 triệu. 

Nhưng ông nhớ cho rõ. 

Chỉ khi tôi yên ổn ở nhà họ Trầm tôi mới có thể nuôi cái mạng ch.ó của ông cả đời. 

Nếu ông dám tìm đến nhà họ Trầm phá hủy gia đình của tôi, tôi sẽ đ.â.m c.h.ế.t ông. 

Không ai được sống yên."

6 năm tôi liều mạng làm việc, lén lút tiết kiệm được 500 triệu. 

Tôi từng nghĩ đến ngày công khai sẽ trả lại số tiền đó cho anh. 

Không vì gì khác, chỉ để đổi lấy một khởi đầu sạch sẽ.

Nhưng bây giờ tôi mới biết mối quan hệ này ngay từ đầu đã chỉ là tình cảm đơn phương của tôi.

Ngoài hành lang vang lên tiếng gọi. 

Mạnh Phàm đang gọi tên anh. 

Trầm Hạo dập điếu t.h.u.ố.c phủi phủi quần áo.

"Còn nữa." 

Anh nói. 

"Tính Mạnh Phàm thẳng thắn. 

Lời vừa rồi không dễ nghe nhưng cũng là vì tốt cho em. 

Chuyện của chúng ta, em đừng chút giận lên cô ấy. 

Tối anh về rồi nói tiếp. 

Đừng làm ầm nữa. 

Em không sợ ép anh quá, anh thật sự đồng ý ly hôn sao?"

Anh đi.

Tôi đứng trong cầu thang tối om rất lâu. 

Dư Nhiên tìm đến ôm tôi vào lòng, vừa khóc vừa c.h.ử.i. 

"Nếu không phải cậu cứ muốn giữ thể diện cho hắn, tôi thật sự muốn xông vào xé nát mặt hai người đó."

Tôi lẩm bẩm, vừa nói với cô ấy vừa như nói với chính mình. 

"Thật ra miệng tôi nói cứng vậy thôi, nhưng chưa từng thật sự quyết tâm phá thai. 

Sếp Lưu đã giới thiệu cho tôi bác sĩ sản khoa giỏi nhất, nhưng tôi vẫn không dám gọi. 

Trầm Hạo là người đầu tiên trên đời này đối xử tốt với tôi. 

Tôi thật sự rất muốn giữ lại đứa con mang dòng m.á.u của anh ấy. 

Cho dù ly hôn, cho dù anh ấy cưới Mạnh Phàm, ít nhất tôi vẫn còn con, vẫn còn một người thân."

Dư Nhiên khóc đến run người. 

"Tôi hiểu. 

Cậu chỉ mạnh miệng thôi, nhưng lòng mềm như đậu hũ. 

Nếu cậu thật sự muốn đứa bé thì cứ sinh ra, sợ gì chứ? 

Có tôi nuôi cùng cậu."

Tôi vùi đầu vào vai cô ấy rất lâu sau, mới nhỏ giọng nhưng kiên định nói. 

"Không giữ nữa. 

Lần này là quyết định hoàn toàn dứt khoát. 

Tôi sẽ không còn bất kỳ ràng buộc nào với Trầm Hạo nữa."

Trầm Hạo và Mạnh Phàm là hai người rời buổi họp lớp cuối cùng. 

Dù vậy, anh vẫn không đợi được Lê Sơ Ngôn quay lại. 

Trong lòng anh có chút bồn chồn, nhưng không muốn thể hiện trước mặt Mạnh Phàm.

Năm đó trước khi rời đi, Mạnh Phàm đã nói rất dứt khoát. 

"Trầm Hạo, tôi không ngờ anh cầu hôn tôi không phải vì yêu mà là muốn dùng hôn nhân của chúng ta để xung hỉ. 

Thật nực cười. 

Anh vừa x.úc p.hạ.m tình yêu của chúng ta, vừa x.úc p.hạ.m tôi."

Anh tự thấy mình có lỗi. 

Vì vậy dù đã cưới Lê Sơ Ngôn, trong lòng anh vẫn luôn giữ lại một chỗ cho Mạnh Phàm.

Những năm qua anh trì hoãn không muốn tổ chức hôn lễ. 

Cũng vì sợ tin đó đến tai cô. 

Anh muốn giữ hình tượng một kẻ si tình. 

Như thể kéo dài càng lâu, khi cho Lê Sơ Ngôn danh phận, cảm giác áy náy trong lòng anh sẽ ít đi một chút.

Anh gọi tài xế đưa Mạnh Phàm về khách sạn. 

Xuống xe, Mạnh Phàm hỏi anh. 

"Có muốn lên ngồi một lúc không?"

Trầm Hạo hiểu rõ sự mong đợi của cô, nhưng vẫn từ chối. 

Điện thoại của Lê Sơ Ngôn vẫn không ai bắt máy. 

Chuyện này trước đây chưa từng xảy ra.

Trầm Hạo xoa xoa thái dương. 

"Có lẽ sự trở về của Mạnh Phàm đã kích thích cô ấy. 

Không ngờ Lê Sơ Ngôn ghen lại cứng đầu như vậy."

Suốt đường đi, anh đều nghĩ xem về nhà nên dỗ cô thế nào. 

Nhưng xe vừa chạy được nửa đường, điện thoại của Mạnh Phàm lại gọi đến. 

Cô ta khóc rất đau đớn, nghe như thở cũng khó khăn.

Cuối cùng Trầm Hạo thở dài một hơi thật dài, nói với tài xế. 

"Phiền anh quay đầu về khách sạn."

Anh lại nhắn cho Lê Sơ Ngôn. 

"Xin lỗi, tối nay có thể về rất muộn. 

Em buồn ngủ thì ngủ trước đi. 

Đợi anh về rồi anh giải thích với em."

Ba tiếng sau, anh đứng tựa trước cửa kính sát đất của khách sạn hút t.h.u.ố.c. 

Mạnh Phàm vừa mới ngủ, cuộn mình trên giường như một con mèo nhỏ.

Cô nói những năm qua mình sống rất tệ, mắc trầm cảm, đêm nào cũng nhớ anh, thường xuyên mất ngủ. 

Còn cho anh xem những vết sẹo trắng chằng chịt trên cổ tay.

Trầm Hạo dỗ dành rất lâu, cảm giác áy náy trong lòng gần như nhấn chìm anh. 

Mãi đến khi Mạnh Phàm nắm tay anh mà ngủ thiếp đi, anh mới lại nhớ đến Lê Sơ Ngôn.

Anh mở điện thoại nhưng phát hiện cô không trả lời tin nhắn. 

Anh đành mở ứng dụng đặt đồ ăn, định đặt một món quà. 

"Sáng mai tạo cho cô một bất ngờ."

Nhưng ngón tay dừng lại trên màn hình. 

Anh chợt nhận ra một cách lúng túng, mình hoàn toàn không biết Lê Sơ Ngôn thích gì.

Anh nhớ hồi nhỏ cô ham ăn đồ lạnh, thích ăn kem, khi ăn cơm còn thích cho thêm ớt. 

Nhưng vì dạ dày anh yếu từ bé nên Lê Sơ Ngôn cũng không ăn những thứ đó nữa. 

Cô luôn nhường nhịn anh.

Anh thích Mạnh Phàm liền kéo Lê Sơ Ngôn đi chọn quà. 

Anh muốn tỏ tình bắt Lê Sơ Ngôn giúp hẹn người ra, còn phải ngốc nghếch bật nhạc, rải cánh hoa. 

Anh cãi nhau với Mạnh Phàm, nửa đêm gọi Lê Sơ Ngôn dậy, nghe anh than thở, cùng anh đi uống rượu giải sầu.

Cuối cùng Mạnh Phàm không cần anh nữa, anh lại quay sang tìm Lê Sơ Ngôn cầu xin cô lấy mình. 

Nói thật khi dượng cô đòi 500 triệu, trong lòng Trầm Hạo lại thở phào. 

Anh đã quá quen với việc hưởng thụ tình yêu của Lê Sơ Ngôn.

Không chỉ mua đứt tự do nửa đời sau của cô, mà còn mua luôn cả cảm giác áy náy mơ hồ trong lòng anh.

Nhưng nếu người luôn nhường nhịn anh ấy, Lê Sơ Ngôn, giờ đây không muốn nữa thì sao?

Khó khăn lắm mới đợi đến sáng. 

Trầm Hạo về nhà.

Nhà trống.

Trên bàn ăn là đơn ly hôn. 

Ký sẵn.

Kèm một tờ giấy. 

"Tiền sính lễ 500 triệu, tôi trả lại. 

Từ nay không ai nợ ai. 

Chúc anh hạnh phúc."

Trầm Hạo ngồi xuống, cầm tờ giấy, tay run.

Điện thoại rung. 

Là Sếp Lưu. 

"Lê Sơ Ngôn nghỉ việc rồi. 

Xuất ngoại."

Anh cười khẩy. 

"Đi đâu?"

"Nước ngoài. 

Một mình."

Trầm Hạo cúp máy.

Ngoài cửa sổ, nắng lên.

Anh chợt nhớ, 6 năm qua anh chưa từng hỏi cô thích ăn gì.

Chương 5 - Em Chưa Từng Là Lựa Chọn Của Anh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia