Cửa vừa đóng lại, ông lại đá tôi thêm một cú:
“Mày biết sai chưa?”
Trước đây, dù bị đ.á.n.h đến thế nào, tôi cũng tuyệt đối không nhận sai.
Nhưng lần này, tôi lại giống một con thỏ con bị dọa sợ, vội vàng nhận lỗi:
“Con sai rồi ba, con không nên nói em như vậy.”
Nghe vậy, ba vẫn chưa hài lòng:
“Vậy còn định báo cảnh sát nữa không?”
“Không báo nữa, con không báo nữa.”
Sau khi tôi liên tục nhận sai, ba mới dần nguôi giận. Tôi lại quay sang dỗ dành mẹ và em gái, xin bọn họ tha thứ.
Mẹ lạnh mặt nói:
“Đừng nói nữa, đi nấu cơm đi, đói c.h.ế.t rồi.”
Tôi ngoan ngoãn nghe lời, đeo tạp dề vào bếp.
Đúng lúc này, điện thoại của em gái vang lên một tiếng.
Nó xem xong liền hét lên:
“C.h.ế.t rồi! Bạch Hàn Tiếu c.h.ế.t rồi! Con phải đến bệnh viện! Con phải đi an ủi Tạ Quân Diêu!”
Nó kích động chạy vào phòng thay đồ, trang điểm kỹ càng, mang giày cao gót định ra ngoài.
Ba mẹ sợ khuya ra đường không an toàn, vội vàng cầm chìa khóa xe chở nó đi.
Chờ ba người họ rời khỏi nhà, tôi thu dọn đồ đạc của mình, chuẩn bị rời khỏi nơi này.
Ra khỏi cửa, tôi gặp hàng xóm.
Ông ấy nhìn gương mặt bầm tím của tôi, nhíu mày:
“Ba mẹ mày lại đ.á.n.h mày nữa à?”
Thấy tôi kéo vali, ông chỉ thở dài một tiếng:
“Đi nhanh đi. Ở trong cái nhà này thêm nữa, sớm muộn gì cũng có chuyện.”
Tôi khẽ nói cảm ơn, kéo vali đi bắt xe.
Trên radio, tin tức đang phát về việc vợ của đại gia Tạ Quân Diêu t.ử vong vì t.a.i n.ạ.n xe.
Tạ Quân Diêu đã treo thưởng. Ai cung cấp được manh mối về tài xế gây t.a.i n.ạ.n sẽ nhận được 10 triệu.
Tài xế nghe vậy thì cảm thán:
“Tên tài xế đó gan cũng to thật, dám đ.â.m phải nhân vật lớn như vậy rồi bỏ trốn. Với thế lực của Tạ Quân Diêu, muốn tìm một người chẳng khác nào trò chơi.”
Tôi khẽ “ừ” một tiếng.
Tài xế lại nói tiếp:
“Nghe nói trước kia Tạ Quân Diêu là dân xã hội đen, sau khi cưới vợ mới tu tâm dưỡng tính. Bây giờ vợ mất rồi, không biết sẽ có bao nhiêu người gặp xui xẻo.”
Tôi tiếp tục gật đầu tán thành.
Chỉ tiếc rằng người xui xẻo nhất đến bây giờ vẫn chưa ý thức được tình cảnh của mình.
Mấy ngày sau, mạng xã hội tràn ngập hai loại tin tức.
Một là chuyện Tạ Quân Diêu vì mất vợ mà treo thưởng số tiền khủng để tìm hung thủ.
Hai là đoạn video em gái tôi làm hô hấp nhân tạo cho nạn nhân tại hiện trường, cả người mặc váy trắng nhuốm m.á.u quỳ dưới đất, hình ảnh lay động lòng người.
Cảnh tượng ấy được chia sẻ hàng triệu lần. Cư dân mạng gọi nó là “nữ thần cứu người”.
Một đoạn video khác là hình ảnh em gái tôi âm thầm rơi lệ trong bệnh viện.
Nó nói với phóng viên:
“Tôi rất buồn, vì đã không thể cứu được phu nhân của Tạ tổng. Nhất định là do tôi chưa cố gắng đủ.”
Trong video, Tạ Quân Diêu đứng phía sau, ánh mắt chăm chú nhìn nó, thần sắc phức tạp.
Em gái lập tức chia sẻ video vào nhóm gia đình.
【Mọi người nhìn ánh mắt của Tạ Quân Diêu đi, rõ ràng là anh ấy đã động lòng với con rồi.】
Ba mẹ cũng hùa theo tán thưởng, ba người lại tiếp tục mơ mộng cảnh em gái gả vào hào môn.
Chỉ có tôi để lại một tin nhắn:
【Đúng là động lòng thật, nhưng nhìn giống như… động sát ý thì đúng hơn.】
Câu nói đó nhanh ch.óng khiến em gái nổi giận.
Nó như muốn khoe chiến tích, gửi cho tôi mấy ảnh chụp đoạn chat giữa nó và Tạ Quân Diêu.
Mấy ngày nay, hai người đã nhắn với nhau hàng trăm tin.
Em gái không ngừng an ủi Tạ Quân Diêu, còn anh ta cũng có phản hồi.
Anh ta nói những lời của em gái khiến anh ta cảm thấy bình tĩnh hơn, câu chữ đầy vẻ thân mật mập mờ.
Em gái đắc ý nói:
【Chị nhìn những dòng tin này đi, còn dám nói anh ấy không có tình cảm với em không?】
Tôi không nhịn được mà nhắn lại:
【Có bao giờ em nghĩ… anh ta đang cố moi thông tin từ em không? Một người như Tạ Quân Diêu, loại phụ nữ nào mà anh ta không có được? Sao lại thích một người như em?】
Em gái lập tức nổi đóa:
【Giản Nguyệt! Chuyện lần trước tao còn chưa tính sổ với mày, mày lại ngứa đòn phải không?】
Ba tôi cũng gửi tin nhắn:
【Mấy ngày nay mày trốn ở đâu? Đừng tưởng bọn tao không tìm được mày.】
Ba người họ lại mắng tôi một trận tơi bời.
Cuối cùng, họ còn không quên đe dọa: nếu tôi dám báo cảnh sát, họ sẽ g.i.ế.c tôi.
Tôi cất điện thoại, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.
Sau khi rời khỏi nhà, tôi thuê tạm một căn phòng nhỏ trong khu nhà trọ trong thành phố.
Vì không có tiền, tôi chỉ có thể ở nơi tồi tàn như vậy.
Không ngờ nơi này lại rất gần hiện trường xảy ra t.a.i n.ạ.n của Bạch Hàn Tiếu.
Mỗi ngày đi làm về, tôi đều nhìn thấy trợ lý của Tạ Quân Diêu lần lượt ghé vào từng cửa hàng quanh đó để hỏi chuyện, xin trích xuất camera.
Hai ngày sau, em gái lại khoe khoang trong nhóm gia đình, gửi một đoạn tin nhắn.
Đó là tin Tạ Quân Diêu mời nó và ba mẹ đến trang viên nhà anh ta chơi, nói muốn cảm ơn t.ử tế.
Nó còn đặc biệt tag tôi vào:
【Giản Nguyệt, giờ chị biết sức hút của em lớn cỡ nào rồi chứ? Cái gì mà “mời làm khách”, rõ ràng là ra mắt gia đình ấy!】
Tôi không trả lời.
Em gái mải chìm đắm trong ảo tưởng quyến rũ Tạ Quân Diêu, không hề phát hiện rằng tin tức về cái c.h.ế.t của Bạch Hàn Tiếu đã hoàn toàn biến mất khỏi mạng xã hội.