Em gái vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, còn hét lớn:
“Anh họ Tống kia! Anh điên rồi à? Tôi là vợ tương lai của Tạ Quân Diêu! Anh ấy mời tôi đến để cảm ơn! Nếu anh dám đối xử với tôi như vậy, cẩn thận anh ấy xử anh đó!”
Mấy người đàn ông bật cười ha hả.
Cười đủ rồi, trợ lý Tống mới lạnh lùng nhìn em gái, nói:
“Cô? Cũng xứng làm phu nhân tổng giám đốc sao? Cô nghĩ mình là ai? Cô tưởng Tạ tổng không biết ai là người gây ra t.a.i n.ạ.n cho phu nhân à? Thật ra từ khi cô vừa xuất hiện, tổng giám đốc đã nghi ngờ rồi.”
“Những ngày qua, chúng tôi đã thu thập đủ bằng chứng và nhân chứng.”
“Hôm nay mời các người đến đây, không phải để cảm ơn, mà là để tính sổ.”
Vừa nghe xong, sắc mặt ba mẹ tôi lập tức tái nhợt.
Nhưng họ vẫn cố cãi:
“Anh nói bậy bạ gì vậy? Tai nạn gì? Bằng chứng gì? Mấy lời này anh phải chịu trách nhiệm trước pháp luật đấy! Con gái tôi vì cứu vợ Tạ tổng mà quỳ xuống đất, truyền m.á.u, bây giờ còn bị vu oan giá họa? Trời ơi, còn có công lý không? Sao lại có người ác độc như vậy! Đi thôi con gái, chúng ta không cần cái nhà họ Tạ này nữa!”
Họ kéo tay em gái định rời đi.
Nhưng chẳng mấy chốc đã bị mấy người đàn ông to lớn túm cổ áo như b.úp bê, lôi ngược trở lại rồi đạp ngã xuống đất.
Ba mẹ tôi ôm c.h.ặ.t lấy em gái, la hét điên cuồng:
“Các người làm vậy là phạm pháp! Tin không, tôi sẽ kiện các người ra tòa!”
Trợ lý Tống nhìn họ từ trên cao, lạnh giọng:
“Kiện chúng tôi? Vậy cũng phải xem mấy người có thể rời khỏi đây hay không đã.”
Rất nhanh, đám người áo đen vây kín lại, tạo thành một vòng tròn khiến ba người kia hoảng sợ đến phát run.
Em gái vẫn chưa tỉnh khỏi giấc mộng, cố chấp nói:
“Anh Tống, anh mà dám động vào tôi, anh nhất định sẽ hối hận! Mấy ngày nay Tạ Quân Diêu vẫn luôn nói chuyện với tôi, còn cảm ơn vì sự xuất hiện của tôi! Anh chắc chắn chưa hỏi qua ý anh ấy! Nếu hỏi rồi, anh ấy sẽ không cho anh làm vậy đâu!”
Trợ lý Tống khẽ cau mày, rút điện thoại ra, mở một đoạn tin nhắn.
“Cô đang nói đến cuộc trò chuyện này sao? Đáng tiếc, người nhắn tin với cô không phải Tạ tổng, mà là kỹ thuật viên của công ty chúng tôi.”
“Lý do liên tục nói chuyện với cô là để cài phần mềm theo dõi.”
“Điện thoại của cả gia đình các người từ lâu đã bị kiểm soát.”
“Chúng tôi biết rõ từng chi tiết: cô hẹn phu nhân đến khu nhà trọ như thế nào, ba mẹ cô lái xe đ.â.m người ra sao, điện thoại của nạn nhân bị xử lý thế nào, chiếc xe kia bị ném ở đâu — tất cả, chúng tôi đều biết.”
Ba người lập tức trắng bệch mặt mày.
Giọng em gái bắt đầu run lên:
“Không thể nào… Nếu các người đã biết, tại sao không báo cảnh sát?”
Trợ lý Tống cúi đầu, ánh mắt đen kịt như phủ đầy sát khí:
“Cô nghĩ là vì sao?”
Dù có ngu ngốc đến đâu, em gái tôi cũng hiểu được ẩn ý trong câu nói đó.
Không báo cảnh sát, là vì nếu giao cho pháp luật xử lý, cùng lắm cũng chỉ bị tạm giam, hoặc chờ xét xử.
Nhưng với Tạ Quân Diêu, hình phạt như vậy—
“Quá nhẹ.”
Trợ lý Tống lạnh lùng bật cười.
“Nói thật, tôi cũng không biết ai đã cho các người lá gan lớn như vậy, dám động vào phu nhân của Tạ tổng.”
“Người phụ nữ ấy là người anh ấy yêu nhất. Chỉ cần cô ấy bị cái bàn làm trầy một chút, cái bàn đó cũng phải tan xác.”
Em gái nghe xong thì c.h.ế.t lặng, đứng ngây ra như tượng.
Ba mẹ tôi vẫn chưa hiểu rõ vấn đề, còn cố vùng vẫy:
“Nhưng dù thế nào, các người cũng không thể làm chuyện phạm pháp với chúng tôi! Các người mà làm gì, cũng phải vào tù thôi!”
Cuối cùng tôi không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng.
“Ba, mẹ, hai người không hiểu tiếng người à? Họ đã đưa cả nhà mình đến nơi này rồi, còn sợ phạm pháp gì nữa?”
“G.i.ế.c cả nhà mình xong, cùng lắm cũng chỉ bị báo là mất tích. Tạ Quân Diêu thế lực lớn như vậy, làm chuyện gì cũng kín kẽ. Nếu có sơ hở, cũng sẽ có người sẵn sàng đứng ra nhận tội thay.”
Tôi nói những lời đó là để ba mẹ nhìn rõ hiện thực.
Không ngờ khi thấy tôi vẫn bình an đứng đó, họ lại nổi điên lên, chỉ tay về phía tôi mà mắng:
“Tất cả đều là kế hoạch của Giản Nguyệt, không liên quan gì đến Tiểu Tinh cả!”
“Chính nó muốn gả vào nhà giàu nên mới xúi giục chúng tôi làm những chuyện đó.”
“Nếu cậu muốn trả thù thì cứ nhắm vào Giản Nguyệt, tha cho ba người chúng tôi!”
Tôi sững sờ nhìn hai người đã sinh ra mình thốt ra những lời ấy.
Chút tình cảm cuối cùng trong lòng tôi dành cho gia đình này cũng bị xé nát hoàn toàn.
Hóa ra trong mắt họ, “gia đình” chỉ có ba người.
Còn tôi — từ trước đến nay chưa bao giờ được tính là người trong nhà.
Tôi không thể chịu đựng thêm nữa:
“Rốt cuộc là ai muốn gả vào nhà giàu? Ai thấy mình giống phu nhân Tạ thị rồi tự ảo tưởng?”
“Tôi đã nhắc các người từ đầu rồi — Tạ Quân Diêu không phải đồ ngốc, người có tiền cũng không ngu xuẩn như các người nghĩ!”
“Câm miệng!”
Ba tôi gào lên theo bản năng.
“Đồ con hoang như mày có tư cách gì mà nói Tiểu Tinh? Chắc chắn là mày đã báo tin! Mày phá hỏng chuyện tốt của cả nhà! Tao nuôi mày lớn chừng này đúng là tạo nghiệp, sớm biết thế lúc trước tao nên ném mày xuống sông cho c.h.ế.t quách đi!”