“Đây là lần đầu tiên đầu bếp Hùng đưa ra yêu cầu như vậy với cô, Lâm Nhiễm lập tức nhận ra tính chất nghiêm trọng của vấn đề.”

“Vâng, con nhất định sẽ không phụ sự mong đợi của ông đâu ạ!”

Thế là trong mấy ngày tiếp theo, Lâm Nhiễm đã tập trung tinh thần cao độ, bắt đầu tâm không tạp niệm mà làm mấy món ăn mà đầu bếp Hùng đã giao phó.

Cô không chỉ luyện tập ở nhà đầu bếp Hùng vào ban ngày, mà buổi tối khi quay về chỗ ở của mình cô vẫn còn tiếp tục luyện.

Kết quả là vì làm quá nhiều ăn không hết, cô chỉ còn cách đóng gói mang đến bách hóa tổng hợp chỗ cô nhỏ Lâm Chấn Phù, nhờ cô ấy ăn giúp.

Mỗi lần Lâm Nhiễm tới, các đồng nghiệp trong trung tâm thương mại của Lâm Chấn Phù đều không nhịn được mà lộ ra vẻ mặt hâm mộ ghen tị.

Không vì gì khác, chỉ vì cái vị cơm canh thơm nức mũi khiến người ta thèm chảy nước miếng kia thôi!

Cũng chẳng biết cô cháu gái này của Lâm Chấn Phù là học tay nghề từ ai, mà mấy món đó ấy, đúng là đỉnh của ch.óp, cả đời này bọn họ chưa từng được ăn cơm canh nào có hương vị ngon đến thế!

Và cuối cùng, sau mấy ngày qua đi, đầu bếp Hùng cảm thấy mấy món ăn này của Lâm Nhiễm đã đạt đến mức độ thuần thục, liền bắt đầu dặn dò Lâm Nhiễm có thể về nhà thu dọn đồ đạc, sáng sớm mai bọn họ có thể xuất phát rồi.

Cuối cùng cũng có thể xuất phát, tính hiếu kỳ của Lâm Nhiễm coi như sắp được thỏa mãn rồi.

Chiều hôm đó cô liền vội vàng về thu dọn đồ đạc, đợi sáng sớm mai qua chỗ đầu bếp Hùng để hội quân với ông.

Chỉ là điều Lâm Nhiễm không ngờ tới chính là, cô vừa mới về tới đầu ngõ, liền nghe thấy trong ngõ truyền đến một tràng tiếng kêu gào sắc nhọn.

Trong tiếng kêu gào xen lẫn sự phẫn nộ và trách móc.

“Sao mọi người có thể đối xử với tôi như vậy, hóa ra cả nhà các người đều coi tôi là con ngốc mà xoay như chong ch.óng đúng không!”

Bước chân Lâm Nhiễm khựng lại, rất nhanh liền nhận ra chủ nhân của giọng nói này là ai.

Tống Tư Vũ?

Không phải chứ, cô ta cứ ngày này qua ngày khác sao lại xảy ra vấn đề thế nhỉ?

Và nghe mức độ phẫn nộ trong giọng nói này, dường như còn gặp phải rắc rối không nhỏ đâu.

Lâm Nhiễm nhướng mày, vừa định nhích chân về phía đó một chút để xem rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, cho cô được vui lây một phen.

Kết quả bỗng nhiên lại nghĩ tới việc mình còn phải tranh thủ thời gian thu dọn đồ đạc.

Cân nhắc giữa việc xem trò hay của Tống Tư Vũ và việc chuẩn bị đồ đạc cẩn thận, cuối cùng Lâm Nhiễm vẫn từ bỏ ý định xem kịch vui.

Dù sao đi chăng nữa, cái động tĩnh này của Tống Tư Vũ gây ra không nhỏ, cho dù cô không qua đó nghe thì những hàng xóm xung quanh chắc chắn cũng sẽ nghe ngóng rõ ràng thôi.

Đến lúc đó nếu cô thực sự muốn biết thì khi quay về hỏi những người khác là biết ngay.

Cho nên cuối cùng Lâm Nhiễm cũng không tiến lại gần phía Tống Tư Vũ nữa, mà trực tiếp xoay người vào phòng mình, ngăn cách mọi tiếng cãi vã bên ngoài ngõ.

Mà trước cửa nhà Tiểu Hổ, Tống Tư Vũ đã sắp tức điên lên rồi.

Lúc này cô ta hoàn toàn không màng đến việc giữ gìn hình tượng và vẻ bề ngoài nữa, cô ta chỉ muốn cả cái nhà này phải cho cô ta một lời giải thích!

Rõ ràng là mới hai ngày trước, kế hoạch của cô ta vẫn đang tiến triển thuận lợi cơ mà.

Mặc dù cái thằng nhóc thối tha nhà Triệu Quốc Cường vẫn luôn tìm cách gây khó dễ cho cô ta, hành hạ cô ta đủ kiểu, nhưng vì hai ngày trước Triệu Quốc Cường đã mua một số thứ mang đến nhà mình cho cô ta, lúc mua còn đặc biệt đưa Tống Tư Vũ đi để cô ta đưa ra ý kiến tham khảo.

Cho nên Tống Tư Vũ liền cảm thấy chuyện của mình và Triệu Quốc Cường chắc chắn đã nắm chắc mười mươi rồi, chỉ cần đợi đến lúc cô ta tìm một thời điểm thích hợp đề cập chuyện kết hôn với Triệu Quốc Cường là mọi chuyện sẽ hoàn thành.

Nhưng điều khiến cô ta vạn lần không ngờ tới chính là, ngay lúc cô ta bắt đầu chuẩn bị tìm cơ hội nói chuyện kết hôn với Triệu Quốc Cường, thì hôm nay Triệu Quốc Cường đột nhiên gọi cô ta lại, bảo cô ta sau này đừng đến nữa.

Tống Tư Vũ không phải là một con ngốc, cô ta hoàn toàn có thể hiểu được ý tứ trong câu nói này của Triệu Quốc Cường, ý của ông ta không đơn thuần là bảo ngày mai cô ta đừng đến nữa, mà là giữa bọn họ kết thúc rồi.

Kết thúc rồi sao?

Cô ta tốn bao nhiêu công sức, vừa làm bảo mẫu vừa làm cháu chắt phục vụ Triệu Quốc Cường, lại còn phục vụ cái thằng nhóc thối tha nhà ông ta, kết quả là thứ mình muốn chưa vớt vát được một cái nào, mà ông ta đã nói kết thúc rồi?

Ông ta rõ ràng là đang coi mình như con ngốc mà lừa gạt đúng không.

Tống Tư Vũ đương nhiên không thể chấp nhận được, thế là cô ta kìm nén sự phẫn nộ, ra vẻ lưu luyến không quên, không nỡ chia tay một cách si tình, hỏi Triệu Quốc Cường tại sao đột nhiên lại nói ra những lời như vậy, rõ ràng hôm qua bọn họ vẫn còn rất tốt đẹp cơ mà.

Có lẽ là dáng vẻ không có ông ta thì không sống nổi của cô ta đã làm Triệu Quốc Cường mủi lòng, cuối cùng ông ta thở dài một tiếng thật sâu, rồi giải thích nguyên nhân cho cô ta.

Và cái nguyên nhân này cũng chẳng có gì khác, đơn thuần chỉ là vì ông ta đã tìm được đối tượng chung sống phù hợp hơn, nên không coi trọng Tống Tư Vũ nữa.

Mà Tống Tư Vũ đương nhiên không thể tin vào một cái lý do như vậy được, Triệu Quốc Cường ngày nào cũng đi làm rồi tan làm, làm gì có thời gian rảnh rỗi ra ngoài xem mắt người khác chứ, vả lại ông ta cũng không nhìn lại xem mình bao nhiêu tuổi rồi, còn đèo bồng thêm một cái đuôi nữa, nếu không phải mình có mưu cầu gì đó ở ông ta, thì sao có thể nhìn trúng ông ta được!

Ngoại trừ mình ra, tuyệt đối không thể có cô gái trẻ trung xinh đẹp nào đồng ý ở bên ông ta đâu!

Thấy Tống Tư Vũ không tin, thế là Triệu Quốc Cường liền trực tiếp gọi đối tượng mới quen của mình ra, rồi triệt để đ-ập tan hy vọng của Tống Tư Vũ.

Và người mà ông ta gọi ra đó cũng không phải ai khác, chính là cô gái có gia cảnh sa sút mà Tống Tư Vũ đã gặp ở nhà Tiểu Hổ mấy ngày trước.

Cái người họ hàng xa của mẹ Tiểu Hổ đó!

Nhớ lại biểu hiện tối hôm đó của mẹ Tiểu Hổ, Tống Tư Vũ làm sao còn không rõ ràng cho được.

Hóa ra cái mụ già ch-ết tiệt đó ngay lúc đó đã bắt đầu tính toán đào góc tường rồi cơ đấy!

Bà ta sao dám cơ chứ, sao có thể vác mặt ra làm thế được, thậm chí bà ta còn quang minh chính đại gọi cái con bé c.h.

ế.t tiệt tên Tiểu Mai đó đến nhà để nói chuyện này!

Tống Tư Vũ phát điên lên, ngay tại chỗ đã mắng cho Tiểu Mai một trận tơi bời, sau đó khiến Triệu Quốc Cường trực tiếp đuổi cô ta ra ngoài, nói cô ta trông không xinh đẹp bằng Tiểu Mai, tính tình lại tệ, đúng là một mụ đàn bà chanh chua!

Cuối cùng Tống Tư Vũ nhận lấy kết cục bị Triệu Quốc Cường đuổi cổ ra khỏi nhà.

Sự kiên trì và nỗ lực của cô ta trong suốt thời gian qua đều đổ sông đổ biển hết rồi!

Cũng chính vì chuyện này nên Tống Tư Vũ mới điên cuồng như vậy, trực tiếp quay về nhà Tiểu Hổ mà giằng co cãi vã với cả cái nhà đó.

Chương 354 - Em Kế Kiều Diễm Của Nữ Chính Trong Truyện Thập Niên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia