2.
Thẩm Tư Hàng nhìn tôi một lúc.
Tôi lắc lắc điện thoại nói với anh:
"Tôi có tiền."
"Vừa đủ để mời anh một bữa.”
Khi mới xuyên qua, tôi chắc chắn tiền trong điện thoại vẫn còn.
Tiền trong thẻ hoàn toàn không dùng được, nhưng tiền trong điện thoại cũng đủ rồi, dù sao phần lớn tiền trong điện thoại là Thẩm Tư Hàng chuyển cho tôi.
Dùng tiền của Thẩm Tư Hàng trưởng thành để nuôi Thẩm Tư Hàng thiếu niên, nghĩ thôi cũng thật thú vị.
Thấy anh vẫn bất động, tôi đành phải kéo anh dậy.
"Nhìn xem anh đã gầy đến thế này rồi."
Nhẹ, nhẹ đến nỗi tôi có thể dễ dàng kéo anh đứng dậy.
Giống như chỉ còn da bọc xương.
Anh mượn sức của tôi đứng dậy, ngoan ngoãn cúi đầu im lặng.
Ngoan đến nỗi khiến tôi phải tự mình xem lại, đây có phải là Thẩm Tư Hàng mà tôi quen biết không?
Có lẽ sau nhiều năm phải chịu đói và bị đ.á.n.h đập tàn nhẫn khiến đầu óc anh ấy trở nên chậm chạp.
Anh suy nghĩ, hơi cúi đầu nói với tôi: “Không gầy, trước đây còn gầy hơn nữa.” Giọng điệu vừa ấm ức, vừa tủi thân.
Tim tôi đau thắt lại, cảm thấy rất khó chịu.
Sau đó liền nghe anh ngập ngừng nói: "Tôi đói."
"Chúng ta đến bệnh viện khám xong, rồi anh muốn ăn gì thì đi ăn cái đó nhé.”
Tôi vô thức dùng giọng dỗ dành trẻ con.
“Còn nữa, anh có bị đau đầu không?”
Anh gật đầu nói: “Đau, nhưng tôi còn đói hơn."
Tôi đỡ anh ra khỏi hẻm bắt taxi, trong lòng chua xót.
Chưa bao giờ tôi thấy anh bất bình với số phận của mình.
Làm tôi lầm tưởng anh lớn lên trong tình yêu, không oán trách, không tiêu cực.
Thật khó tưởng tượng sau khi thoát khỏi chuyện này, anh vẫn có thể bao dung, dịu dàng như thế.
Nhân lúc Thẩm Tư Hàng đi khám, tôi đến trung tâm thương mại gần bệnh viện nhất mua quần áo cho anh ấy.
Khi trả tiền, tôi kinh ngạc mở to mắt.
Số tiền chi tiêu ban đầu là một nghìn nhân dân tệ giờ đã biến thành một triệu tệ trên điện thoại của tôi.
Tôi mơ màng lẩm bẩm:
“Điện thoại có quỷ mất rồi!"
Nhân viên bán hàng còn chân thành khen ngợi: "Mẫu điện thoại này thật đẹp, lần đầu tôi thấy đấy."
Trừ tôi ra, không có ai kinh ngạc với số tiền tôi tiêu.
Tôi nghĩ ở thế giới này, tất cả các chi phí đều thay đổi theo tỷ lệ 1:1000.
Lúc nãy tôi còn mạnh miệng khoe khoang mình thừa tiền để nuôi Thẩm Tư Hàng.
Tiền t.h.u.ố.c hơn ba nghìn nhân dân tệ của anh ấy khiến tôi mất hơn ba triệu nhân dân tệ.
Khuôn mặt tôi nhăn nhó.
Ánh mắt anh có chút run rẩy: “Tôi không đau, không cần khám nữa.”
Anh ấy nói, vừa nhét sổ khám bệnh và t.h.u.ố.c vào tay y tá.
Tôi vội vàng kéo anh ấy chạy ra ngoài, vừa đi vừa mắng: "Anh sao vậy?”
"Bị bệnh không đi khám bác sĩ, anh là thần tiên sao?"
Lòng tôi thầm đắc ý.
Những lời trước kia Thẩm Tư Hàng nói với tôi, hôm nay tôi sẽ trả lại hết.
Người đang bị tôi kéo đi, đột nhiên đứng lại.
“Sao thế?”
Anh ấy không vui nói: “Đói.”
“Chúng ta đi ăn nhé, bác sĩ nói lúc đầu phải ăn đồ thanh đạm, dễ tiêu hoá.”
“Một lần không được ăn nhiều."
Thẩm Tư Hàng không nói gì, tôi ngạc nhiên quay đầu.
Chỉ thấy anh cúi đầu, nhìn chằm chằm vào túi t.h.u.ố.c mình đang xách.
Khi tôi đang bối rối, anh ngẩng đầu lên nhìn tôi.
Ánh mắt dò xét, anh chớp mắt:
"Uống t.h.u.ố.c."
Sau đó, tôi cầm túi treo lên cổ tay.
Tôi cầm túi lên, vừa bực mình, vừa buồn cười.
“Anh mới là người bệnh.”
Anh sắc mặt không thay đổi, đưa tay sờ vết thương đã băng bó: “Tôi đau quá, lại đói nữa.”
Giọng điệu càng thêm đáng thương.
Tôi hơi gật đầu, nhắc lại.
“Chúng ta đi ăn tối, nhưng bác sĩ nói…” Tôi giải thích lại lời dặn của bác sĩ.
Không biết anh ấy nghe lọt chữ nào hay không? Nói xong, anh liền tức giận trừng mắt nhìn tôi.
“Lừa người.”
Thẩm Tư Hàng dọa tôi còn chưa đủ, tiếp tục nhe nanh múa vuốt: "Chị không mua đồ ăn cho tôi, tôi sẽ ăn chị."
Ăn không đủ thật sự sẽ ảnh hưởng IQ sao? Hiện tại nhìn anh ấy thật ngốc.
Tôi không kiên nhẫn, lấy điện thoại chụp liên tiếp ba bức ảnh.
"Không phải không cho anh ăn, nhưng chúng ta phải ăn từ từ mới được."
"Anh đang bị đau dạ dày, anh ăn nhanh quá, sẽ lại đau bụng mất.”
Anh suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng thấy lời của tôi cũng có lý.
Sau đó, anh ấy lấy túi t.h.u.ố.c từ tay tôi, tự mình cầm.
3.
Chuyện xưa của *Phiếu mẫu và Hàn Tín tạo nên câu “bát cơm ngàn vàng”. Ngày nay, tôi - Cố Minh Hi đã định nghĩa lại thành “bát cơm đáng giá ngàn vàng”.
* Thành ngữ: NHẤT PHẠN THIÊN KIM 一飯千金 (bát cơm ngàn vàng). Chuyện về Đại tướng Hàn Tín người giúp Hán Cao Tổ lấy được thiên hạ. Khi còn nghèo khó, ông thường ra ngoại thành câu cá để kiếm sống, nhưng vẫn thường xuyên bị đói. Ở nơi câu cá gặp được một phiếu mẫu (những bà giặt quần áo, mùng mền) cảm thương cho hoàn cảnh của ông, thường giúp đỡ, cho ông cơm. Sau này, Hàn Tín lập công, được phong làm Sở vương. Ông nhớ ân huệ ngày xưa nên sai người đem rượu thịt, và ngàn lạng vàng đến cảm ơn tạ bà. Ý nghĩa của câu thành ngữ này là lúc nghèo đói được người giúp đỡ, sau khi phát đạt báo đáp lại ơn của họ.