6.
Không biết Thẩm Tư Hàng đã sử dụng biện pháp gì, mà việc lấy lời khai diễn ra rất suôn sẻ.
Trong điện thoại vẫn còn có video quay lại hiện trường lúc đó.
Nhân lúc anh ăn tối, tôi đã mở video cho anh ấy xem.
"Anh có cần video này không?”
‘’Ban đầu em muốn lợi dụng dư luận giúp anh làm lớn chuyện, nhưng tình hình hiện tại của anh không tốt."
Hơn nữa, đối với anh, mẹ nuôi là sự tồn tại vô cùng quan trong cuộc đời anh ấy.
Thẩm Tư Hàng im lặng nghe, gật đầu nói: “Chị nói đúng.”
Anh không chần chừ mà nhét một miếng cơm lớn vào miệng.
Tôi bất lực gõ bàn ra hiệu bảo anh ấy để ý lời tôi nói.
“Nếu anh cứ ăn nhanh như vậy, em sẽ tức giận đấy.”
Vốn dĩ tôi muốn nói nếu anh lại ăn nhanh thế thì lần sau đừng ăn nữa.
Nhưng nghĩ lại nói như vậy thì có chút quá đáng.
Lời nói đến miệng liền thay đổi.
Thấy tốc độ ăn của anh chậm lại, tôi mới tiếp tục nói:
“Nếu tiếp tục chịu đựng thì phải nhịn đến sau khi thi đại học.”
Anh phải sống khổ sở như vậy, một phần nguyên nhân là do cho dù anh làm bất kỳ công việc bán thời gian nào đều bị Thẩm Kim Bạch phá hỏng.
Mà số tiền phía bên Thẩm gia cho, đến được tay anh ấy thì hoàn toàn không có gì.
Một tháng anh ấy chỉ có hai trăm tệ.
Số tiền ít ỏi này còn không bằng một phần mười một bữa ăn của Thẩm Kim Bạch.
Vì thế anh ấy luôn rất đói.
Anh miễn cưỡng ngẩng đầu lên khỏi bát cơm:
"Chị nói đúng."
Tôi cười lớn: “Sao anh chỉ biết mỗi câu: ‘Chị nói đúng’?”.
Thẩm Tư Hàng vẻ mặt nghiêm túc: “Bởi vì chị nói đúng.”
Tôi bò ra bàn cười như điên.
Cười đủ rồi, tôi ngẩng đầu nhìn anh:
“Thẩm Tư Hàng, đồ em nấu có ngon không?”
Thức ăn thơm ngon như vậy, nếu dám chê dở, tôi sẽ biến anh thành đồ ăn.
Anh cầm đũa nhét thức ăn vào miệng:
"Chị nói đúng."
“Vậy anh nói, em có tốt không?”
Anh thấy tôi cố tình trêu ghẹo, chỉ tỏ vẻ bất lực.
"Chị nói đúng."
Tôi chỉ vào mình:
"Vậy anh nhìn xem, tôi có đủ tư cách làm bạn gái của anh không?”
Anh ấy hình như bị nghẹn, cứ ho liên tục.
Tôi nhanh ch.óng đứng dậy, vỗ nhẹ vào lưng anh ấy.
Thẩm Tứ Tinh ho đến mức đôi mắt lấp lánh nước, lắp bắp nói: “Không phải nói chị là vợ tương lai của tôi sao?”
Tôi vội vàng gật đầu, ánh mắt sáng ngời nhìn anh: “Ừ, ừ.”
Anh lại cúi đầu tiếp tục ăn.
Tôi không chịu thua : "Ý anh là gì?"
Tôi lại bắt đầu nói nhảm:
“Em muốn dung mạo có dung mạo, muốn thân hình có thân hình, muốn học lực có học lực, anh có gì không hài lòng nữa?”
Đang lúc tôi không chờ nổi câu trả lời, anh ấy đột nhiên nói: “Chị còn muốn hỏi gì nữa không?”
Anh rất khí phách nói, ch.óp tai đỏ bừng, thẹn thùng xấu hổ.
C.h.ế.t tiệt, không thể hôn.
Đợi khi quay về, tôi sẽ hôn c.h.ế.t Thẩm Tư Hàng.
Anh ấy thời niên thiếu thật dễ thương lắm ý.
Chỉ nói có vài câu thôi mà mặt đỏ đến mức không nói nên lời.
Anh ấy cố gắng hết sức giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhưng lại không thể giấu màu ửng đỏ của đôi tai.
Anh nhìn tôi chăm chú:
"Chị muốn dung mạo có dung mạo, thân hình có thân hình, học lực có học lực, tôi sợ chị sẽ không thích tôi."
Tôi vui như hoa nở trong lòng, bới thêm cho anh ấy một bát cơm.
Sau khi đưa cơm, tôi nói với anh:
“Sau này anh cũng sẽ nói với em như thế.”
"Anh biết không? Sau này anh sẽ trở thành một người rất đặc biệt, khiến người khác không thể xem thường.”
"Không tin được là anh lại yêu em, lúc nào anh cũng nói sợ em không thích anh. Mấy đứa bạn thân đều hỏi em có phải đã bỏ bùa mê hoặc anh không."
"Anh đừng có mà không tin em nha, em đã nói thật sự không thể xem thường anh. Khi học đại học anh đã bắt đầu kinh doanh lập nghiệp, kết quả học tập luôn luôn đứng đầu. Em là đàn em của anh, từ khi vào trường luôn nghe mọi người nói về anh. Các giảng viên cũng luôn lấy anh làm gương cho sinh viên, họ nói lúc anh khởi nghiệp thất bại, không bao giờ dành thời gian để buồn bã mà nhanh ch.óng xem xét, tổng kết lý do thất bại.”
…
Càng nói tôi càng hưng phấn, anh vừa ăn vừa nghe tôi nói.
Khi anh dừng lại lấy hơi, anh rót cho tôi một cốc nước:
"Uống nước không?"
Tôi có chút thất vọng: “Anh không tin à? Anh không có gì muốn hỏi em à?”.
Anh ấy nhìn tôi cưng chiều mỉm cười: “Ừm, tôi muốn biết, sau khi khởi nghiệp thành công tôi mới gặp chị à?”
"Đương nhiên rồi. Anh rốt cuộc có nghe tôi nói không?"
"Chị không đói à?"
Tôi cởi chiếc quần đồng phục anh cho tôi, ừm, đúng là hơi đói.
Ăn trước rồi làm loạn với anh ấy sau vậy.
Anh chỉ mỉm cười, hóa ra là như thế.
Cuối cùng, tôi không tìm được cớ để náo loạn anh ấy, vì vừa ăn xong anh liền đi rửa bát ngay.
Rửa bát xong, liền bắt đầu luyện đề.
Tôi đành lặng lẽ rút lui.
Sợ anh hỏi bài, tôi đã sớm quên hết rồi.