Thật ra hiếm khi mà hai mẹ con lại thân thiết thế này, không phải vì mẹ Hứa bận rộn thì là Hứa Nguyên trưởng thành rồi, đã không còn nũng nịu như một bé gái vùi vào lòng mẹ nữa.

Đèn phòng phẫu thuật vẫn còn sáng, cánh tay mẹ Hứa đã tê rần, bà lại nhìn về phía hành lang.

Bóng người kia vẫn giữ nguyên tư thế cũ, không nhúc nhích chút nào.

Mẹ Hứa vỗ Hứa Nguyên: "Cãi nhau với Hàn Tự à?"

Bà ấy thoáng ra hiệu, Hứa Nguyên cũng nhìn theo.

Cô ngẩn người.

Đó là bóng người của Hàn Tự, có hóa thành tro cô cũng nhận ra.

Cô cười, trái tim lại vang lên "thình thịch". Bắt đầu từ khi có ký ức thì cô đã quen anh rồi, quen thuộc đến nỗi không thể quen thuộc hơn được nữa.

Tính cách anh thế nào, cô hiểu rõ nhất.

Hứa Nguyên gật đầu: "Có chút ạ."

Mẹ Hứa vốn định hỏi là vì sao, bà ấy nhìn đèn phòng phẫu thuật, đột nhiên nhanh trí: "Bởi vì bố con à?"

Hứa Nguyên không hé răng.

Mẹ Hứa dùng sức vỗ lên mu bàn tay con gái, một tiếng "bốp" vang lên vô cùng rõ ràng giữa hành lang yên tĩnh tột cùng.

Mu bàn tay Hứa Nguyên ửng đỏ, suýt chút nữa là cô nhảy dựng lên rồi: "Đau con."

"Biết đau là được."

"Con không phải con ruột của mẹ ạ?"

Mẹ Hứa chọc trán cô: "Không phải, nhặt về từ thùng rác."

Hứa Nguyên nhích sang, lại chui vào lòng mẹ: "Cái thùng rác nào có thể chứa được cục cưng vừa đẹp vừa đáng yêu như con chứ?"

Mẹ Hứa cười, bó tay với cô.

"Con cũng đừng trách Hàn Tự." Qua khóe mắt mẹ Hứa có thể trông thấy Hàn Tự vẫn luôn đứng ở đó, không biết anh đã thấy tê chân chưa: "Là mẹ bảo nó đừng nói với con."

Hứa Nguyên bĩu môi: "Vậy sao anh ấy không chịu giải thích?" Giọng cô rầu rĩ.

Mẹ Hứa lại đ.á.n.h một cái: "Giải thích? Con muốn nó nói thế nào? Nói là ý của mẹ con đấy, muốn nó gạt con à?"

Bây giờ bà ấy nghĩ lại, thật ra lúc trước là bà sai, không nên bảo Hàn Tự gạt Hứa Nguyên.

Lúc ấy là do bà vội vàng nên đầu óc không tỉnh táo.

"Vậy… vậy dù sao cũng là anh ấy sai." Hứa Nguyên lẩm bẩm, khóe miệng lại cong cong.

Mẹ Hứa nắm tay con gái: "Hàn Tự được đấy."

Hứa Nguyên không thuận theo: "Được chỗ nào chứ? Lúc trước anh ấy làm con khổ sở biết bao nhiêu." Cô buột miệng nói ra, lại ý thức được mình lỡ miệng rồi nên cô vội vàng che miệng lại, cười trừ rời khỏi vòng ôm của mẹ.

Cúi đầu, cô trầm mặc không nói.

Mẹ Hứa nhìn cô: "Với cái tính thúi của con, chỉ có Hàn Tự chịu nổi con thôi."

"Mẹ à, sao mẹ cứ nói giúp anh ấy thế? Mẹ vợ ưng con rể cũng không thể ưng đến thế được, còn vứt bỏ cả con gái cưng luôn?"

"Hừ, ai bảo con gái mẹ ngốc làm gì."

"Con ngốc chỗ nào?"

Mẹ Hứa mỉm cười nhìn hai người: "Không ngốc thì kêu người ta lại ngồi đi chứ, bố con còn phẫu thuật một lát nữa, tính để nó đứng tới bao giờ?"

Hứa Nguyên hờn dỗi: "Muốn nói thì mẹ đi nói đi, con không thèm đi đâu."

"Vậy thì để nó đứng đi."

"Ấy, con..."

Hứa Nguyên nhìn mẹ chơi xấu, lại nhìn bóng người ở hành lang.

Cái tên Hàn Tự này!

Cô đứng dậy: "Do con nể mặt mẹ thôi đấy."

Mẹ Hứa gật đầu, nghẹn cười: "Ừ, đống vỏ này để mẹ với bố con đổ."

Hứa Nguyên phì cười, cô chạy chậm qua, sắp đến chỗ rẽ thì cô dừng lại. Nhìn cái bóng ngay trước mắt, cô lại nhích thêm vài bước, dùng sức giậm chân.

Tức c.h.ế.t mất!

Biết đây là bệnh viện nên cô không làm phát ra tiếng "bốp bốp" nhưng vẫn đủ khiến Hàn Tự chú ý.

Cái bóng trên mặt đất nhúc nhích, cô giẫm lệch rồi.

Hứa Nguyên đi qua, dựa vào một mặt tường khác, cô với Hàn Tự cách nhau nửa mặt tường.

"Còn chưa ra hả?" Trong giọng nói của cô cất chứa chút kiêu căng.

Hàn Tự sửng sốt, sải một bước chân nhưng lại không đi được.

"Chân tê rần rồi." Anh nói.

Giọng nói trầm thấp lại hơi khàn khàn, có lẽ là cũng không được nghỉ ngơi đàng hoàng.

Yếu thế thấy rõ.

"Tê chân mà còn đứng đấy?" Hứa Nguyên khoanh tay trước n.g.ự.c, không khách khí chút nào: "Tính nhìn bao lâu? Em nói này anh Hàn, cái bệnh nhìn lén này của anh từ đâu ra thế?"

Cô không sợ hãi, muốn độc miệng thế nào thì làm thế đó.

Hàn Tự giẫm chân, đứng thẳng quá lâu khiến anh vừa nhúc nhích là cả người tê tái từ lòng bàn chân trở lên, tê tới nỗi đứng không vững. Anh cũng mặc kệ, cứ đi khập khiễng như thế đến trước mặt Hứa Nguyên.

Đôi mắt đen nhánh của anh nhìn cô không chớp mắt.

"Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa từng thấy người đẹp à?" Cô còn bức rức hơn anh.

Ý cười dưới đáy mắt Hàn Tự dần lan ra.

Anh đ.á.n.h giá cô từ trên xuống dưới rồi tầm mắt lại quay về gương mặt cô, có chút nghiền ngẫm: "Chưa thấy người đẹp nào chân ngắn thế này."

"Hàn Tự!" Cô đ.á.n.h anh một cái.

Anh chỉ vào đèn phòng phẫu thuật: "Suỵt, đang ở bệnh viện đấy! Đừng quậy."

"Anh mới quậy đó!"

"Được, là anh quậy."

Hứa Nguyên không chịu nhìn anh: "Anh học cái thói nhìn lén từ đâu đó?"

Hàn Tự chờ cơn tê ở chân đi qua, anh lại đứng sóng vai với cô. Vì thuận theo cô nên anh cong đôi chân dài, dựa m.ô.n.g vào tường: "Còn không phải do em có nhiều tật xấu sao, anh chỉ gần mực thì đen thôi."

Vẫn thiếu đòn như mọi khi, vẫn là “ông cụ” Hàn đó.

Cuối cùng Hứa Nguyên đạp một cái: "Anh thiếu đòn đúng không!"

Hàn Tự nghe thế thì vươn tay, ngửa lòng bàn tay lên: "Hay là em đ.á.n.h hai cái đi? Anh không đ.á.n.h trả đâu."

Cô nhướng mày, đ.á.n.h hai cái thật tàn nhẫn.

Còn vang hơn tiếng đ.á.n.h vừa rồi của mẹ Hứa.

Hàn Tự nhìn lòng bàn tay phiếm đỏ của mình, cảm giác nóng rát lan ra khiến anh cảm thấy bàn tay mình như c.h.ế.t lặng: "Chậc, nhìn không ra đó, Hứa Nguyên, em còn bạo lực gia đình nữa à?"

"Vậy thì sao?"

"Chẳng sao hết."

Hai người cứ đối diện như thế, rồi cùng bật cười.

"Không giận nữa?" Hàn Tự đụng vai Hứa Nguyên, hỏi.

Cô cúi đầu nhìn bóng hai người kề sát thành một, tư thế khắng khít thân mật, nhìn thôi cũng khiến người ta xúc động.

"Không giận nữa." Hứa Nguyên nhìn anh, cũng đụng vai anh, "Có điều, chúng ta nói rõ nhé, sau này nếu vẫn có lúc anh buộc phải nói dối em, thì anh có thể không trả lời cụ thể ra, nhưng anh có thể ám chỉ cho em một chút. Anh cứ..." Cô nghiêng đầu ngẫm nghĩ: "Anh cứ chớp mắt với em, chớp thật mạnh mấy cái là em sẽ hiểu."

Đúng là trẻ con.

Đây là điểm Hàn Tự thích nhất ở Hứa Nguyên, tính cô nóng nảy nhưng lại đơn giản chân chất, lòng dạ không hẹp hòi.

"Được." Anh đứng thẳng dậy, đối mặt với cô, "Vậy anh làm nhé."

Anh dùng sức chớp mắt với cô.

Tổng cộng ba cái, lần sau còn dùng sức hơn lần trước.

Hứa Nguyên thấy khó hiểu: "Anh làm gì thế?"

Hàn Tự lại chớp một chút: "Muốn cầu hôn, không biết có được không."

Cô hung hăng đá một cú: "Cút đi! Cái này không tính!"

Cô đẩy anh ra, đi tìm mẹ.

Hàn Tự nhắm mắt theo đuôi phía sau: "Sao lại không tính?"

"Em nói không tính là không tính."

"Vô tình quá đi thôi."

Hứa Nguyên: "..."

Mẹ Hứa nhìn đôi trẻ nhốn nháo đang đi tới, phảng phất như đang quay về những ngày bà còn trẻ.

Lúc ấy, lão Hứa không phô trương như Hàn Tự nhưng cũng giống như anh, luôn bao dung tính nóng nảy, cố chấp của bà ấy, đến giờ vẫn là ông ấy nhường bà, chờ bà.

Bà ấy dời ánh mắt, ánh đèn phòng phẫu thuật lay chuyển khiến lòng người cũng d.a.o động.

Lão Hứa à, nửa đời sau, ông vẫn phải bên cạnh tôi đấy nhé.

Bà nghĩ như vậy.

Chờ sau khi bố Hứa ra khỏi phòng phẫu thuật, Hàn Tự và Hứa Nguyên cũng cùng về phòng bệnh. Ông bác nằm cùng phòng với bố Hứa đã phẫu thuật trước một ngày, bây giờ đang truyền dịch giảm đau nhưng tinh thần ông ấy vẫn khá phấn chấn.

Nhìn thấy Hàn Tự đi vào cùng Hứa Nguyên, ông ấy còn cười trêu: "Ái chà, cuối cùng cũng tới cùng nhau rồi à?"

Hứa Nguyên không hiểu, Hàn Tự lại cười xấu hổ.

Ông bác như đang cố ý: "Tôi đã bảo sao hồi trước hai đứa cứ tới thăm Tiểu Hứa khác giờ nhau."

Cuối cùng Hứa Nguyên cũng hiểu, cô kéo vạt áo Hàn Tự: "Anh tới thăm bố em à?"

"Ừ, lúc em không ở đây ấy." Anh thẳng thắn.

"Vậy sao anh không nói em biết?"

"Em không thèm trả lời Wechat của anh thì anh nói với em bằng cách nào?"

Anh còn thấy tủi thân, nói xong, thắt lưng anh đã bị cô nhéo một cái.

Đau quá.

Ông bác nhìn hai người, lại nhìn cháu trai cả nhà mình, dùng ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Cháu đấy nhé, đến bao giờ mới làm ông vui vẻ được đây?"

"Sắp rồi ạ."

"Lần nào cháu cũng nói thế."

Hứa Nguyên nghe rồi bật cười.

Buổi chiều, mẹ Hứa về trước, Hứa Nguyên và Hàn Tự ở lại.

Nhà trẻ lại có một đứa bé bị sốt, cô giáo Dương vội muốn c.h.ế.t nên Hứa Nguyên cầm laptop làm việc trong phòng bệnh luôn. Công việc thống kê vắc-xin phòng bệnh lúc trước đã được cô giáo Dương làm một nửa, bây giờ cô nhận lại, còn phải nhắc nhở giáo viên đi hối thúc những phụ huynh vẫn chưa trả lời.

Cả một buổi chiều trôi qua trong sự bận rộn.

Mãi đến khi mẹ Hứa tới lần nữa, cô vẫn còn nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, vị trí cũng chẳng nhúc nhích chút nào.

Hàn Tự nhìn không nổi nữa: "Em có muốn uống tí nước không?"

Hứa Nguyên lắc đầu.

Cũng chỉ có hồi cô thi đại học anh mới trông thấy cô nàng này chăm chỉ như thế.

Khi đó, Hứa Nguyên nói nhất định cô sẽ thi đậu vào đại học J, bọn họ đều cho rằng cô sẽ ghi danh vào khoa y học lâm sàng. Cuối cùng, khi có thư thông báo trúng tuyển, bọn họ mới biết nguyện vọng cô điền trước khi thi là y học dự phòng.

"Anh thấy hơi đói." Hàn Tự cố ý nói.

Hứa Nguyên sững người: "Mấy giờ rồi?" Cô nhìn về chỗ hiển thị thời gian trên máy tính: "Ây dà, mỏi vai ghê."

Cô dựa vào người Hàn Tự: "Mệt quá đi."

Anh trở tay ôm cô: "Vì sao sau đó em lại đổi thành y học dự phòng?"

Cô gái trong lòng ng.ực cứng đờ trong nháy mắt.

Hồi trước bọn họ cũng từng hỏi cô như thế, cô nói rằng: Bởi vì bác sĩ quá bận, cô không muốn để khuya rồi mà người nhà vẫn còn phải chờ cô về.

Nhưng Hàn Tự biết, không hẳn là thế.

Hứa Nguyên hơi nghiêng đầu, tầm mắt dừng lại trên giường bệnh của bố.

Bố cũng tỉnh rồi, đang đeo tai nghe bluetooth gọi video với các đồng nghiệp cùng viện.

"Nếu sau này em có con, em không muốn tuổi thơ của nó trôi qua trong những ngày chờ đợi em." Cô rũ mắt, nhìn chằm chằm vào ngón tay mình: "Nhưng đó đều chỉ là cái cớ của em thôi."

Hứa Nguyên im lặng một lúc, như đang cố gắng lấy dũng khí: "Thật ra là do em nhát gan, sợ cái c.h.ế.t, không đối diện được với sinh ly t.ử biệt, cũng sợ công việc bận rộn chỉ có thể ở cạnh bàn phẫu thuật bảy tám tiếng như thế. Lỡ như run tay, lỡ như phán đoán sai lầm, có lẽ sẽ có một mạng sống trôi khỏi tay em."

"Quá khó khăn, em không làm được."

Sau lưng được anh vỗ nhẹ.

Hứa Nguyên càng dựa sát hơn: "Người thật sự trưởng thành sẽ biết đối diện với nỗi sợ trong lòng, phá tan tình cảnh nguy khốn. Bây giờ em trưởng thành rồi."

Hàn Tự xoa đầu cô: "Trưởng thành?" Anh cúi đầu hôn một cái ở giữa trán cô: "Bạn nhỏ đã trưởng thành ơi, anh thấy hơi đói bụng, không phải em nên đi mua cơm cho anh sao?"

"Hàn Tự, ông lớn nhà anh!" Hứa Nguyên mắng anh: "Sao anh không tự mình đi đi?"

Hai tay Hàn Tự xòe ra: "Anh còn nhỏ, không phải em lớn rồi sao?"

Anh nhìn cô, ánh mắt trầm lắng.

Đột nhiên trên mặt Hứa Nguyên thấy nóng bỏng, cô cầm lấy điện thoại của mình: "Được, vậy cục cưng Hàn muốn ăn cái gì?"

Hàn Tự đuổi theo, đi cùng cô: "Anh không kén ăn, em ăn cái gì thì anh ăn cái đó."

Hai người đặt cơm hộp rồi ngồi trong lối cầu thang bộ, bốn món mặn một món canh, bày đầy đất.

Hàn Tự mở ra, Hứa Nguyên ngửi được mùi thức ăn, bụng liền vang lên tiếng "òn ọt" hợp với tình hình.

Cô thật sự thấy đói bụng, giữa trưa có ăn cơm của bệnh viện nhưng cô không ăn được bao nhiêu, buổi chiều lại bận rộn làm việc.

Vừa đói vừa mệt.

"Chờ bố xuất viện rồi em sẽ xuống bếp." Cô vừa ăn vừa nói.

Hàn Tự liếc nhìn cô một cái, gắp sang cho cô một miếng ớt xanh: "Được thôi."

Anh lại gắp khoai tây sợi và hành tây qua, vừa nhìn đã biết là đang cố ý.

"Anh có ý gì thế?" Hứa Nguyên kẹp miếng ớt xanh lên, ném về.

Hàn Tự lại gắp qua: "Bạn nhỏ trưởng thành rồi ơi, đừng kén ăn chứ."

Hứa Nguyên không biết nói gì: "Bạn trai nhà người ta đều nhường thịt lại cho bạn gái, anh thì sao? Mình thì ăn thịt, gắp ớt xanh cho em? Cả hành tây nữa?"

Hàn Tự ra vẻ suy tư, cô thì trừng mắt nhìn anh.

Trong lối thang bộ có mở đèn, ánh đèn dừng lại trên mặt anh, hiện ra vài phần dịu dàng. Thế nhưng anh lại như thật sự suy nghĩ vấn đề gì đó, nhìn rất nghiêm túc.

Cái người này!

Qua một lúc lâu, Hàn Tự chậm rãi mở miệng: "Yêu quá sâu, em cố mà tha thứ đi."

Hiếm khi anh mới nói "yêu", Hứa Nguyên thật sự sửng sốt một hồi.

Lấy lại tinh thần, cô tức giận: "Anh, cái người này thật là... Sao em lại nhìn trúng anh chứ?"

Hàn Tự cũng thấy lạ: "Đúng nhỉ, sao anh lọt vào mắt em được ta?"

Hứa Nguyên c.ắ.n răng: "Lấy cái tính thúi này của anh, còn kiêu ngạo với cố chấp nữa chứ."

Hàn Tự cười: "Tính em còn thúi hơn, vừa ngang ngược vừa tùy hứng."

"Anh..."

Hứa Nguyên không cãi được nên cô bật cái status công khai cô đăng lên vòng bạn bè ra. Là vòng bạn bè có nhiều lượt bình luận nhất trong lịch sử, cô mở từng bình luận ra xem, vừa xem vừa tấm tắc lắc đầu.

"Mất mặt chưa nè." Cô nhổ nước bọt.

Hàn Tự cũng lấy điện thoại ra rồi mở chế độ chụp ảnh, giơ cao lên nhắm ngay hai người.

Trong màn hình, anh với Hứa Nguyên đang ôm cơm hộp, ngồi trong lối cầu thang của bệnh viện.

Hứa Nguyên ngẩng đầu: "Xấu dữ vậy?"

Cô nhìn anh giơ điện thoại lên cao.

Trong lối đi bộ rất tối, chỉ có một ngọn đèn đang sáng, màn ảnh cũng mờ mịt, nhưng Hàn Tự ngồi dưới ánh đèn đang nở một nụ cười rất ấm áp, cũng rất dễ nhìn.

Hứa Nguyên cũng cười với máy ảnh.

Hàn Tự hài lòng, đăng lên vòng bạn bè, còn kèm theo một cái icon "mặt trời".

Chờ khi Hứa Nguyên lướt đến vòng bạn bè của anh thì đã có không ít like và bình luận. Phần lớn là mắng anh show ân ái, còn nói anh vạn năm không đăng status nào, hiếm khi đăng thì lại chỉ đăng "mặt trời" mà không nói gì nữa.

Cô phóng to ảnh chụp lên.

Cửa sổ có gió thổi thoáng qua, làm dịu trái tim cô.

Người khác không hiểu, nhưng cô hiểu.

Bởi vì không có từ ngữ nào có thể miêu tả tâm trạng giờ phút này của bọn họ.

Hứa Nguyên ăn một miếng ớt xanh khó ăn.

Hình như cũng không khó ăn lắm.

Buổi tối Hứa Nguyên ở lại bệnh viện với mẹ một đêm, bố vừa tỉnh, còn đang truyền t.h.u.ố.c giảm đau, miệng vết thương cũng không có bao nhiêu cảm giác. Chỉ là cuối cùng sức khỏe vẫn bị ảnh hưởng, sắc mặt ông tái nhợt, nói chuyện cũng thở hổn hển.

Ông ấy báo bình an với bạn bè rồi lại gọi video cho những đồng nghiệp cùng viện, sau đó thì ông bắt đầu lướt điện thoại.

"Nguyên Nguyên." Có lẽ là vừa rồi bàn bạc chuyện số liệu với đồng nghiệp nên mệt mỏi, lúc này ông mới nói một câu thôi đã thở d.ốc.

Rất tốn sức.

Hứa Nguyên nghe thấy nên vội tới gần: "Bố, có chuyện gì ạ? Bố muốn cái gì sao? Uống nước? Hay là đói bụng ạ?"

Bố Hứa lắc đầu, khóe miệng là nụ cười thản nhiên: "Con với Hàn Tự làm lành rồi à?"

Hứa Nguyên không ngờ bố lại nói chuyện này, cô ngồi xuống lại, có chút xấu hổ.

Cô ngó qua chỗ mẹ đang ngồi trên sô pha, mẹ đang đối diện với máy tính, có lẽ đang bận nên không chú ý tới bọn họ.

"Tụi con vốn chẳng xảy ra chuyện cả." Cô lầm bầm.

Bố Hứa huơ điện thoại với con gái: "Thế thì tốt."

Hứa Nguyên nhìn lại, trong màn hình điện thoại của bố là tin Hàn Tự đăng lên vòng bạn bè, không ngờ ông còn nhấn like một cái.

"Bố với mẹ đều giống nhau, ai cũng thiên vị anh ấy." Hứa Nguyên nhịn không được mà lên án.

Bố Hứa cười, vì ông cười quá dùng sức nên ho khụ hai tiếng.

"Bố, bố thôi đi, nghỉ ngơi cho khỏe không được sao? Đừng có hóng hớt chuyện con gái nhà mình nữa!"

"Bố hóng hớt chỗ nào? Thiên vị thằng bé chỗ nào chứ?" Bố Hứa bảo Hứa Nguyên điều chỉnh vị trí giường cho mình, ông nửa ngồi dậy: "Nhưng đúng là Hàn Tự rất tốt."

Hứa Nguyên tức giận: "Nhìn xem, vậy mà còn bảo không thiên vị ạ? Mẹ là mẹ vợ, con còn hiểu được, nhưng con chính là áo bông nhỏ của bố đó."

Bố Hứa lại cười "ha ha" lên: "Đến mẹ vợ cũng gọi rồi, con là con gái đấy nhé."

"Ở trước mặt bố thì con che giấu làm gì?"

"Cũng mệt hai đứa quen biết từ nhỏ, nếu con cũng thế này trước mặt mẹ thằng bé thì sao?"

Hứa Nguyên bĩu môi: "Con thế nào, dì Diệp cũng biết hết rồi."

"Đó là lúc trước, bây giờ con với Hàn Tự không giống thế nữa, con với bác Hàn lại càng không giống trước. Con phải có chừng mực, đương nhiên, ý bố không phải là con hãy nhịn nhục chịu tủi thân, nếu thấy tủi thân thì con cứ về nhà."

"Bố, bố nói cứ như con đã là nhà người ta rồi ấy." Hứa Nguyên cúi đầu nghịch ngón tay.

Bố Hứa thở dài, chờ Hứa Nguyên nhìn sang thì ông ấy lại cười, cười rồi lại thở không ra hơi.

Hứa Nguyên nhìn mà thấy chua xót: "Bố."

Lúc trước, khi bố làm thí nghiệm, giọng nói kia luôn tràn đầy sức lực.

Cô nghĩ cái gì thì viết lên mặt hẳn cái đó, bố Hứa nhìn ra nhưng chẳng để ý chút nào: "Ai bảo áo bông nhỏ nhà bố ngốc nghếch thế chứ!" Ông ấy cảm thán, quay về đề tài cũ.

Hứa Nguyên nắm góc chăn của bố: "Bố này, lại giống mẹ rồi, con ngốc chỗ nào ạ?"

Bố Hứa chỉ cười mà không nói.

Buổi tối, bố đi ngủ trước, mẹ vẫn còn bận nên Hứa Nguyên chịu trách nhiệm gác nửa đêm. Ngồi bên mép giường của bố, cô cúi đầu xem điện thoại, lướt đến vòng bạn bè của Khâu T.ử Dao.

Trên vòng bạn bè chỉ có một tấm ảnh, trong ảnh chụp là bàn làm việc chất đầy tài liệu cùng với một mặt của cửa sổ sát đất, phản chiếu rõ bóng người bận rộn của cô ấy và Diêu Khải Việt.

Giờ này rồi mà cô ấy với Diêu Khải Việt vẫn còn tăng ca ở văn phòng.

Caption: Đã lâu chưa từng "khêu đèn học đêm" như thế này...

Hứa Nguyên lập tức bình luận: Ô, ăn beefsteak nước ngoài nhiều năm như thế nhưng vẫn không quên nền văn hóa hơn năm nghìn năm của Trung Quốc chúng ta.

Khâu T.ử Dao trả lời ngay: Lúc đi làm tôi nghiêm túc lắm nhé! Không giống người nào đó, ở bệnh viện còn muốn show ân ái.

"Hứa Nguyên trả lời Khâu T.ử Dao: Thế nào, không thì cô cũng show thử xem?"

"Khâu T.ử Dao trả lời Hứa Nguyên: Cút cút cút, có để người ta yên tĩnh một lát không?"

"Hứa Nguyên trả lời Khâu T.ử Dao: Không phải cô tăng ca à? Tăng ca còn chơi điện thoại? Làm việc chăm chỉ vào, ngày ngày tiến về phía trước."

"Khâu T.ử Dao trả lời Hứa Nguyên: @Hàn Tự @Hàn Tự @Hàn Tự, xách người đi cho tôi nhờ!"

Hứa Nguyên buồn cười, lần trước Hàn Tự đăng lên vòng bạn bè, trong group của đám bạn nối khố đã bùng nổ, đều nhổ nước bọt rằng anh ngược đãi ch.ó độc thân.

Nhưng chuyện cô không ngờ nhất là bố và mẹ đều lần lượt nhấn like cho vòng bạn bè của Hàn Tự.

Bình thường đến vòng bạn bè của cô họ còn chẳng thèm like.

"Hàn Tự: Chú có khỏe không?"

Hàn Tự nhìn thấy bình luận, tới tìm cô.

Hứa Nguyên nhìn bố với bình truyền nước, cô đeo khẩu trang lên, lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh.

Ngoài hành lang rất lạnh, cô núp trong một góc, gọi điện thoại cho Hàn Tự.

"Anh còn chưa ngủ à?" Hứa Nguyên hỏi.

Đã hơn mười một giờ, hôm nay Hàn Tự ở với cô cả ngày, cũng rất mệt mỏi.

"Một lát nữa sẽ ngủ, mọi người thì sao?"

"Ừm, bây giờ bố em cảm thấy vẫn ổn, ít nhất vẫn còn sức nói đùa với em."

Hứa Nguyên nhớ tới chuyện bố nói với mình về Hàn Tự, cô lại thấy mất tự nhiên.

Đúng là lúc trước có một số việc cô chưa từng nghĩ tới.

"Ngày mai đi làm rồi à?" Anh hỏi.

"Đi ạ, sáng mai về tắm một cái rồi đi. Em xin nghỉ nhiều ngày thế rồi, nếu em còn không đi thì chắc đầu lão Dương của chúng ta chịu không nổi mất."

Tiếng cười của Hàn Tự truyền đến từ điện thoại, dán sát bên tai cô, cảm giác tê dại như anh đang kề cạnh cô vậy.

Mặt Hứa Nguyên lại bất giác mà nóng lên.

Đúng là không có tiền đồ, cô nghĩ thế.

"Được rồi, vậy em nghỉ ngơi cho khỏe, bạn nhỏ đã lớn à." Trong giọng nói của Hàn Tự mang theo ý cười.

Hứa Nguyên vỗ nhẹ lên mặt mình, chờ đến khi mặt không còn nóng nữa: "Hàn Tự." Cô gọi anh, dùng giọng điệu bình thường nhất để nói: "Anh có muốn hôm nào đó tới nhà em không?"

Hàn Tự trả lời theo bản năng: "Được thôi."

Anh tới nhà họ Hứa như cơm bữa nên anh chẳng cảm thấy gì.

Ai ngờ rằng, Hứa Nguyên lại nói: "Không phải, là kiểu chính thức hơn một chút ấy."

Điện thoại yên tĩnh một lúc.

Hàn Tự mỉm cười: "Xem ra cuối cùng trang sức châu báu mẹ anh tích cóp cũng có thể đưa ra ngoài được rồi."

Tiếng cười của anh rất nhẹ, nhưng lại vô cùng rõ ràng.

Rõ là anh đang dùng giọng điệu trêu đùa, nhưng lại mang theo vài phần nghiêm túc.

"Anh nói bậy cái gì đó!" Cô nâng mặt, đi qua đi lại trong hành lang.

Hành lang khu nằm bệnh vào buổi tối vô cùng yên tĩnh, chỉ có quầy y tá là hay có âm thanh. Bố Hứa nằm ở phòng bệnh cuối hành lang, cô đi qua đi lại vài lần nãy giờ, đã tiến tới cửa sổ sát đất trên hành lang từ lúc nào không hay.

Cửa sổ sát đất to lớn chiếu ra bóng đêm bên ngoài.

Con đường trước bệnh viện, đèn đường tỏa sáng trong màn đêm, đèn xe lập lòe.

Cho dù đã vào đêm nhưng thành phố này vẫn đèn đuốc sáng trưng.

Hứa Nguyên chỉ cảm nhận được một khung cảnh tĩnh lặng.

"Nói thật mà." Hàn Tự tựa như chỉ nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Mẹ anh đã chuẩn bị xong từ lâu rồi."

Hứa Nguyên dựa vào cửa sổ sát đất, kéo khẩu trang cao lên: "Không nói chuyện với anh nữa, em về với bố đây!"

"Đi đi."

Hai người đều cúp máy, Hứa Nguyên cầm điện thoại, nơi con tim càng ngày càng đập nhanh hơn.

Sáng sớm hôm sau, Hứa Nguyên tới nhà Trình Vi Vi gần đó để tắm rồi vội vàng đi làm.

Sáng nay cô giáo Dương vẫn đến sớm nửa tiếng, tới nhà ăn kiểm tra thức ăn trước giúp Hứa Nguyên, rồi lại đẩy xe kiểm tra buổi sáng đến cổng trường để làm kiểm tra.

"Bố cô không sao chứ?"

Hứa Nguyên mang khẩu trang và bao tay y tế dùng một lần vào: "Xem như khỏe, tuần sau xuất viện."

Cô giáo Dương gật đầu: "Vậy là tốt rồi."

Đến giờ, lục tục có các bạn nhỏ tiến vào khuôn viên trường. Vì còn trong tình hình dịch bệnh nên phụ huynh phải dừng bước, khu kiểm tra buổi sáng của các cô cũng chuyển từ khu hành chính tới cổng trường, còn giáo viên các lớp thì dựa vào thời gian đến trường đứng sẵn ở cửa chờ đón trẻ vào trường.

Tới trước là bạn nhỏ học lớp lá, cậu bé được bọn họ gọi là "Hạt Gạo Nhỏ" tự giác đi tới chỗ bồn để rửa tay, rửa xong thì cậu bé xếp hàng ở chỗ Hứa Nguyên chờ làm kiểm tra buổi sáng, lúc đến lượt cậu bé thì cậu bước tới: "Cô giáo Hứa ạ."

Hạt Gạo Nhỏ gọi khẽ, một bàn tay che bên miệng như muốn nói nhỏ với Hứa Nguyên.

Hứa Nguyên phối hợp nghiêng đầu, kề lỗ tai vào chỗ cậu bé, cũng nhỏ giọng nói: "Em nói đi."

"Cô giáo Hứa ơi, sao hôm qua cô không tới buổi kiểm tra buổi sáng ạ?" Hạt Gạo Nhỏ sờ trán cô: "Cô ơi, cô bị bệnh ư?"

Sợi dây mềm mại trong lòng Hứa Nguyên bị k.ích th.ích: "Không có, không phải cô bị bệnh, là bố của cô bị bệnh."

Hạt Gạo Nhỏ gật đầu: "Vậy bố cô có ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c không ạ?"

"Uống rồi." Cô xoa đầu cậu bé, lại kiểm tra hàm răng và khoang miệng của cậu, cuối cùng là tới amidan của cậu, xác nhận mọi thứ bình thường, cô lại phát một tấm thẻ đỏ cho cậu bé: "Thế nên em cũng phải ăn cơm cho ngoan, ngoan ngoãn ăn hết trái cây buổi trưa, không được kén ăn nhé. Như thế thì sẽ không bị bệnh, cảm mạo và sốt sẽ không dám tìm đến em."

Hạt Gạo Nhỏ lớn tiếng nói "vâng ạ".

Thật ra Hứa Nguyên thích đi làm ở nhà trẻ, một phần nguyên nhân là vì những đứa trẻ này rất đơn giản trong sáng, bọn chúng vui vẻ thì cười, không vui thì khóc. Khi chúng quan tâm bạn, những câu nói từ ngữ trẻ con có thể khiến lòng bạn mềm nhũn.

Cô cười rồi lại tiếp tục làm kiểm tra buổi sáng.

Trời càng ngày càng nắng, các cô ngồi ở cổng trường, chỉ có một cây dù lớn nên qua một lát là mồ hôi liền túa ra.

Đến lượt lớp các bé nhỏ hơn, các bé nắm c.h.ặ.t quần áo bố mẹ không chịu buông tay, khóc kinh thiên động địa.

Một đứa bé ngày nào cũng khóc ôm chân mẹ: "Con muốn mẹ cơ, con muốn mẹ cơ..."

Cô giáo Dương lo lắng: "Khóc thế này thì thở không nổi mất."

Đứa bé ấy vừa ho vừa khóc.

Quả nhiên, cậu bé lại ho thêm cái nữa rồi nôn ra một vũng chất lỏng màu trắng.

Các nhân viên bảo vệ hoảng sợ: "Cô giáo Hứa, cô giáo Dương."

Hứa Nguyên chạy nhanh qua, cô đặt tay dưới cằm cậu bé.

Có lẽ cậu bé cũng bị hoảng sợ bởi bản thân nên ngây ra vài giây, sau đó mới gào khóc tiếp. Cậu bé càng khóc càng to, khóe miệng chảy vệt sữa màu trắng.

"Buổi sáng bé có uống sữa đúng không ạ?" Hứa Nguyên hỏi bà mẹ đứng cạnh đó.

"Có uống, trên đường tới trường tôi có cho thằng bé uống một hộp."

Hứa Nguyên kiểm tra từ trong ra ngoài một lần, chỉ là khóc dữ quá nên sặc sữa lên thôi.

"Không sao hết." Cô dặn dò: "Nếu ngày nào bé cũng khóc thì sau này cố gắng đừng cho uống sữa vào buổi sáng."

"Được được được, tôi biết rồi."

Khi nói chuyện, cô giáo Dương đã lấy bọc nôn ói dự phòng từ phòng bảo vệ ra, Hứa Nguyên xoay người xử lý cùng cô ấy.

Đến khi giáo viên của cậu bé vừa dẫn một đứa trẻ khác vào lớp đi ra ngoài thì cậu bé khóc mãi này mới chịu ngừng, ngoan ngoãn rửa tay làm kiểm tra buổi sáng.

Hứa Nguyên lại ngồi xuống lần nữa, cô đổi một đôi bao tay khác, dùng cồn rửa tay để khử trùng.

"Lão Dương, hôm qua vất vả rồi." Cô chớp mắt: "Hẹn tối hai ngày sau nhé."

Cô giáo Dương nhún vai: "Haiz, này có là gì! Chỉ là có rất nhiều bé hỏi cô đâu rồi đấy."

"Bắt đầu từ ngày mai tôi sẽ cố gắng không xin nghỉ nữa."

"Không sao, cô đi thăm chú đi, tôi vẫn ổn."

Chờ kiểm tra buổi sáng xong, Hứa Nguyên quay về văn phòng, cô ngồi xuống tranh thủ xem điện thoại, chợt lướt thấy vòng bạn bè của bố.

Việc này có thể so với kỳ quan thế giới.

Vòng bạn bè của bố Hứa rất sạch sẽ, ngày thường ngoài luận văn học thuật và tài liệu số liệu liên quan đến thí nghiệm thì chẳng còn gì khác.

Thế mà bây giờ ông ấy lại nghiêm túc chụp một bức ảnh, còn viết cả caption.

Hứa Nguyên lấy làm lạ, click vào thì thấy là ảnh chụp chung của bố với Hàn Tự.

Bố nửa ngồi trên giường bệnh, Hàn Tự thì dựa đầu bên mép giường, anh giơ điện thoại, hai người cùng tạo dáng chữ V ngốc nghếch trước ống kính.

Bố Hứa nói: Con rể tới đưa canh, vẫn khỏe.

Đến con rể cũng gọi rồi...

Hứa Nguyên gõ chữ.

"Hứa Nguyên: Hừ, hai người làm gì lén lút sau lưng con đấy?"

Cô nghĩ ngợi một chút lại tag Hàn Tự vào.

"Bố: Hai chúng ta đang tiến hành đàm phán hữu nghị, bí mật giữa những người đàn ông."

"Mẹ trả lời bố: Ừ thì là mấy người."

Bố Hứa sợ ngay, trả lời mẹ Hứa: "Không không không, chúng mình mới là hai chúng ta."

Hứa Nguyên nở nụ cười, lại phóng to ảnh chụp của bố và Hàn Tự.

Từ sau khi bố sinh bệnh, dường như ông ấy đã thay đổi rất nhiều.

Tốt quá.

Cô gửi Wechat cho Hàn Tự: Đang làm gì với bố em đấy?

"Hàn Tự: Đưa canh mẹ anh nấu cho bố em."

"Hàn Tự: Tan tầm anh đi đón em nhé?"

Hứa Nguyên ngẫm nghĩ: Ok.

"Hàn Tự: Nghe chú bảo là tuần sau xuất viện hả?"

"Hứa Nguyên: Ừ, tuần sau xuất viện, tĩnh dưỡng ở nhà, có lẽ báo cáo bệnh lý cũng có sau đó nhanh thôi."

Hàn Tự trả lời rất nhanh: Đến lúc đó anh làm tài xế cho mọi người.

Hứa Nguyên cười: Chứ còn gì nữa? Chẳng lẽ để em lái xe à?

"Hàn Tự: Em không khách sáo chút nào nhỉ."

"Hứa Nguyên: Khách sáo? Với anh ấy à, từ nhỏ em đã không biết hai từ "khách sáo" viết thế nào rồi."

"Hứa Nguyên: Hơn nữa, anh muốn em khách sáo với anh ư?"

Hàn Tự trả lại bằng một icon đau não, Hứa Nguyên cũng đáp bằng một icon hờn dỗi.

Cuộc trò chuyện ấu trĩ của hai người làm người ta phải cạn lời, cô lướt lên lướt xuống xem lại các tin nhắn đã gửi.

Đột nhiên có ảo giác như vợ chồng già vậy.

Xí!