“Nhưng cậu cũng không thể bán xe! Xe là mạng sống của cậu!”
“Mạng sống cũng không quan trọng bằng mạng con gái tôi.”
Vương Béo há miệng, không nói được.
Cậu ta ngồi xổm bên lề đường, rít mạnh hai hơi t.h.u.ố.c.
“Được thôi, tôi hỏi giá giúp cậu. Nhưng nghe tôi một câu, giữ được thì cố giữ. Thật sự không còn cách mới bán.”
Tôi gật đầu.
Ngày người của chợ xe cũ đến xem xe, Chu Vũ Đồng vừa hay ở nhà.
Cô ấy thấy có người đi vòng quanh xe tải của tôi, vừa chụp ảnh vừa nổ máy, sắc mặt lập tức thay đổi.
Cô ấy lao tới chắn trước mặt người kia.
“Xe này không bán! Các người đi đi!”
Người đó khó hiểu nhìn cô ấy, lại nhìn tôi.
“Anh Triệu, chuyện gì vậy?”
“Không sao, không sao, để tôi nói.”
Tôi kéo Chu Vũ Đồng sang bên, hạ giọng.
“Em làm gì vậy?”
“Anh rể, anh không thể bán xe!”
“Không bán xe thì lấy đâu ra tiền?”
“Chúng ta có thể nghĩ cách khác!”
“Còn cách nào nữa? Người vay được đều vay rồi, thứ bán được cũng bán rồi, bây giờ chỉ còn chiếc xe này.”
“Vậy thì… vậy thì cứ kéo dài trước. Chẳng phải bệnh viện nói có thể trả góp sao?”
“Trả góp cũng phải nộp tiền đặt cọc trước, không thì họ không dùng t.h.u.ố.c.”
Cô ấy c.ắ.n môi, mắt đỏ lên.
“Nhưng… nhưng anh không còn xe thì sau này làm sao?”
“Chuyện sau này để sau này nói. Trước tiên vượt qua cửa ải trước mắt.”
“Không được, em không cho anh bán!”
Cô ấy đột nhiên lớn tiếng, khiến người đi đường đều quay đầu.
Tôi nổi nóng.
“Chu Vũ Đồng, xe là của anh, anh quyết định.”
“Anh không quyết định được! Chiếc xe này là anh với chị em mua cùng nhau, em nhớ!”
“Khi đó chị em vừa phát hiện mang thai, hai người vui lắm, nói muốn mua xe để chạy hàng thật tốt, dành tiền mua sữa cho con!”
Lời cô ấy giống như con d.a.o đ.â.m chính xác vào tim tôi.
Đó là chuyện tám năm trước.
Tôi và Thúy Bình cùng đến cửa hàng xem xe.
Cô ấy ưỡn bụng, vuốt đầu chiếc xe mới tinh, cười đến mắt híp thành một đường.
Cô ấy nói: “Đại Quân, cuối cùng chúng ta cũng có xe riêng rồi. Sau này cuộc sống sẽ càng ngày càng tốt.”
Tôi nói: “Đúng, sẽ càng ngày càng tốt.”
Nhưng cô ấy không đợi được đến ngày đó.
Tôi hít sâu, ép cảm xúc đang cuộn lên xuống.
“Chính vì chiếc xe này là chị em và anh cùng mua nên anh mới phải bán. Nếu cô ấy còn sống, cũng sẽ đồng ý để anh làm vậy.”
“Nhưng…”
“Không có nhưng.”
Tôi xoay người đi về phía người buôn xe cũ, bàn giá.
Cuối cùng thỏa thuận tám mươi lăm nghìn tệ.
Thấp hơn giá thị trường một chút.
Nhưng tôi cần tiền gấp, cũng không còn tâm trí mặc cả.
Người kia nói ngày mai mang tiền đến làm thủ tục sang tên.
Tôi gật đầu, ký vào hợp đồng.
Chu Vũ Đồng đứng cách đó không xa, nhìn tôi viết tên lên hợp đồng, nước mắt lặng lẽ chảy.
Tôi không nhìn cô ấy.
Tôi sợ vừa nhìn, bản thân cũng không chịu nổi.
Tối hôm đó, tinh thần Tiểu Hà tốt hơn nhiều, dựa vào giường trò chuyện với tôi.
“Bố, khi nào con được về nhà?”
“Sắp rồi, đợi bác sĩ nói con có thể xuất viện, bố đến đón.”
“Thế còn cặp sách của con? Con muốn đọc sách.”
“Vẫn còn, ngày mai bố mang đến.”
“Bố, hôm nay sao dì út không đến?”
“Dì út ở nhà làm món ngon cho con, ngày mai sẽ mang đến.”
“Bố, con nhớ dì út.”
Tôi xoa đầu con bé, cười nói được, ngày mai để dì út đến thăm.
Tiểu Hà hài lòng nhắm mắt, nhanh ch.óng ngủ.
Tôi ngồi bên giường, nhìn khuôn mặt yên tĩnh của con, trong lòng vừa chua xót vừa căng đầy.
Sáng hôm sau, tôi đang chuẩn bị đi chợ xe cũ làm thủ tục sang tên thì Chu Vũ Đồng đột nhiên vội vã chạy từ ngoài về.
Cô ấy thở hổn hển, mặt trắng bệch, giống như nhìn thấy ma.
“Anh rể… có một người… nói muốn gặp anh…”
“Ai?”
“Ông ta nói mình tên Tôn Quốc Lương, là đối tác của Mã Kiến Quốc…”
Tôi cau mày.
Đối tác của Mã Kiến Quốc tìm tôi làm gì?
“Ông ta đang đợi dưới lầu, nói có chuyện quan trọng cần nói với anh.”
Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn xuống lầu.
Dưới lầu đỗ một chiếc xe màu đen.
Một người đàn ông trung niên hơn năm mươi tuổi đứng bên cạnh, mặc vest chỉnh tề, trông khá thể diện.
Thấy tôi, ông ta chủ động đưa tay.
“Xin chào, anh là anh Triệu Đại Quân phải không? Tôi tên Tôn Quốc Lương, mạo muội làm phiền.”
Tôi không bắt tay, hỏi thẳng có chuyện gì.
Tôn Quốc Lương cũng không để ý, rút tay về, cười.
“Anh Triệu là người thẳng thắn, vậy tôi cũng không vòng vo. Hôm nay tôi đến muốn nói với anh chuyện Mã Kiến Quốc.”
“Mã Kiến Quốc không liên quan đến tôi. Nợ của ông ta cũng không liên quan đến tôi.”
“Tôi biết, tôi biết.”
Tôn Quốc Lương xua tay.
“Tôi không đến đòi nợ. Ngược lại, tôi đến đưa tiền.”
Tôi càng cảnh giác.
“Ông có ý gì?”
Tôn Quốc Lương nhìn quanh, hạ giọng.
“Anh Triệu, chỗ này nói chuyện không tiện, có thể đổi nơi khác không?”
“Nói ở đây. Không nói thì thôi.”
Thấy thái độ tôi kiên quyết, ông ta đành nhượng bộ.
“Được, vậy tôi nói ngắn gọn. Mã Kiến Quốc căn bản không phá sản. Ông ta cố ý làm như vậy. Ông ta đã chuyển tài sản công ty đi, để lại một đống nợ xấu rồi bỏ trốn.”
“Thực tế trong tay ông ta vẫn còn một khoản tiền rất lớn, giấu ở nơi chỉ mình ông ta biết.”
Trong lòng tôi giật thót.
“Ông nói chuyện này với tôi làm gì?”
“Bởi vì tôi muốn tìm số tiền đó.”
Ánh mắt Tôn Quốc Lương trở nên sắc bén.
“Tôi cũng là nạn nhân, bị ông ta lừa mất mấy triệu tệ. Tôi điều tra rất lâu, cuối cùng tìm được chút manh mối. Trước khi bỏ trốn, Mã Kiến Quốc từng chuyển một khoản tiền cho vợ ông ta, cũng chính là em vợ của anh, Chu Vũ Đồng.”
Ông ta dừng lại, nhìn tôi đầy ẩn ý.
“Anh Triệu, anh nghĩ số tiền đó bây giờ ở đâu?”