Từ Vãn Ninh không lập tức đồng ý theo Lục Nghiên Bắc về nhà.
Khi anh một mình lái xe về nhà, Lục phu nhân vội vàng lao đến trước mặt anh: “Sao có một mình con về vậy? Ninh Ninh đâu?”
“Cô ấy nói có nhiều chuyện còn phải suy nghĩ thêm, không về cùng con.”
“Vậy con về làm gì?” Lục phu nhân cau mày, “Con bé không đến, thì con dọn vào đó chăm sóc con bé đi.”
“…”
“Cô gái nhỏ tại sao không theo cháu về nhà?”
Lục lão thái thái chống gậy, cau mày hỏi.
Lục Trạm Nam khẽ cười: “Bởi vì có tên tra nam nào đó nói, không muốn có con, đổi lại là ai cũng sẽ cảm thấy không có cảm giác an toàn, cảm xúc của phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i vốn dĩ đã rất thất thường, không muốn theo nó về cũng là chuyện bình thường.”
Ngay cả Lục Chấn Hoàn ngồi trong góc cũng nhịn không được phàn nàn con trai: “Quả thực rất tra.”
Lục Nghiên Bắc bị đấu tố hơn nửa tiếng đồng hồ, mới về đến phòng Lục Vân Thâm.
Cậu bé đã ngủ từ rất sớm.
Nằm dang tay dang chân trên giường, lộ ra một đoạn bụng nhỏ tròn vo, Lục Nghiên Bắc đắp lại chăn cho cậu bé, lại nhìn chằm chằm cậu bé rất lâu mới về phòng.
Trong nhóm, Tạ Phóng @Lục Nghiên Bắc: [Nhị ca, có phóng viên chụp được ảnh dì Hoa cười tươi rời khỏi khách sạn, bây giờ khắp Kinh Thành đều đang đồn đại, nói đứa bé trong bụng Từ tiểu thư, là của anh.]
Lo lắng Lục Nghiên Bắc bị cắm sừng, Tạ Phóng cũng không dám gọi thẳng cô là Nhị tẩu nữa.
Lục Nghiên Bắc: [Là của tôi.]
Qua hồi lâu, trong nhóm mới bỗng nhiên náo nhiệt hẳn lên.
Có người thậm chí còn nói thẳng: [Tôi lại sắp được làm chú rồi sao?]
[Nhị ca, anh đúng là đỉnh thật, chưa kết hôn, chưa có vợ, vậy mà lại sắp làm ba rồi.]
Phóng Phóng Tử: [Chuyện này cũng kinh dị quá rồi, tôi còn chưa chuẩn bị tâm lý.]
Có người trêu chọc: [Cũng đâu phải cậu sinh con, cậu chuẩn bị cái rắm ấy.]
…
Trong nhóm ồn ào náo nhiệt, Lục Nghiên Bắc lại trằn trọc không sao ngủ được.
——
Sáng sớm hôm sau, lúc Từ Vãn Ninh tỉnh dậy, theo thói quen sờ lấy điện thoại xem giờ.
Chín giờ mười lăm phút.
Từ khi mang thai, cơ thể cô lười biếng đi rất nhiều.
Trên điện thoại còn có một tin nhắn của Lục Nghiên Bắc, gửi đến lúc sáu rưỡi: [Tôi mang bữa sáng đến cho em rồi.]
Từ Vãn Ninh cau mày, trả lời lại một tin nhắn: [Ngại quá, em vừa mới ngủ dậy.]
Khoảng ba bốn phút sau, tiếng gõ cửa vang lên.
Từ Vãn Ninh còn tưởng là Tôn Tư Giai lại quên mang chìa khóa, dạo này cô ấy toàn ngâm mình trong thư viện trường, thức trắng đêm không về, tính tình lại vô tư lự, thường xuyên quên trước quên sau.
Cửa mở ra, lại là Lục Nghiên Bắc.
Trong tay xách rất nhiều hộp đồ ăn.
“Anh, sao anh lại…” Từ Vãn Ninh sững sờ.
“Không biết sau khi em mang thai, khẩu vị có thay đổi không, nên mua nhiều một chút, hâm nóng lại là ăn được.”
Bố cục một phòng ngủ một phòng khách, Lục Nghiên Bắc rất dễ dàng tìm thấy nhà bếp, anh tuy không giỏi nấu ăn, nhưng hâm nóng thức ăn lại rất thành thạo.
Từ Vãn Ninh nhìn bàn ăn đầy ắp bữa sáng, trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
“Anh đến từ lúc sáu rưỡi, vẫn luôn không rời đi sao?” Từ Vãn Ninh vừa uống bát canh trứng.
“Ừm, lễ kỷ niệm kết thúc không còn bận rộn như trước nữa.”
“Sao anh không gọi điện cho em?”
“Sợ làm phiền em nghỉ ngơi.”
Giọng điệu của anh vẫn lạnh lùng như thường lệ.
Nhưng những lời nói ra, lại khiến tim Từ Vãn Ninh đập thình thịch.
Từ Vãn Ninh sau khi mang thai, khẩu vị không tốt, ăn cũng ít, lúc Lục Nghiên Bắc dọn dẹp bàn ăn, Tôn Tư Giai vội vàng hấp tấp lao về: “Ninh Ninh, cậu xem tin tức chưa!”
“Nói cậu cố ý công khai chuyện m.a.n.g t.h.a.i trong bữa tiệc tối kỷ niệm, chính là vì muốn ép cung!”
“Tớ khinh!”
Tôn Tư Giai đang c.h.ử.i hăng say, khóe mắt liếc thấy Lục Nghiên Bắc trong bếp, mặt lập tức đỏ bừng: “Lục, Lục Nhị gia?”
Lục Nghiên Bắc đi về phía cô ấy, đưa tay ra: “Chào cô, Lục Nghiên Bắc.”
“Tôn, Tôn Tư Giai.”
Hai người bắt tay ngắn gọn.
Bọn họ tuy đã sớm biết đến sự tồn tại của đối phương, nhưng đây là lần đầu tiên gặp mặt.
“Cảm ơn cô thời gian qua đã chăm sóc cho A Ninh, nếu sau này cô có việc gì cần giúp đỡ, cứ tìm tôi bất cứ lúc nào.” Lục Nghiên Bắc nói thẳng.
Tôn Tư Giai mặt mày ngơ ngác, ngây ngốc gật đầu.
Chọc cho Từ Vãn Ninh bật cười thành tiếng.
Ai đó trước kia còn mạnh miệng nói, nếu Lục Nghiên Bắc thực sự không cần đứa bé, cô ấy nhất định phải đi mắng anh một trận tơi bời trước, rồi đ.á.n.h anh thành đầu heo.
Bây giờ lại rén rồi.
Viện cớ trường học còn có việc phải xử lý, trước khi rời đi, còn không quên dặn dò Từ Vãn Ninh: “Cậu đừng quên ngày mốt đến bệnh viện khám t.h.a.i đấy.”
Sau khi Tôn Tư Giai rời đi, Lục Nghiên Bắc nói: “Ngày mốt tôi đi cùng em.”
Từ Vãn Ninh không từ chối.
——
Về chuyện [Tổng giám đốc Thịnh Thế bị ép cưới bằng đứa bé trong bữa tiệc tối kỷ niệm], đã lan truyền xôn xao khắp Kinh Thành.
Cho dù nhà họ Lục ra tay chèn ép, nhưng cũng không bịt được miệng lưỡi thế gian.
Người phản ứng mạnh mẽ nhất với chuyện này, chính là Lục Tâm Vũ.
Thậm chí vì chuyện này mà cãi nhau một trận to với Trần Bách An, chất vấn gã: “Đêm tiệc kỷ niệm đó, anh lén lút đi gặp Từ Vãn Ninh, có phải vẫn còn lưu luyến cô ta không!”
Trần Bách An kinh ngạc vì ả lại biết chuyện này, cau mày: “Cô theo dõi tôi?”
“Anh hối hận vì đã hủy hôn rồi chứ gì? Hối hận vì đã ở bên tôi rồi chứ gì?”
Trần Bách An theo Lục Tâm Vũ đến Kinh Thành mới phát hiện ra.
Ở cái nơi tập trung toàn quyền quý này, Lục Tâm Vũ căn bản chẳng là cái thá gì.
Ngay cả ở nhà họ Lục, ả cũng không có bao nhiêu tiếng nói.
Dòng chính thức của nhà họ Lục, chỉ có hai anh em Lục Nghiên Bắc.
Lục Tâm Vũ là nhánh phụ của nhà họ Lục, bởi vì Lục lão thái thái thích ả, cộng thêm việc nhà chính họ Lục không có con gái, nên mới có cái hư danh Lục đại tiểu thư này.
Mọi người gặp ả, sẽ nể mặt một chút, nhưng một khi đụng chạm đến lợi ích tiền bạc, căn bản chẳng ai thèm để ý đến ả!
Đối tượng nịnh bợ lấy lòng, có tiếng mà không có miếng.
Trần Bách An quả thực đã hối hận rồi!
Lục Tâm Vũ thấy gã không phản bác, càng thêm tức tối.
Đập phá đồ đạc, lúc xảy ra tranh chấp, thậm chí còn cào hai vết m.á.u trên cổ Trần Bách An.
Sáng sớm ngày mốt.
Lục Nghiên Bắc xuất hiện đúng giờ dưới lầu chung cư, anh đã sắp xếp xong bệnh viện từ trước, lúc xe đến bãi đỗ xe tầng hầm, liền có người chuyên trách ra đón, dẫn Từ Vãn Ninh đi khám.
Đây là lần đầu tiên Từ Vãn Ninh đi khám thai, có chút căng thẳng.
Lúc cô cầm tờ kết quả siêu âm, Lục Nghiên Bắc đang ngồi trên một chiếc ghế dài gọi điện thoại.
“… Dự án này cậu tiếp tục theo dõi, không cần tỏ ra quá sốt sắng, cậu phải cho ông ta biết, có rất nhiều người muốn hợp tác với chúng ta, không phải nhất thiết phải là ông ta.”
Ánh nắng mùa thu từ cửa sổ kính một bên chiếu xiên vào, bao phủ toàn thân anh một lớp ánh sáng dịu nhẹ, hàng chân mày hơi nhíu lại, trông lại có vẻ khá nghiêm túc.
Khóe mắt liếc thấy bóng dáng Từ Vãn Ninh, anh nhanh ch.óng cúp điện thoại.
“Kết quả khám thế nào?”
“Khá tốt.”
Từ Vãn Ninh đưa tờ siêu âm cho anh.
Đưa tay chỉ vào một chỗ: “Đứa bé ở đây này.”
Trên bức ảnh đen trắng, trong vùng sáng trắng hình quạt, có một đốm đen nhỏ.
Tháng còn quá nhỏ, căn bản không nhìn ra hình dáng cụ thể của đứa bé, giống như một mầm đậu nhỏ.
“Em nói, cục đen xì này chính là con của chúng ta?” Lục Nghiên Bắc cau mày.
Nói thật, thực sự không nhìn ra đó là thứ gì.
“Cục đen xì gì chứ.” Từ Vãn Ninh vô cùng bất mãn với cách miêu tả này của anh, giật lại tờ siêu âm từ tay anh, có chút tức giận.
“Giận rồi à?”
Lục Nghiên Bắc chỉ cười cúi đầu, hôn một cái lên môi cô.
Đây là lần đầu tiên hai người hôn nhau sau đợt chiến tranh lạnh ở Giang Thành.
Mặc dù chỉ là chuồn chuồn lướt nước, nhưng lại khiến tai Từ Vãn Ninh nóng bừng, dù sao cũng đang ở nơi công cộng.
Trong góc khuất, Trần Bách An gần như biến thái nhìn chằm chằm hai người nắm tay nhau rời đi, vết cào trên cổ đau nhói, nhưng còn lâu mới sánh bằng nỗi đau trong tim gã lúc này.
Vốn dĩ, tất cả những thứ này đều nên thuộc về gã!