Ai cũng biết Từ Vãn Ninh là con nuôi nhà họ Từ, không được chào đón.
Vậy mà lại dám hắt rượu vào Từ Trăn Trăn.
Phòng tiệc lập tức im phăng phắc.
“Từ Vãn Ninh, cô điên rồi sao?”
Trên mặt Từ Trăn Trăn dính đầy rượu vang đỏ, bộ lễ phục màu trắng xinh đẹp cũng bị rượu làm ướt sũng và nhuốm màu, nhếch nhác đến cực điểm.
“Tôi đã nói rồi, tôi không cố ý.”
“Cô coi tôi bị mù chắc!”
“Đúng vậy, cô nghĩ tôi cũng bị mù sao?” Từ Vãn Ninh hỏi ngược lại, “Trước đây tôi nhịn cô, là vì biết ơn công lao nuôi dưỡng của nhà họ Từ. Bây giờ tôi không nợ các người cái gì, không có nghĩa vụ phải dung túng cho những thói hư tật xấu đó của cô!”
Mọi người có mặt đưa mắt nhìn nhau.
“Cô ta nói không nợ nhà họ Từ, là có ý gì?”
“Nhưng Từ Trăn Trăn cũng đáng đời, ai bảo cô ta cố ý trêu chọc Từ Vãn Ninh.”
“…”
Từ Trăn Trăn tức giận đến toàn thân run rẩy.
Vợ chồng Từ Chấn Hoành vốn đang tiếp đãi khách khứa, cũng muốn nhân cơ hội này kéo chút đầu tư cho công ty, nghe nói Từ Trăn Trăn và Từ Vãn Ninh xảy ra xô xát, vội vàng chạy tới.
“Có chuyện gì vậy?” Từ Chấn Hoành nhíu c.h.ặ.t mày.
“Ba, cô ta hắt rượu vào con.”
Từ Trăn Trăn lên tiếng cáo trạng trước.
Từ Chấn Hoành lập tức lộ vẻ khó xử.
Ông ta còn muốn dựa vào Từ Vãn Ninh để kết giao với Lục Nghiên Bắc, không muốn làm mọi chuyện trở nên căng thẳng, đành phải để con gái chịu thiệt: “Trăn Trăn, Ninh Ninh chắc chắn không cố ý đâu.”
“Ba?” Từ Trăn Trăn vẻ mặt kinh ngạc, lại cầu cứu mẹ.
“Được rồi, mẹ đưa con đi thay quần áo, tiệc sắp bắt đầu rồi, con là nhân vật chính đêm nay.” Lý Thục Anh lau mặt cho con gái.
Ở đây đông người, bà ta ra hiệu cho ả kiềm chế cảm xúc, bình tĩnh một chút.
Từ Trăn Trăn đã bị chiều hư, những người đến hôm nay cũng đều là những người có m.á.u mặt ở Giang Thành, nếu ả nhịn, sau này còn lăn lộn trong giới thế nào được nữa.
“Ninh Ninh, cháu cũng đừng so đo với nó.” Lý Thục Anh bắt đầu hòa giải hai bên, “Trăn Trăn tính tình nóng nảy, cháu đừng để trong lòng.”
“Quần áo của cháu bẩn rồi.” Từ Vãn Ninh nói.
“Bác đưa cháu đi làm sạch.” Lý Thục Anh đề nghị.
“Không cần, giặt sạch cũng vô dụng.”
Lễ phục cao cấp đều không thể dễ dàng dính nước, huống hồ là bị hắt rượu.
Từ Trăn Trăn vốn đã không nuốt trôi cục tức này, lập tức nổi giận.
“Từ Vãn Ninh, cô đừng có được đằng chân lân đằng đầu, bộ đồ hàng nhái này của cô đáng giá bao nhiêu tiền!”
“Tôi nói cho cô biết, bộ quần áo này của tôi mười mấy vạn, bị rượu vang đỏ nhuốm màu, sau này chắc chắn không mặc được nữa.”
“Cô làm bẩn quần áo của tôi, tôi còn chưa tìm cô tính sổ, cô còn dám làm cao?”
“Trăn Trăn, bớt nói vài câu đi!” Lý Thục Anh nhíu mày.
“Con muốn cô ta đền lễ phục cho con.” Từ Trăn Trăn hừ nhẹ.
Trần Bách An đứng cách đó không xa, trong lòng cười khẩy.
Không theo tôi?
Thực sự nghĩ rằng Lục Nghiên Bắc sẽ xuất hiện, giúp cô giải vây sao?
Tôi đã nói rồi, sớm muộn gì cô cũng sẽ hối hận!
Lục Tâm Vũ có mặt ở đây, Trần Bách An không thể đi giúp cô.
Để cô chịu chút khổ sở cũng tốt, tránh cho cô tưởng Lục Nghiên Bắc đối xử tốt với cô một chút, liền không nhận rõ vị trí của mình.
Cô sẽ nhanh ch.óng biết được:
Chỉ có gã, mới là lựa chọn đúng đắn nhất của cô.
——
Ngay lúc hai bên giằng co không dứt, không ai chịu nhượng bộ, có người bước vào phòng tiệc.
Mặc áo sơ mi trắng quần đen đơn giản, dù là kiểu dáng đơn giản, cũng không cản trở khí tràng bức người tỏa ra từ quanh thân anh. Anh giống như giữa mùa hè oi bức, mang theo một luồng khí lạnh ập đến.
Tuổi không tính là lớn, nhưng lại toát ra một sự trưởng thành nội liễm mà những người cùng trang lứa không có.
Vai rộng eo hẹp, dáng cao chân dài.
Lạnh lùng ngạo nghễ, uy phong lẫm liệt.
Nhiều người ở Giang Thành không biết anh, nhưng lại bị khí tràng của anh làm cho khiếp sợ, cho đến khi Lục Tâm Vũ chạy chậm tới, gọi một tiếng “Chú út”, mọi người mới chợt hiểu ra.
Hóa ra đây là, Nhị gia nhà họ Lục——
Lục Nghiên Bắc!
“Sao Lục Nhị gia lại đến đây?”
“Tỷ lệ cơ thể này, và khí chất quanh thân, quả thực là tuyệt phẩm.”
“Đều tại tôi kết hôn quá sớm, bây giờ ly hôn còn kịp không?”
“Nhà họ Từ còn có năng lực này sao? Mời được Lục Nghiên Bắc?”
…
Tất cả mọi người đều bàn tán xôn xao, muốn tiến lên chào hỏi, lại sợ quá đường đột, chỉ dám đứng nhìn từ xa.
“Chú út, sao chú lại đến đây?” Lục Tâm Vũ vừa kinh ngạc vừa tức giận.
Cho dù ở Kinh Thành, ngoại trừ những bữa tiệc do bạn bè thân thiết tổ chức anh sẽ đến ủng hộ, các hoạt động khác, đều lấy lý do ở nhà với con để từ chối.
Hôm nay đến đây, chẳng lẽ là vì…
Lục Tâm Vũ không dám nghĩ sâu thêm, móng tay vì thế mà cắm phập vào thịt.
“Cháu đến được? Tôi thì không thể đến?” Lục Nghiên Bắc hỏi ngược lại.
“Cháu không có ý đó, chỉ là cảm thấy bất ngờ thôi.” Lục Tâm Vũ cười gượng.
Vì sự xuất hiện của Lục Nghiên Bắc, tiêu điểm của toàn hội trường lập tức tập trung vào anh, vợ chồng Từ Chấn Hoành càng kích động chạy tới đón tiếp.
Từ Trăn Trăn thì bực bội lau vết rượu trên mặt.
Tức giận hận không thể bóp c.h.ế.t Từ Vãn Ninh.
Bộ dạng này của ả, làm sao gặp Lục Nghiên Bắc đây!
“Nhị gia, sao ngài lại đến đây?” Từ Chấn Hoành vẻ mặt kinh ngạc.
“Ông gửi thiệp mời cho tôi mà.”
Lúc Lục Nghiên Bắc nói chuyện, đưa mắt nhìn quanh toàn hội trường, cuối cùng cũng nhìn thấy Từ Vãn Ninh ở một góc.
“Sớm biết ngài sẽ đến, vợ chồng tôi đã xuống lầu đón ngài rồi.”
Từ Chấn Hoành vẻ mặt nịnh bợ.
Từ Vãn Ninh chưa từng thấy dáng vẻ này của ông ta.
Ở nhà ông ta luôn hống hách sai bảo, giống như một ông lớn.
Nhưng trước mặt Lục Nghiên Bắc…
Lại giống như một con ch.ó!
Quyền thế thứ này, thật đáng sợ.
Từ Chấn Hoành hèn mọn nịnh bợ, Lục Nghiên Bắc ngay cả nhìn thẳng cũng không thèm, mà đi thẳng về một hướng khác.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều dõi theo anh.
Nhìn thấy anh đứng trước mặt Từ Vãn Ninh, không ai là không kinh ngạc sợ hãi.
Trần Bách An càng chấn động đến mức hít thở dồn dập.
Lục Nghiên Bắc đối với cô…
Chẳng lẽ không phải chỉ là chơi đùa?
Cần phải làm đến mức này sao?
Từ Vãn Ninh nhìn anh từng bước tiến lại gần, trái tim bắt đầu đập thình thịch, tim đập mạnh đến mức dường như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Lục Nghiên Bắc rũ mắt nhìn cô, vừa mở miệng, đã khiến toàn hội trường chấn động đến mức không nói nên lời.
“Không phải đã nói là tôi đi cùng em sao? Sao lại tự mình đi trước rồi?”
Người ta đều nói Nhị gia nhà họ Lục, mặt lạnh bạc tình.
Nhưng giọng điệu của anh lúc này, lại dịu dàng như nước.
Từ Vãn Ninh hít thở không thông, lại không biết nên nói gì.
“Vẫn còn giận tôi à?”
“Không có.” Từ Vãn Ninh không ngờ Lục Nghiên Bắc sẽ đến, còn nói ra những lời này trước mặt bao nhiêu người.
Điều này đồng nghĩa với việc nói cho tất cả mọi người biết, mối quan hệ của họ không hề tầm thường.
Đưa cô vào dưới sự che chở của mình.
“Vậy sao thế? Không vui à.”
“Lễ phục bẩn rồi.”
Đây là quà Lục Nghiên Bắc tặng cô, cô rất trân trọng.
Lục Nghiên Bắc liếc mắt nhìn sang, thấy Từ Trăn Trăn đang đứng cách đó không xa với bộ dạng nhếch nhác, đoán được ả là đầu sỏ gây chuyện: “Cô ta làm à?”
Ánh mắt anh, sắc bén đáng sợ, tựa như lưỡi d.a.o.
Từ Trăn Trăn bị dọa sợ đến mức toàn thân rùng mình, líu lưỡi nói: “Tôi, tôi có thể đền!”
Lục Nghiên Bắc liếc nhìn ả, từ trên cao nhìn xuống.
“Lễ phục mấy chục triệu, với thực lực hiện tại của nhà các người, cho dù có bán cả nhà họ Từ…”
“Tôi cũng e là cô đền không nổi!”
Lời anh vừa dứt, phòng tiệc lại chìm vào tĩnh lặng như tờ.
Lễ phục hàng chục triệu do chính miệng Lục Nghiên Bắc thừa nhận, tự nhiên không thể là hàng nhái cao cấp.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Từ Trăn Trăn trắng bệch, mềm nhũn chân ngã bệt xuống đất.