3
Ngày thứ hai sau khi thành thân.
Trời còn chưa sáng ta đã tỉnh giấc.
Theo thói quen, việc đầu tiên làm ngay khi vừa mở mắt chính là ..nói chuyện.
"Hôm nay thời tiết đẹp thật đấy, vừa nãy ta mơ thấy một con cá chép cẩm lý siêu to khổng lồ luôn, chàng bảo có phải điềm lành không?
Đúng rồi, đêm qua chàng ngủ lúc nào thế?
Hình như ta mới nói được một nửa là chàng đã im bặt rồi..."
Ta nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh.
Trống trơn.
Chăn đệm được xếp gọn gàng ngăn nắp, cứ như thể chưa từng có ai ngủ qua.
Ồ.
Đêm qua chàng không lên giường ngủ.
Ta nhỏm dậy, lượn một vòng quanh phòng thì tìm thấy chàng trên chiếc sập mềm bên cửa sổ.
Một chiếc chăn mỏng đắp ngang n.g.ự.c.
Cả người chàng co rụt trên chiếc sập hẹp, cuộn tròn thân mình, hơi thở cực kỳ nông.
Chàng ngủ rồi.
Lông mi rất dài.
Đổ xuống dưới mắt một vùng bóng râm.
Sắc mặt quá mức tái nhợt, đôi môi cũng chẳng có chút huyết sắc nào.
Ta ngồi xổm xuống ngắm nghía một hồi.
Nói thật lòng, bệnh tình quả đúng là không hề nhẹ.
Cái nét nhợt nhạt này không phải kiểu trắng trẻo của người an nhàn sung sướng, mà là cái trắng bạch của kẻ sức tàn lực kiệt, dầu hao đèn tắt.
"Công t.ử."
Ngoài cửa vang lên một giọng nói trầm thấp.
Là A Trạch.
"Công t.ử, đến giờ uống t.h.u.ố.c rồi ạ."
Ta đứng dậy ra mở cửa.
A Trạch đang bưng bát t.h.u.ố.c đứng bên ngoài, nhìn thấy ta thì ngẩn người một lát, rồi vội vàng hành lễ.
"Công chúa điện hạ."
"Miễn lễ, miễn lễ! Chàng ấy vẫn chưa tỉnh đâu, cứ để t.h.u.ố.c đấy đi."
Ta đón lấy bát t.h.u.ố.c, tiện tay ghé mũi ngửi thử một cái:
"Đắng ngắt hà. Ngày nào chàng ấy cũng phải uống thứ này à?"
A Trạch gật đầu: "Ngày nào cũng như ngày nấy, suốt ba năm nay rồi ạ."
"Có tác dụng gì không?"
A Trạch mím môi.
Không nói lời nào.
Thế thì tức là vô dụng rồi.
Ta bưng bát t.h.u.ố.c đi trở vào.
Cố Hành Chỉ đã tỉnh.
Chẳng biết chàng đã mở mắt từ lúc nào.
Chàng ngồi trên sập, nhìn bát t.h.u.ố.c trên tay ta, gương mặt không chút biểu cảm.
Sau đó, chàng đưa tay đón lấy.
Uống một hơi cạn sạch.
Đến cả lông mày cũng không thèm nhíu một cái.
Ta nhìn dáng vẻ uống t.h.u.ố.c của chàng.
Sự bình thản đó, không phải vì chàng không sợ đắng.
Mà là vì chàng đã chẳng còn bận tâm đến nữa rồi.
"Chàng biết không," Ta ngồi xuống đối diện chàng,
"Hồi nhỏ ta sợ uống t.h.u.ố.c nhất trần đời. Có một lần thái y kê cho ta một thang t.h.u.ố.c đắng ơi là đắng, ta lén đổ trộm vào chậu hoa, kết quả là chậu hoa lan đó ngày hôm sau c.h.ế.t ngắc luôn."
Chàng đặt bát t.h.u.ố.c xuống.
Vẫn không nhìn ta.
"Sau đó hoàng huynh biết chuyện, phạt ta chép 《Hiếu Kinh》 ba mươi lần.
Ta vừa chép vừa khóc, lại vừa mách tội với huynh ấy là thái y cố tình hãm hại ta "
Chàng khẽ nghiêng đầu.
Chính là có liếc nhìn ta một cái.
Chỉ đúng một cái duy nhất.
Rồi chàng lại dời tầm mắt đi nơi khác.
Nhưng trong cái liếc mắt đó.
Có một tia cực kỳ yếu ớt, rất khó để phát giác ra của…
Thôi bỏ đi, chẳng thèm dùng từ đó nữa.
Khóe miệng chàng khẽ động đậy.
Biên độ nhỏ đến mức gần như không thể nhìn ra.
Nhưng ta đã nhìn thấy rồi nhé.
Muốn cười chứ gì.
Đang nhịn chứ gì.
Được thôi.
Chàng cứ nhịn đi.
Để xem chàng nhịn được bao lâu.
Kể từ ngày hôm đó, liệu trình "liệu pháp nói" của ta chính thức được triển khai.
Sáng sớm dậy nói, ăn cơm nói, uống trà nói, đi dạo nói, mặc dù đi dạo là ta đẩy chàng đi, cũng nói luôn.
Một ngày của chàng diễn ra như thế này:
Mở mắt, nghe ta nói.
Uống t.h.u.ố.c, nghe ta nói.
Ăn cơm, nghe ta nói.
Đọc sách, bên cạnh có ta nói.
Nhắm mắt nghỉ ngơi, vẫn nghe thấy giọng ta vang lên.
Đến ngày thứ ba.
Ta phát hiện ra tốc độ viết chữ của chàng đã nhanh hơn hẳn.
Trước đây một ngày viết chừng một hai tờ giấy nhỏ.
Bây giờ mới có một buổi sáng chàng đã viết tới bảy tám tờ.
Nội dung về cơ bản đều là:
"Yên lặng."
"Không cần nói nữa."
"Đủ rồi."
"Ta muốn nghỉ ngơi."
Và từ có tần suất xuất hiện cao nhất chính là:
"Ngậm miệng."
Ta gom hết thảy những tờ giấy nhỏ này lại.
Tính bao giờ góp đủ một trăm tờ sẽ mang đi đóng khung.
Đến ngày thứ năm.
Chàng bắt đầu dùng giấy để phản hồi lại các chủ đề nói chuyện của ta rồi.
Mặc dù thái độ của chàng vẫn lạnh lùng như trước.
Ta nói: "Hôm nay nhà bếp làm canh hạt sen, ngọt lịm hà, chàng có muốn nếm thử không?"
Chàng viết: "Không ăn ngọt."
Ta nói: "Thế chàng thích ăn gì?"
Chàng khựng lại một chút, viết: "Sao cũng được."
Ta nói: "Sao lại có thể sao cũng được chứ! Ăn uống quan trọng lắm đấy biết không!
Ta nói cho chàng nghe, ta thích ăn bánh quế hoa nhất trần đời, còn có cả loại bánh nướng gạch cua kia nữa, c.ắ.n một miếng là nước sốt tràn ra..."
Chàng viết: "Đừng nói nữa. Đói."
Ta ngẩn người một lát.
Sau đó liền bật cười ha hả.
"Thế để ta bảo nhà bếp làm thêm vài món nhé? Chàng muốn ăn gì ta sẽ bảo họ .."
Chàng quay đầu sang hướng khác.
Vành tai khẽ ửng đỏ.
Một sắc hồng cực kỳ nhạt.
Có lẽ là tác dụng phụ của t.h.u.ố.c.
Mà cũng có lẽ là không phải.
Đến ngày thứ bảy.
Trấn Quốc Công phủ có khách ghé thăm.
Cố Hành Viễn dẫn theo Hà Nhược Tuyên của phủ Thượng thư đến để "thăm nom huynh trưởng".
Ta ngồi ở chính đường.
Còn Cố Hành Chỉ thì ở trong nội thất chưa ra.
Hà Nhược Tuyên mặc một bộ váy áo màu vàng non, cười vô cùng rạng rỡ.
"Vĩnh Gia công chúa cát tường. Ta đã ngưỡng mộ đại danh của điện hạ từ lâu .."
Ánh mắt nàng ta khẽ liếc về phía nội thất một cái.
"Không biết thân thể của phò mã có khỏe không? Sau khi thành thân có tiến triển tốt hơn chút nào chưa?"
Ta bưng chén trà, liếc nhìn nàng ta một cái.
Ánh mắt này không đúng lắm.
Chẳng phải là quan tâm.
Mà là để xác nhận.
Xác nhận xem chàng có phải vẫn là một phế vật hay không.
Cố Hành Viễn đứng bên cạnh, mỉm cười ôn hòa:
"Hoàng tẩu đã phải vất vả nhiều rồi. Thân thể của huynh trưởng trước giờ vốn không tốt, nếu có cần giúp đỡ gì, đệ đệ sẵn sàng bất cứ lúc nào."
Lời khách sáo nói ra vô cùng kín kẽ, giọt nước không lọt.
Thế nhưng hai chữ "hoàng tẩu" kia thốt ra, lại mang theo một tia khinh mạn khó lòng diễn tả bằng lời.
Ta đặt chén trà xuống.
"Hành Viễn này," Ta cười,
"Huynh trưởng của ngươi khỏe khoắn lắm nha. Ngày hôm qua còn ăn thêm được tận nửa bát cơm đấy."
Nụ cười của Cố Hành Viễn lập tức cứng đờ trong một thoáng.
"Còn về phần Hà cô nương .." Ta xoay người sang phía Hà Nhược Tuyên,
"Chất vải của bộ y phục này của ngươi không tồi đâu, nhưng cái sắc vàng này ấy à, ở trong cung chỉ có bậc Tần vị trở lên mới được phép mặc thôi.
Ngươi là thiên kim của phủ Thượng thư, diện màu sắc này đến Trấn Quốc Công phủ... là muốn làm cái gì đây hả?"
Sắc mặt Hà Nhược Tuyên lập tức đại biến.
"Điện... điện hạ nói đùa rồi, đây chẳng qua chỉ là màu vàng non thông thường lưu hành trong dân gian thôi mà..."
"Vàng non thì vẫn cứ là màu vàng."
Ta đặt chén trà xuống, tiếng động tuy không lớn nhưng cũng đủ khiến cho cả chính đường lập tức im phăng phắc.
Ta mỉm cười nói tiếp:
"Bản công chúa vốn nổi tiếng là kẻ bép xép rồi.
Chuyện ngày hôm nay nếu như có truyền ra ngoài thì chính ta cũng chẳng quản nổi cái miệng này của mình đâu, đúng không?"
Bàn tay của Hà Nhược Tuyên ở trong tay áo siết c.h.ặ.t lại.
Nụ cười trên mặt Cố Hành Viễn cuối cùng cũng không thể duy trì nổi nữa.
Lúc bọn họ ra về, ta còn đứng ở cửa tiễn chân, nói vọng theo:
"Đi thong thả nhé! Lần sau có đến thì nhớ thay bộ y phục khác đấy!"
Cửa đóng lại.
Ta xoay người đi trở vào trong.
Lúc đi qua cửa nội thất.
Cánh cửa đang mở hí một khe nhỏ.
Qua khe hở ấy, ta thoáng thấy đôi mắt đen sâu thẳm như giếng cạn kia.
Chàng đang nhìn ta.