9

Sắc mặt của hoàng thượng dưới ánh nến bập bùng trở nên âm trầm đến đáng sợ.

Ngài bình sinh ghét nhất việc các hoàng t.ử vì chuyện tư tình mà gây ra trò cười, huống chi chuyện này giờ đây lại liên can đến Phủ tướng quân của Mộc gia.

"Đủ rồi!" Hoàng đế đập mạnh một cái, chấn động đến mức chiếc chén vàng trên bàn phát ra tiếng kêu ong ong.

"Tạ Thanh Dư, trẫm thấy ngươi càng sống càng thùi lùi rồi! 

Đến cả hôn sự của chính mình cũng xử lý không xong, còn bàn chuyện phân ưu bớt gánh nặng giúp trẫm cái nỗi gì?" 

Hoàng đế lạnh lùng nhìn hắn "Nếu nha đầu Mộc gia đã quyết chí muốn hủy, thì môn hôn ước này, cứ dẹp bỏ đi."

"Phụ hoàng!" Tạ Thanh Dư bỗng chốc quỳ sụp xuống đất, tiếng đầu gối va đập mạnh vang lên vô cùng rõ ràng trong căn lều im ắng.

"Bệ hạ thánh minh."

Ta một lần nữa dập đầu, vầng trán chạm vào mặt đất lạnh ngắt, thế nhưng lại cảm thấy tảng đá lớn bấy lâu nay đè nặng trong lòng rốt cuộc cũng đã sụp đổ, nhẹ nhõm vô cùng.

Bên sườn truyền đến tiếng động sột soạt, Tạ Hòa Nghiễn nửa quỳ xuống bên cạnh ta, đích thân đưa tay đỡ lấy cánh tay ta nâng dậy.

Lòng bàn tay huynh ấy cực kỳ lạnh, nhưng lại cực kỳ vững chãi.

"Mẫn Mẫn, đứng lên đi." Huynh ấy nói nhỏ bên tai ta, giọng điệu dịu dàng như một làn gió xuân lướt nhẹ qua ngọn liễu.

Ta đứng dậy, không thèm liếc nhìn Tạ Thanh Dư lấy một cái.

Thánh chỉ hủy hôn nhanh ch.óng truyền khắp toàn bộ lều trại.

Khi ta ôm chú mèo nhỏ trở về lều trại của mình thì phụ thân và huynh trưởng đã vội vã cưỡi ngựa trở về. 

Trên người họ vẫn còn vương vấn bụi đường cùng mùi m.á.u tanh nơi phòng tuyến biên thùy, vừa bước vào cửa, cây roi ngựa của phụ thân đã đập mạnh xuống chiếc bàn dài.

"Chát!" một tiếng động ch.ói tai vang lên, chấn động đến mức chú mèo nhỏ trong lòng ta kinh hãi rít lên một tiếng.

"Mộc Tụng Mẫn! Con có biết bản thân mình đang làm loạn cái gì không hả?" 

Đôi mắt to như chiếc chuông đồng của phụ thân trừng trừng nhìn ta, gương mặt hừng hực lửa giận, 

"Hủy hôn? Con dựa vào cái gì mà tự tiện chạy đi cầu xin bệ hạ hủy hôn? 

Con có biết chuyện này sẽ gây ra ảnh hưởng lớn thế nào đối với Mộc phủ không?"

Huynh trưởng Mộc Tụng Chi cũng sa sầm nét mặt, ngữ khí tràn ngập sự thất vọng: 

"Mẫn Mẫn, lần này muội quá tùy tiện rồi. 

Nhạn Y mới vừa trở về, muội liền gây ra loại chuyện hổ thẹn này, người ngoài sẽ nhìn muội ấy bằng ánh mắt thế nào đây? 

Họ sẽ bảo là Nhạn Y đã cướp đi vị hôn phu của muội đấy!"

Ta trân trân nhìn hai nam nhân mà ta từng xem như thần minh, xem như những người thân yêu nhất trên đời này.

Họ cầm quân đ.á.n.h giặc là những tay hảo thủ, thế nhưng giờ đây, để bù đắp cho đứa con gái lưu lạc bên ngoài kia, họ lại sẵn sàng đem cả cuộc đời của ta ra giẫm đạp dưới lòng bàn chân.

"Người ngoài nói có gì sai sao?"

Ta khẽ cười lạnh một tiếng, ôm c.h.ặ.t chú mèo nhỏ vào lòng, đầu ngón tay vùi sâu vào lớp lông mềm mại của nó.

"Tỷ tỷ không cướp sao? Hay là nói, chính các người đã dung túng cho tỷ ấy cướp?"

9 - [full] Tuyết Tan Trăng Sáng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia