Lần này Thẩm Minh Yên trở về.
Rõ ràng là để ở bên Phó Hàn Châu.
Trước đó, bài đăng trong ngày kỷ niệm kết hôn của chúng tôi cũng đã ngầm chứng minh hai người nối lại tình xưa.
Vậy thì…
Đứa trẻ kia chắc chắn là con của Phó Hàn Châu.
Nhưng tôi thật sự không hiểu.
Đã chia tay rồi tái hợp.
Bây giờ lại đột nhiên chịu sinh con?
Là do suy nghĩ của cô ta tự nhiên thay đổi theo tuổi tác?
Hay phía sau còn có bí mật gì không thể nói…
Mới khiến cô ta đ.á.n.h cược lớn như vậy để trói c.h.ặ.t Phó Hàn Châu?
Dù là nguyên nhân nào.
Biến cố này cũng đủ đ.á.n.h gục tôi hoàn toàn rồi.
Đàn ông vốn không tự nhiên yêu con cái mình.
Tình cảm với con đều được tích lũy dần trong quá trình ở chung.
Chỉ có một trường hợp ngoại lệ.
Đó là…
Nếu họ yêu mẹ của đứa trẻ.
Thì họ sẽ tự nhiên yêu luôn đứa bé.
Yêu con vì yêu mẹ mới là tình yêu đích thực.
Còn mẹ quý nhờ con chỉ là một giấc mộng đẹp.
Phó Hàn Châu…
Chắc chắn sẽ rất muốn có đứa con giữa anh và Thẩm Minh Yên.
Thậm chí…
Tôi còn nghĩ.
Sở dĩ vừa kết hôn anh đã vội vàng muốn tôi mang thai.
Ba năm sinh liền hai đứa.
Chính là vì năm xưa Thẩm Minh Yên không chịu sinh con cho anh.
Thậm chí…
Anh còn có thể không nỡ để con của mình và Thẩm Minh Yên trở thành con ngoài giá thú.
Anh nhất định sẽ cho hai mẹ con họ một danh phận.
Vòng đi vòng lại…
Người bị dồn đến đường cùng.
Lại là tôi.
9.
Cả hai cùng thua còn hơn chỉ một mình đối phương thắng.
Tôi không định ngồi yên chờ người khác quyết định số phận của mình.
Nhưng muốn đ.â.m ai…
Con d.a.o phải vòng ra phía sau lưng mình trước.
Tôi vẫn luôn cảm thấy kỳ lạ.
Thẩm Minh Yên từng nổi tiếng khắp nơi.
Khi còn đóng phim ở đỉnh cao.
Người theo đuổi cô ta có thể xếp hàng từ Bắc Kinh đến tận Paris.
Năm xưa cô ta tiêu sái phóng khoáng biết bao.
Vậy mà bây giờ…
Lại cam tâm làm kẻ thứ ba.
Chỉ có một khả năng.
Đằng sau cô ta chắc chắn cất giấu một quả b.o.m lớn.
Cho nên cô ta mới như biến thành một con người khác.
Bất chấp thể diện.
Liều mạng c.ắ.n xé.
Tôi bỏ ra một khoản tiền rất lớn.
Thuê paparazzi nổi tiếng trong giới theo dõi mọi hành động của Thẩm Minh Yên.
Đồng thời.
Tôi cũng thuê thám t.ử tư.
Điều tra cho rõ.
Rốt cuộc vì sao Thẩm Minh Yên lại về nước.
Chính xác hơn…
Là chuyện gì đã khiến cô ta phải trở về.
Trong lúc chờ tin tức.
Tôi không hề có động tĩnh gì với Phó Hàn Châu.
Về chuyện Thẩm Minh Yên mang thai.
Tôi cũng không hỏi lấy một câu.
Đôi lúc bốn mắt nhìn nhau.
Tôi thấy anh muốn nói lại thôi.
Thì tôi cũng giả vờ như không để ý.
Nhanh ch.óng tránh ánh mắt anh.
Thế nhưng…
Người không nhịn được trước.
Lại là Thẩm Minh Yên.
Thấy Phó Hàn Châu mãi không chịu ly hôn với tôi.
Cô ta trực tiếp công bố.
Đứa trẻ là con của Phó Hàn Châu.
Có người mắng cô ta là kẻ thứ ba, phá hoại tình cảm và hôn nhân của người khác.
Cô ta vẫn hiên ngang đáp lại:
"Tôi và Phó Hàn Châu lớn lên cùng nhau."
"Chiều dài, chiều rộng, chiều sâu và độ đậm của tình cảm giữa chúng tôi."
"Không cần nghi ngờ."
"Đều vượt xa thứ tình cảm nuôi chim hoàng yến hay dây tơ hồng mà anh ấy dành cho cô vợ kia."
"Ai cũng sẽ lựa chọn điều tốt hơn."
"Đó là bản tính con người."
"Tôi không thấy có gì đáng để chỉ trích."
Lời nói của Thẩm Minh Yên lập tức gây ra cơn bão dư luận.
Áp lực từ công chúng khiến Phó Hàn Châu cũng buộc phải nhanh ch.óng lên tiếng.
Đưa ra câu trả lời cho tất cả mọi người.
Mà đúng vào lúc ấy.
Cuối cùng tôi cũng nhận được thứ mình muốn.
Paparazzi gửi cho tôi những bức ảnh Thẩm Minh Yên sử dụng ma túy.
Tin tức từ thám t.ử tư cũng xác nhận.
Ở nước ngoài…
Thẩm Minh Yên thật sự đã nghiện ma túy.
Đến nước này.
Thực ra…
Tôi đã chẳng cần làm gì nữa.
Dù là Thẩm Minh Yên.
Hay đứa con của cô ta.
Đều đã vĩnh viễn mất đi tư cách được Phó Hàn Châu, thậm chí là được xã hội chấp nhận.
Thế nhưng…
Con người luôn tham lam.
Một khi biết mình sẽ thắng.
Sẽ luôn muốn đặt cược lớn hơn.
Để giành được lợi ích nhiều hơn.
Tôi không ngồi yên chờ mọi chuyện tự diễn ra.
Mà tiếp tục diễn kịch.
Ở phương diện diễn xuất.
Tôi không cho rằng đại ảnh hậu Thẩm Minh Yên giỏi hơn mình.
Tôi đã quá quen với vai diễn "cô vợ ngoan".
Tôi chủ động hiểu chuyện.
Biến mất khỏi cuộc sống của Phó Hàn Châu.
Đúng lúc anh đang tiến thoái lưỡng nan.
Tôi đưa cả hai đứa con về nhà cũ của nhà họ Phó.
Tôi cũng rời khỏi ngôi nhà của tôi và Phó Hàn Châu.
"Em không muốn khiến anh khó xử."
Tôi mất rất nhiều công sức.
Thu dọn toàn bộ đồ đạc của mình.
Nhưng lại cố tình để lại cho Phó Hàn Châu duy nhất một tờ giấy ghi chú ấy.
Cùng với…
Cuốn nhật ký vốn đặt trên giá sách.
Chỉ trong một ngày.
Tôi viết bù toàn bộ nhật ký.
Từ lúc Thẩm Minh Yên trở về.
Phó Hàn Châu bỏ lỡ ngày kỷ niệm kết hôn của chúng tôi.
Đến chuyện cô ta tìm đến tận cửa gây hấn.
Phó Hàn Châu trách tôi.
Rồi sau đó.
Thời gian anh ở bên cô ta ngày càng nhiều.
Còn tôi thì bị bỏ rơi…
Tất cả những tủi thân và đau khổ.
Những bất mãn mà tôi chưa từng nói với Phó Hàn Châu.
Cuối cùng…
Được bộc lộ đúng thời điểm hơn.
Bằng cách có sức sát thương hơn.
[Cô ấy trở về, còn anh thì biến mất. Ngày kỷ niệm kết hôn, em, người vợ của anh lại biến thành thành người ngoài.]
[Em thật sự không làm tổn thương cô ấy. Em thật sự muốn tin anh. Nhưng quá khứ giữa anh và cô ấy đang từng chút chiếm lấy hiện tại của chúng ta. Hàn Châu... xin anh đừng cùng người khác làm tổn thương em.]
[Dạo này thời gian anh dành cho em và các con ít quá. Những điều tốt đẹp anh dành cho em trước đây... đều là giả sao? Em không tin. Dù anh có nói thế em cũng không tin.]
[Hàn Châu, em biết anh kẹt giữa em và cô ấy rất khó xử. Nhưng anh đừng ngày nào cũng hút t.h.u.ố.c uống rượu như vậy. Sau này hại sức khỏe rồi... đến già chẳng phải vẫn là em chăm sóc anh sao.]
[Hàn Châu, tối nay em lại mất ngủ. Sách tâm lý nói rằng con người ngủ nhanh vì có cảm giác an toàn. Những năm ở bên anh, em rất hạnh phúc, cảm giác an toàn cũng trọn vẹn. Không biết sau này còn bao nhiêu đêm em sẽ không ngủ được…]
[Hàn Châu, nếu anh không thể đưa ra lựa chọn... vậy thì để em lựa chọn thay anh. Em không muốn khiến anh khó xử.]
[Hàn Châu, quãng đường đời này có anh, em rất vui. Không biết chặng đường tiếp theo sẽ như thế nào. Nếu em sống tốt, anh có chúc phúc cho em không? Nếu em sống không tốt, anh có lo cho em không?... Công việc của anh đã đủ vất vả rồi, đừng lo cho em nữa. Hãy chăm sóc tốt các con của chúng ta, đừng để chúng chịu thiệt thòi. Chỉ như vậy... mới là anh không phụ tình yêu của em.]
[Hàn Châu... tạm biệt.]
[...]
Cuốn nhật ký kết thúc ở đó.