Gả Cho Kẻ Thù Của Chồng Cũ: Tôi Có Thai, Anh Ta Phát Điên Rồi!

Chương 188: Anh Xin Em Đó, Hãy Nói Đỡ Cho Anh Trước Mặt Trì Yến Thẩm

"Thu dọn đi, chiều nay xuất viện rồi."

Tim tôi thắt lại: "Tôi muốn về Lệ Cảnh Uyển."

Trì Yến Thẩm mất kiên nhẫn đáp: "Lệ Cảnh Uyển chật quá, căn bản không ở được."

"Đâu có ai bắt anh tới ở đâu."

"Tôi lo cho em nên mới phải canh chừng mỗi ngày."

Nghe vậy, tôi càng thêm bực bội nhìn anh ta: "Ý anh là bắt tôi phải ở cùng anh sao?"

Trì Yến Thẩm cười khẩy: "Chứ còn sao nữa?"

"Không đời nào, tôi sẽ không ở cùng anh."

"Dù em có đồng ý hay không thì vẫn phải ở cùng tôi."

Nói đoạn, Trì Yến Thẩm cưỡng ép bế tôi ra khỏi giường bệnh: "Á, anh làm gì thế, thả tôi ra đi."

"Thẩm Tinh Kiều, đợi em sinh con an toàn xong, em muốn đi đâu thì đi, tôi sẽ không quản nữa. Nhưng trong thời gian mang thai, em bắt buộc phải ở cùng tôi."

"Tôi không muốn, tôi không muốn..."

Đáng tiếc, anh ta hoàn toàn phớt lờ sự kháng cự của tôi mà cưỡng ép đưa tôi đi.

...

Một tiếng sau.

Trì Yến Thẩm đưa tôi trở về Đế Trân Cung, khu số 1.

"Chào mừng Tổng giám đốc Trì về nhà."

"Chào mừng... phu nhân về nhà."

Quản gia và đám người làm cung kính cúi chào.

Trì Yến Thẩm bế tôi một mạch lên tận phòng ngủ chính, đặt tôi nằm xuống giường.

"Ngày mai đội ngũ chăm sóc t.h.a.i sản sẽ tới, họ sẽ phụ trách chăm lo cho em cả ngày."

Tôi hơi phát hoảng: "Trì Yến Thẩm, anh có bị nhầm không vậy? Hôm qua mẹ anh còn nói anh sắp đính hôn với người khác. Hôm nay anh lại đưa tôi về đây, anh nghĩ mẹ anh sẽ không nhắm vào tôi sao?"

"Trước đây mẹ không biết em có thai, giờ đã biết rồi thì tất nhiên sẽ không làm khó em nữa."

"Em cứ yên tâm ở đây. Vả lại, tuy chúng ta ở cùng với mẹ, nhưng khoảng cách giữa các căn biệt thự rất xa, em không trêu chọc bà thì bà cũng chẳng tìm đến gây rắc rối cho em đâu."

Đế Trân Cung có diện tích lên tới hơn 20 mẫu.

Bên trong xây ba tòa biệt thự riêng biệt, tuy chúng có nối liền với nhau nhưng đi bộ từ tòa một sang tòa hai cũng mất ít nhất mười phút.

Hơn nữa, khuôn viên vườn cực kỳ rộng, ở giữa trang viên là một hồ nước nhân tạo rất lớn, ba tòa biệt thự được xây bao quanh lấy hồ.

"Nhiệm vụ của em bây giờ là an tâm dưỡng thai, chuyện khác đừng nghĩ ngợi gì cả."

Nghe anh nói, lòng tôi càng thêm bứt rứt: "Ngày mai tôi muốn đi thăm mẹ tôi, đã mấy ngày rồi tôi chưa qua đó."

"Ngày mai tan làm anh sẽ đi cùng em."

"Trì Yến Thẩm, anh thật là... thật khiến người ta cạn lời."

Trong lòng tôi rối bời, nhưng trước mắt lại chẳng có cách nào thoát khỏi anh ta!

...

Ngày hôm sau.

Trì Yến Thẩm dậy sớm đi làm.

Ngay từ sáng sớm, một đội ngũ gồm bảy người đã tới báo cáo trước mặt tôi, còn soạn sẵn một kế hoạch dưỡng t.h.a.i cho tôi nữa.

Tôi giữ gương mặt vô cảm suốt cả buổi, như một con rối lắng nghe sự sắp xếp của bọn họ.

Mãi đến hơn mười giờ trưa, tôi mới có được chút thời gian rảnh.

"Tút tút..."

Âu Lan bắt máy rất nhanh: "Alo, Kiều Bảo, mấy hôm nay cậu đi đâu thế?"

Lòng tôi đang bực dọc nên chỉ biết than vãn với Âu Lan: "Haiz, tớ lại bị Trì Yến Thẩm khống chế rồi."

Âu Lan nghe vậy liền cạn lời: "Hả? Anh ta không phải lại giam lỏng cậu đấy chứ?"

"Gần như thế!"

"Chậc chậc, gặp phải gã đàn ông điên khùng như Trì Yến Thẩm, chẳng biết là may mắn hay là bi kịch của cậu nữa."

Tôi nghe vậy, nói với vẻ tuyệt vọng: "Còn một chuyện tệ hơn muốn kể cho cậu đây."

"Chuyện gì?"

"...Hiện tại tớ đang mang thai!"

"Hả??" Âu Lan nghe xong cũng sững sờ cạn lời bên kia điện thoại!

"Thế thì làm sao bây giờ? Công ty chúng ta đã khai trương chính thức rồi. Nếu không có cậu thì công ty lấy ai làm trụ cột?"

"Cậu cứ chờ thêm đi, thời gian này công ty đành trông cậy vào cậu với tổng giám đốc Trần, tổng giám đốc Vương vậy."

"Có việc gì cứ gọi điện cho tớ."

Âu Lan nghe thế càng phát cáu: "Ôi, tớ thật sự... thật sự phục cậu luôn."

"Tớ còn tưởng cậu thoát khỏi Trì Yến Thẩm được rồi, không ngờ hai người cuối cùng vẫn bị trói buộc lấy nhau."

Lồng n.g.ự.c tôi nghẹn ứ, không nhịn được mà thở dài một hơi thật nặng: "Chưa chắc đâu, tình hình bây giờ hơi phức tạp."

"Khó nói lắm."

"Kiều Kiều, nếu Trì Yến Thẩm không nỡ buông tay như thế, mà anh ta cũng chịu sửa đổi, thì cậu cứ tái hôn với anh ta cho xong đi, đỡ phải dây dưa qua lại làm gì."

"Tái hôn là chuyện không bao giờ có, tớ đang tìm cách thoát khỏi anh ta đây."

Đang nói chuyện.

Điện thoại của tôi lại có cuộc gọi tới.

"Cậu chờ chút nhé, có điện thoại gọi tới, lát tớ gọi lại cho cậu."

Nói xong, tôi chuyển sang cuộc gọi mới: "Alo..."

Vừa kết nối, giọng của Thẩm Tinh Diệu đã truyền tới: "Kiều Kiều, là anh."

"Em biết, có chuyện gì?"

Thẩm Tinh Diệu ngập ngừng vài giây, giọng nịnh nọt: "Hi hi, anh xem tin tức thấy em và Trì Yến Thẩm hòa thuận lại với nhau rồi phải không?"

"..." Nghe thế, chân mày tôi lại cau c.h.ặ.t lại!

"Rốt cuộc anh có việc gì?"

"À, chuyện là nếu em đã hòa thuận với Trì Yến Thẩm rồi, hay là nói giúp anh một câu, để cậu ta tiếp tục hợp tác với Tập đoàn Thẩm Thị đi."

Tôi nghe xong mà tức muốn nổ tung: "Thẩm Tinh Diệu, em thật sự phục anh luôn đấy."

"Kiều Kiều, lần này nhất định em phải giúp anh. Em không biết đấy thôi, từ khi Trì Yến Thẩm hủy hợp tác, việc kinh doanh của công ty sa sút trầm trọng."

"Tháng này sổ sách công ty đã âm vốn rồi, đến lương nhân viên cũng sắp không trả nổi nữa."

"Anh đừng nói với em mấy chuyện này, tự anh đi mà nói với anh ta."

Tiểu chủ, chương này vẫn còn nội dung, vui lòng nhấn trang sau để tiếp tục đọc, phía sau còn kịch tính lắm!

Thẩm Tinh Diệu thở hắt ra, ủ rũ nói: "Cậu ta còn chẳng chịu nghe điện thoại của anh, anh biết nói thế nào? Em cũng biết trước đây anh với cậu ta có chút mâu thuẫn mà. Chẳng lẽ em thật sự muốn nhìn công việc kinh doanh của gia tộc phá sản sao?"

"...Em thật sự phục anh luôn!" Lòng tôi càng thêm bực bội!

Tôi thật lòng không muốn nhúng tay vào chuyện của Thẩm Tinh Diệu!

Hơn nữa, Trì Yến Thẩm vốn là một kẻ điên khó đối phó!

Nếu bây giờ tôi cúi đầu nói giúp anh ta, chẳng khác nào tự nộp bằng chứng vào tay Trì Yến Thẩm, để sau này anh ta càng dễ bề thao túng tôi.

"Kiều Kiều, lần này nhất định em phải giúp anh, anh cầu xin em đấy. Cứ thế này thì công ty phá sản mất."

Tôi lạnh lùng từ chối: "Phá sản thì phá sản, dù sao công ty sớm muộn gì cũng phá sản thôi."

"Sao em có thể nói như vậy?"

Tôi cười nhạt, mỉa mai: "Cho dù có vượt qua được khó khăn trước mắt, thì sau này anh tính sao?"

"Anh muốn em giúp cũng được, mau bán tống bán tháo miếng đất đó đi."

Thẩm Tinh Diệu nghe vậy liền cuống cuồng: "Sao làm vậy được? Dự án bất động sản đã khởi công, vốn liếng cũng đổ vào hết rồi. Giờ bán tháo thì chẳng phải lỗ sạch sao?"

"Anh nghe em nói đây, giờ công trình mới chỉ vừa xong phần thô, chưa đổ quá nhiều vốn, vẫn còn kịp quay đầu. Anh bán đứt cả đất lẫn công trình, ít nhất còn giữ lại được vốn gốc."

"Nếu anh không nghe em, Tập đoàn Thẩm Thị sẽ sớm bị nợ nần kéo sụp."

Thẩm Tinh Diệu vẫn không chịu lọt tai: "Anh chưa nói đến chuyện đó, trước hết em cứ nói giúp anh với Trì Yến Thẩm, để cậu ta khôi phục hợp tác với công ty cái đã."

"Dù thế nào cũng phải để anh gồng qua cửa ải này đã."

Nghe thế, tôi đáp lại với thái độ cứng rắn: "Thẩm Tinh Diệu, nếu anh không bán miếng đất đó, em tuyệt đối sẽ không giúp anh."

"Thẩm Tinh Kiều, em rốt cuộc có còn là người nhà họ Thẩm không vậy? Dù gì anh cũng là anh trai em, em thật sự muốn nhìn anh c.h.ế.t à?"

"Thêm nữa, đã tái hợp với Trì Yến Thẩm rồi thì phải giữ c.h.ặ.t trái tim, giữ c.h.ặ.t người đàn ông đó lại, đừng để anh ta mơ tưởng đến người phụ nữ khác."

"Nhắc đến chuyện này là anh lại bực, Tô Duyệt vốn đã vào công ty anh làm rồi, thế mà lại bị Trì Yến Thẩm cuỗm mất..."

Thẩm Tinh Diệu càng nói càng cay cú, vẫn canh cánh trong lòng chuyện Trì Yến Thẩm cướp mất Tô Duyệt.

Chương 188: Anh Xin Em Đó, Hãy Nói Đỡ Cho Anh Trước Mặt Trì Yến Thẩm - Gả Cho Kẻ Thù Của Chồng Cũ: Tôi Có Thai, Anh Ta Phát Điên Rồi! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia