“Ha ha ha...”
Trần Nam Phong bật cười.
“Chử Minh Nguyệt, giờ ta đâu còn là đứa trẻ nữa. Chiêu này của nàng không còn tác dụng đâu.”
Từ xa trông thấy Tần Văn Khê đang đứng bên rừng trúc, ta trừng Trần Nam Phong một cái rồi xoay người bỏ đi.
“Đừng đi theo ta.”
Trần Nam Phong quả nhiên không đuổi theo, chỉ đứng phía sau cao giọng nói:
“Minh Nguyệt muội muội cứ chờ đấy, ba ngày sau ta sẽ đến hạ sính.”
8
Ta thuận lợi tìm được Tần Văn Khê.
Chàng chắp tay hành lễ với ta:
“Mặc Bạch thỉnh an Chử tiểu thư.”
Quả thật cung kính lễ độ vô cùng.
Ta chẳng có tâm tư đâu mà hàn huyên khách sáo với chàng, vừa mở miệng đã đi thẳng vào chuyện chính:
“Tể phụ đại nhân vẫn chưa trở về sao?”
“Chắc tiểu thúc đang trên đường thúc ngựa trở về rồi, cô nương đừng sốt ruột.”
Ta có thể không sốt ruột được sao?
Lửa đã cháy đến chân mày rồi.
“Thật ra Tần gia không đồng ý mối hôn sự này cũng không sao, dù gì các người vẫn nợ ta một ân tình.”
Ta cân nhắc lời lẽ rồi nói:
“Ta muốn Tể phụ đại nhân ra mặt, hủy bỏ hôn sự giữa ta và nhị công t.ử phủ Trung Tín Bá. Chuyện này Tần gia các người hẳn có thể làm được chứ?”
Tần Văn Khê kinh ngạc:
“Ý cô nương là Trần Nam Phong muốn cưới cô nương?”
“Phải. Phụ thân ta hẳn đã đồng ý rồi, Trần Nam Phong nói ba ngày sau sẽ đến hạ sính.”
“Tuyệt đối không thể.”
“Cái gì?”
“Trần Nam Phong hắn làm sao tranh nổi với tiểu thúc của ta.”
Ta: “...”
Lời này... bắt đầu từ đâu vậy?
“Tiểu thúc đã nói, Tần gia trọng chữ tín, hôn ước đương nhiên vẫn còn hiệu lực. Thúc ấy đã sai quản gia chuẩn bị sính lễ, nhất định sẽ nở mày nở mặt đón cô nương qua cửa.”
“Những thứ ấy đều không quan trọng.”
Ta không quên căn dặn:
“Chỉ mong các người nhanh một chút.”
Theo lời Tần Văn Khê lần trước, Tần Vân Đạm phải năm ngày nữa mới có thể trở về, nhưng Trần Nam Phong ba ngày sau đã tới cửa rồi.
May mà trông Tần Văn Khê cũng là người đáng tin cậy.
Ta chỉ có thể tin rằng chàng sẽ làm theo lời đã hẹn, sớm thu xếp mọi chuyện.
9
Thế nhưng mới chỉ qua một ngày.
Sáng hôm sau, ta vừa dùng xong điểm tâm, Anh Đào đã hớt hải chạy vào viện.
“Tiểu thư, ban nãy nô tỳ nghe ma ma bên cạnh đại nương t.ử nói chuyện phiếm, bảo rằng hôm nay phủ Trung Tín Bá sẽ tới cửa.”
Chiếc chén trong tay ta suýt nữa rơi xuống.
“Chẳng phải nói ngày kia mới tới sao?”
“Không biết vì sao lại đổi sang hôm nay.”
Anh Đào sốt ruột đến mức xoay quanh tại chỗ.
“Tiểu thư, phải làm sao bây giờ?”
Ta cũng không biết.
Ta cố gắng giữ hơi thở bình ổn, nhanh ch.óng suy nghĩ đối sách.
Đúng lúc ấy, cửa viện vang lên tiếng gõ. Một nha hoàn tới truyền lời, nói có người đang đợi bên cửa hông, mời ta qua đó nói đôi câu.
Ta cứ ngỡ là người của Tần Văn Khê.
Nào ngờ người đứng ngoài cửa hông lại là Lục Hằng.
Giữa mày hắn đầy vẻ nóng ruột:
“Ta nghe Uyển Nhi nói phụ thân nàng muốn gả nàng cho Trần Nam Phong. Trần công t.ử ấy chẳng phải lương nhân, chỉ riêng mỹ thiếp và thông phòng đã có hơn mười người. Nếu nàng gả qua đó, khó tránh khỏi phải chịu khổ.”
Ta lạnh nhạt nhìn hắn:
“Lục công t.ử muốn nói gì?”
Hắn như đã hạ quyết tâm, tiến về phía trước một bước:
“Ta có thể cho nàng vị trí bình thê. Chỉ có điều sau khi gả qua đó, nàng không được sinh con trước Uyển Nhi. Đây đã là con đường tốt nhất mà ta có thể tranh thủ cho nàng.”
Ta suýt nữa bị hắn chọc cười.
“Lục công t.ử lấy đâu ra tự tin mà cho rằng ta sẽ gả cho một kẻ bội tín bội nghĩa, chẳng ra gì như ngươi?”
Sắc mặt Lục Hằng lập tức thay đổi:
“Minh Nguyệt, bây giờ không phải lúc tranh hơn thua. Hôm nay phủ Trung Tín Bá sẽ tới cửa hạ sính, đến lúc ấy mọi chuyện đều muộn rồi.”
“Trí nhớ của Lục công t.ử dường như không được tốt lắm. Vậy ta nhắc lại thêm một lần nữa.”
Ta đứng trên bậc thềm, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống hắn:
“Ta, Chử Minh Nguyệt, không cần ngươi nữa.”
Đúng lúc ấy, Anh Đào vội vã chạy tới, ghé bên tai ta thấp giọng nói:
“Người của phủ Trung Tín Bá tới rồi.”
Ta mặc kệ vẻ nóng ruột trên mặt Lục Hằng, sai tiểu tư đóng cửa, sau đó cầm theo một thanh chủy thủ, vội vàng đi về tiền viện.
Ta, Chử Minh Nguyệt, thề c.h.ế.t cũng không bước vào cửa phủ Trung Tín Bá.
10
Ta bước chân vội vã vòng qua hành lang, từ xa đã trông thấy một bóng người cao ráo như ngọc đứng giữa sân.
Một thân cẩm bào màu chàm, dung mạo như họa, dáng người cao quý nổi bật.
Tim ta bỗng nảy mạnh một nhịp.
Là Tần Vân Đạm.
Hắn trở về rồi.
Ta giơ tay vuốt nhẹ trước n.g.ự.c, trái tim vẫn luôn thấp thỏm bất an cuối cùng cũng yên ổn trở lại.
Bất kể hắn thay Tần Văn Khê tới cửa cầu thân, hay tới giải quyết chuyện giữa ta và Trần Nam Phong.
Tóm lại, chỉ cần có hắn ở đây, mọi chuyện đều không thành vấn đề.
Nhận thức này gần như đã trở thành điều mà đám tiểu bối chúng ta đều ngầm thừa nhận.
Tần Vân Đạm lớn hơn chúng ta chừng 5-6 tuổi, tính tình trầm ổn.
Thuở nhỏ ở học đường, ta cũng từng theo Tần Văn Khê gọi hắn một tiếng “tiểu thúc”.
Trong ấn tượng của ta, dường như hắn rất ít khi cười. Mỗi lần lạnh mặt giáo huấn Tần Văn Khê, hắn còn nghiêm khắc hơn cả phu t.ử.
Đương nhiên, còn có lần Trần Nam Phong ném diều của ta lên cây, đúng lúc ta đang trèo lên lấy thì bị hắn bắt gặp.
Hắn nghiêm mặt ra lệnh cho ta lập tức xuống dưới.
Sau đó lại lạnh mặt giáo huấn ta một trận.
Hắn đã nói những gì, ta sớm chẳng còn nhớ nữa.
Ta chỉ nhớ gương mặt tuấn mỹ đến mức khiến người ta thần hồn điên đảo ấy.
Cuối cùng, ta còn nở nụ cười tươi rói với hắn, chân thành khen một câu:
“Huynh thật sự rất đẹp.”