“Tôi là Trần Việt, ở nước ngoài, mới về
không lâu.” Trần Việt nói. Vì gương mặt anh ta khá lạ, nhiều người không nhận ra, cho nên Giang Diệu Cảnh mới gọi anh ta về. Từ khi thành lập công ty ở nước F, anh ta phụ trách công việc bên đó. Thâm niên của anh ta còn cao hơn cả Hoắc Huân. Năng lực tự nhiên cũng trên Hoắc Huân. Nếu không Giang Diệu
Cảnh cũng không thể để anh ta ở bên tổng công ty. “Tôi vừa bàn bạc một số chuyện với Tổng giám đốc Giang, bây giờ chuẩn bị về.” Trần Việt không biết Tống Uẩn Uẩn có hiểu không, lại bổ sung một câu.
Tống Uẩn Uẩn biết là chuyện công ty, đây
cũng là người bên cạnh Giang Diệu Cảnh,
chỉ là cô không quen biết mà thôi. Trên mặt cô nở một nụ cười đúng mực: “Tôi biết rồi, anh đi làm việc của mình đi.” Trần Việt gật đầu với cô một cái. Sau đó đi ra ngoài.
Trần Việt vừa đi không lâu, Mộc Cầm đã nhận được một email. Bà ta cứ ngỡ là tài liệu
gì đó trong công ty, mở ra, lại thấy là video Giang Ngự dan díu với một người phụ nữ. Bên trong bà ta không thấy mặt người phụ nữ, chỉ thấy thân hình trần truồng và Giang Ngự quấn quýt bên nhau. Nhưng mặt của Giang Ngự thì lộ ra rất rõ ràng. Cộng thêm chung chăn chung gối bao nhiêu năm, Mộc Cầm đối với cơ thể của Giang Ngự cũng rất rõ. Vừa nhìn đã biết là chính Giang
Ngự. Bà ta lập tức vì quá tức giận mà ngất đi. Là người giúp việc trong nhà đưa bà ta đến bệnh viện.
Bà ta tỉnh lại liền chạy về nhà. Giang Ngự ở bên ngoài làm chuyện có lỗi, để dỗ dành bù
đắp cho Mộc Cầm, đã đặc biệt mua cho bà ta một sợi dây chuyền kim cương! Thấy Mộc Cầm về, ông ta cười toe toét nói: “Mau qua đây, xem anh đã chuẩn bị quà gì cho em.” Hai tay Mộc Cầm buông thõng bên hông, siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, không ngừng run rẩy.
Bà ta biết đàn ông lăng nhăng, cũng biết đàn ông đều có mới nới cũ, nhưng bao nhiêu năm nay, bà ta cứ ngỡ Giang Ngự sẽ
không phản bội mình. Dù bà ta không dùng tâm kế để duy trì, ông ta đối với bà ta cũng có tình cảm. Dù sao cũng đã qua nửa đời người! Nhưng ai ngờ! Bà ta cảm thấy thật ghê tởm. Chồng
ngoại tình là chuyện ghê tởm nhất trên đời này! Không có chuyện thứ hai!!
Giang Ngự cầm hộp quà tinh xảo đi tới, phát hiện sắc mặt Mộc Cầm quá xanh xao, quan tâm hỏi: “Em có phải mệt quá không? Anh thấy sắc mặt em không ổn, có muốn đến bệnh viện xem...” Ông ta chưa nói xong, Mộc Cầm đã dùng hết sức lực, tát vào mặt ông ta một cái! Bốp một tiếng! Vừa giòn vừa vang!
Giang Ngự sững sờ một giây, giây sau đôi mắt đỏ ngầu: “Mộc Cầm, bà làm gì vậy?!” Ông ta là đàn ông. Mặt sao có thể tùy tiện
đánh?! Mặt của đàn ông chính là danh dự, là mạng sống của đàn ông!
Mộc Cầm cười lạnh: “Ông tự làm gì, trong lòng ông không rõ sao?” Giang Ngự chột dạ: “Bà nói bậy bạ gì vậy? Tôi có gì mà chột dạ, xem đây là sợi dây chuyền kim cương anh mua cho em...” “Giang Ngự, ông ở bên ngoài dan díu với phụ nữ, mua một món đồ cho tôi, là có ý gì, bù đắp sao?” Mộc Cầm là một người phụ nữ rất mạnh mẽ, lúc này lại khóc, bà ta quá uất ức: “Tôi vì gia đình này, vì con trai ông, vì ông, tôi dốc hết tâm
sức, đến cuối cùng, lại đổi lấy sự phản bội của ông?!!”
Mộc Cầm điên cuồng túm lấy cổ áo Giang Ngự, bây giờ bà ta đã không còn quan tâm đến hình tượng, chỉ muốn hỏi ông ta: “Tại sao ông có thể phản bội tôi như vậy?!” Giang Ngự biết chuyện của mình và Dương Thiến Thiến đã bại lộ. Cũng không hoảng loạn. “Tôi chỉ chơi bời thôi...”
“Chơi bời?” Mộc Cầm mặt mày xanh xao:
“Tôi cũng đi tìm một người đàn ông chơi bời có được không?” Giang Ngự lạnh mặt: “Bà đừng quá đáng, vừa rồi bà ra tay với tôi, tôi còn chưa làm gì bà, mặt của đàn ông có thể
tùy tiện đ.á.n.h sao?” Mộc Cầm đau lòng, tan nát cõi lòng, bà ta bật khóc nức nở.