Tống Thạch Vũ đã tỉnh từ lúc nào. Nhìn thấy vẻ mặt tôi không ổn, anh lo lắng hỏi:
- Miêu Miêu, em sao vậy?
- Em không sao.
Tôi miễn cưỡng nở một nụ cười rồi lắc đầu.
- Không sao là tốt rồi.
Anh khẽ thở phào. Suốt cả buổi chiều, anh đều ở bên cạnh tôi. Mà theo giọng điệu của Tống Dịch, có lẽ hắn sắp nói toàn bộ sự thật cho Tống Thạch Vũ biết. Có khi ngay cả Lăng Bạch cũng đã biết chuyện. Chỉ chờ Tống Thạch Vũ trở về biệt thự là sẽ kể hết cho anh.
- Trời bắt đầu lạnh rồi, chúng ta về thôi.
Vừa nói, Tống Thạch Vũ vừa chuẩn bị đẩy xe lăn tiến lên.
- Chờ một chút.
Tôi lên tiếng đúng lúc sau đó ngồi xổm xuống trước mặt anh lấy hết dũng khí, tôi nói:
- Tống Thạch Vũ, thật ra em đã lừa anh một chuyện.
Nếu lời nói dối này sớm muộn gì cũng bị vạch trần. Vậy thì tôi thà tự mình nói ra còn hơn để anh biết từ miệng người khác. Tôi hít sâu một hơi nhắm mắt lại rồi mở ra, trong mắt chỉ còn lại sự kiên định.
- Thật ra... em không phải thiên kim nhà họ Tô.
- Lúc đó, bạn thân em là Tô Khả Hân bị bố ép đi kết hôn để xung hỷ, nhưng cô ấy không muốn. Còn em... em thì lại muốn mười tỷ, cho nên chúng em...
Tôi kể lại toàn bộ mọi chuyện, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Sau khi nói xong tôi cúi gằm đầu xuống, hoàn toàn không dám nhìn Tống Thạch Vũ. Tôi liên tục xin lỗi, trong lòng vừa đau đớn vừa buồn bã. Tôi đã lừa dối anh như vậy chắc chắn anh sẽ không thích tôi nữa. Nghĩ đến đây, nước mắt tôi lập tức rơi xuống.
- Là lỗi của em, em xin lỗi. Nếu anh muốn ly hôn... em chấp nhận.
Rõ ràng tôi đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng khi thật sự nói ra câu đó trái tim tôi vẫn đau như bị d.a.o cứa.
- Đồ ngốc.
Một tiếng thở dài bất lực vang lên. Tống Thạch Vũ cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên khóe mắt tôi, lau đi nước mắt.
- Ngay từ đầu, tôi đã biết em là hàng giả rồi.
- Hả?
Tôi ngơ ngác. Ánh mắt chúng tôi giao nhau. Người đàn ông khẽ cười.
- Em không biết gì về tôi, nhưng tôi lại biết rõ thân phận của thiên kim nhà họ Tô. Cho nên ngay từ lần đầu gặp mặt, tôi đã biết em là người giả mạo.
Thì ra là vậy. Tôi kinh ngạc đến ngây người. Bấy lâu nay tôi vẫn nghĩ mình diễn rất tốt, không để lộ bất cứ sơ hở nào nhưng hóa ra từ đầu đến cuối, chỉ là Tống Thạch Vũ phối hợp diễn cùng tôi mà thôi. Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm lại vừa thấy tức giận.
- Được lắm! Anh dám lừa em sao? Em phải dạy dỗ anh mới được!
Tôi giơ nắm tay nhỏ lên đ.ấ.m vào n.g.ự.c anh mấy cái. Tất nhiên chẳng dám dùng lực thật. Đợi phát tiết xong tôi mới khó hiểu hỏi:
- Nếu biết em là giả, tại sao anh vẫn đăng ký kết hôn với em?
- Tôi không muốn kết hôn để xung hỷ. Nhưng thay vì liên tục bị người khác nhét phụ nữ tới bên cạnh, tôi nghĩ tìm một người kết hôn sẽ bớt phiền phức hơn. Tuy nhiên, tôi sẽ không ép buộc bất kỳ ai. Nếu hôm đó người tới thật sự là bạn thân em, mà cô ấy không muốn kết hôn, tôi cũng sẽ không cưới cô ấy.
- Ý anh là, nếu không phải em thì anh vẫn sẽ ở bên người khác sao?
Phải thừa nhận phụ nữ luôn có thiên phú tìm lỗi trong mọi câu trả lời. Tống Thạch Vũ bình tĩnh đáp:
- Trước đây là ai cũng được. Nhưng bây giờ thì chỉ có thể là em.
Đôi mắt sâu thẳm của anh tràn đầy nghiêm túc. Tôi lập tức không còn giận nổi nữa nhào vào lòng anh ôm anh thật c.h.ặ.t, thật c.h.ặ.t. Dưới ánh hoàng hôn đang dần buông xuống bóng của chúng tôi kéo dài trên mặt đất.
Tôi kể cho Tô Khả Hân nghe chuyện tôi và Tống Thạch Vũ đã thẳng thắn với nhau, đồng thời chính thức ở bên nhau. Cô ấy hoàn toàn choáng váng.
- Tô Miêu Miêu, cậu quên rồi sao? Cậu là người chỉ mê tiền thôi mà!
- Nhưng bây giờ tớ bị sắc đẹp làm cho mờ mắt rồi, không cần tiền nữa thì phải làm sao đây?
- Đúng là hết t.h.u.ố.c chữa!
Tô Khả Hân đau lòng ôm n.g.ự.c.
- Khoan đã, tớ tới tìm cậu ngay bây giờ. Tớ nhất định phải cứu cậu thoát khỏi bể tình này!
Tôi lập tức báo cho Tống Thạch Vũ biết rằng bạn thân sắp tới thăm. Anh trực tiếp ra lệnh, Lăng Bạch dẫn theo người hầu dọn dẹp biệt thự suốt nửa tiếng đồng hồ. Khi Tô Khả Hân đến nơi, cô ấy đứng ngây người trước căn biệt thự khổng lồ. Tôi không nhịn được trêu chọc:
- Đại tiểu thư nhà giàu mà phản ứng của cậu còn chẳng khá hơn tớ ngày trước.
Nghe vậy Tô Khả Hân liếc tôi một cái.
- So với chồng cậu thì nhà tớ chẳng đáng là gì. Chúng tớ chỉ là dân quê thôi, được chưa?
Trong lúc nói chuyện ánh mắt cô ấy đảo quanh một vòng rồi dừng lại trên người Tống Thạch Vũ.
- Trời ơi! Anh ấy đẹp trai quá! Sao người thật còn đẹp hơn trong ảnh thế này?
Mắt Tô Khả Hân mở to sau đó lao thẳng về phía Tống Thạch Vũ.
- Từ hôm nay anh chính là thần tượng của em!
Tôi lập tức kéo cô ấy ra.
- Tránh xa một chút! Đây là chồng tớ!
Nghe vậy Tô Khả Hân trực tiếp ngồi phịch xuống đất, khóc ròng.
- Trời ơi... hồi đó mình đã bỏ lỡ kho báu gì vậy...
Tiếp theo đó Tô Khả Hân tận mắt chứng kiến tôi và Tống Thạch Vũ phát cơm ch.ó suốt cả ngày. Là một người độc thân cô ấy chịu đả kích cực lớn. Tiếng gào thét liên tục vang lên, căn biệt thự vốn yên tĩnh bỗng trở nên náo nhiệt hơn hẳn. Buổi chiều Tống Thạch Vũ đi ngủ trưa, chỉ còn lại tôi và Tô Khả Hân ngồi chơi. Nụ cười trên mặt cô ấy dần biến mất sau đó nghiêm túc nhìn tôi.
- Cậu thật sự thích anh ấy sao?
- Đúng vậy.
Tôi gật đầu không chút do dự. Vẻ mặt Tô Khả Hân càng thêm nặng nề.
- Tớ biết Tống Thạch Vũ rất tốt. Cao ráo, đẹp trai, giàu có, lại đối xử với cậu cực kỳ tốt...
Cô ấy muốn nói rồi lại thôi, tôi bất đắc dĩ lên tiếng:
- Có gì thì cứ nói đi.
- Haiz...
Tô Khả Hân thở dài thật mạnh. Khi nhìn tôi lần nữa trong mắt cô ấy tràn ngập đau xót.
- Nhưng Miêu Miêu à... anh ấy không sống được bao lâu nữa đâu.