Đích tỷ bỏ trốn khỏi hôn lễ, ta bị người ta gói ghém nhét thẳng vào Trấn Bắc Hầu phủ.
Bởi vì Hầu gia Tạ Dực Nam bị trọng thương hôn mê, thái y nói hắn không qua nổi mùa đông này.
Cả Hầu phủ phủ đầy mây đen sầu thảm, ngay cả thị nữ xinh đẹp bên cạnh hắn cũng khóc đến ngất đi.
Chỉ có ta, trốn dưới khăn voan đỏ mà bật cười thành tiếng.
Chờ phu quân chết, thừa kế gia sản, lại không có cha mẹ chồng, ta chính là người có quyền lớn nhất Hầu phủ này.
Đêm tân hôn, ta cho hạ nhân lui xuống, ngồi bên đầu giường Tạ Dực Nam gảy bàn tính.
“Cửa tiệm ở phía đông thành đem bán đi, dùng tiền đó mở một tiền trang.”
“Kho binh khí của chàng tháo dỡ ra, vừa hay làm chỗ ở cho đám tiểu nhị trong tiệm.”
“Còn chàng, đợi chàng tắt thở rồi, ta nhất định đốt cho chàng mười nha hoàn giấy thật xinh đẹp.”
Ta đang nói hăng say, “người chết” trên giường bỗng động đậy.
“Khụ… thân là phu quân của nàng, ta có thể làm gì?”