05

Sau khi đồng ý lời cầu hôn của Bùi Chiêu, ngày hôm sau ta lấy cớ về nhà chuẩn bị xuất giá để rời khỏi Tương Vương phủ.

Lại lấy lý do trước khi thành thân tân lang tân nương không nên gặp mặt, từ chối tất cả những lần hắn muốn gặp ta.

Ta đã chuẩn bị cho Bùi Chiêu một màn sinh ly t.ử biệt thật long trọng.

Trong câu chuyện này, ta, nữ chính Lê Minh Nhi, là một cô nhi sống bằng nghề hái t.h.u.ố.c. Trong ba ngày bị bắt cóc cùng Bùi Chiêu, nàng đã sâu đậm yêu hắn. Để được ở bên hắn thêm một thời gian, nàng chủ động tới Tương Vương phủ chăm sóc hắn.

Trong khoảng thời gian ấy, hai người ngày càng nảy sinh tình cảm. Sau khi được Bùi Chiêu cầu hôn, nàng vừa vui vừa buồn.

Vui vì Bùi Chiêu yêu nàng, nguyện cùng nàng sống hết một đời.

Buồn vì thân phận hai người cách biệt như trời với vực.

Dù có ở bên nhau, sau này cũng sẽ vì đủ loại nguyên nhân mà từ yêu hóa hận, cuối cùng trở thành một đôi oán ngẫu.

Vì thế nàng quyết định lặng lẽ rời đi.

Để bản thân mãi mãi lưu lại trong lòng Bùi Chiêu với dáng vẻ đẹp nhất.

Nhưng không ngờ trên đường rời đi lại xảy ra bất trắc. Nàng rơi xuống sông rồi bị nước cuốn trôi. Bên bờ chỉ còn lại một chiếc hài thêu.

Sau khi biết tin nàng c.h.ế.t, Bùi Chiêu đau đớn đến tận cùng. Ngày nào cũng ôm chiếc hài ấy mà rơi lệ, tưởng nhớ người vợ đã khuất.

Đó là những gì ta tưởng tượng.

Còn thực tế sau khi tin Lê Minh Nhi c.h.ế.t được đưa tới Tương Vương phủ, Bùi Chiêu phản ứng thế nào thì ta không hề biết.

Dù sao trong phủ hắn cũng đâu có người của ta.

Chỉ là sau này nghe người ta kể lại. Ngày hôm đó, Bùi Chiêu như phát điên, cưỡi ngựa lao ra khỏi Tương Vương phủ, chạy thẳng về phía phố Lộc Nhi.

Phố Lộc Nhi là nơi ở của phần lớn quan viên triều đình, nhà ta cũng ở đó, nơi ở mà ta để lại cho thân phận Lê Minh Nhi cũng ở đó.

Ta đoán hắn muốn tới xem thử Lê Minh Nhi đã để lại di vật gì cho mình.

Vì cái c.h.ế.t của Lê Minh Nhi, Bùi Chiêu đau khổ suốt một thời gian rất dài.

Mỗi lần nhìn thấy hắn đều là bộ dạng không còn sức sống.

Đến mức ngay cả ta cũng có chút không đành lòng.

Nhưng vừa nghĩ tới việc hắn từ hôn đã gây tổn thương cho ta thế nào, trái tim ta lại cứng rắn trở lại.

Ta bắt đầu gấp rút thiết kế những câu chuyện mới cho hắn.

Cứ như vậy, hết lần này tới lần khác, Bùi Chiêu yêu những nhân vật do ta tạo ra. Rồi lại hết lần này tới lần khác tận mắt chứng kiến bọn họ c.h.ế.t đi.

Lần cuối cùng là thê t.h.ả.m nhất.

Ta nhảy xuống vực ngay trước mắt hắn, xương cốt cũng chẳng còn.

Bùi Chiêu lập tức phun m.á.u rồi ngất đi.

Cũng chính lần đó khiến ta quyết định dừng tay.

Cảnh tượng ấy quá mức chấn động.

Cho tới tận bây giờ nghĩ lại, ta vẫn còn thấy sợ.

Kể từ khoảnh khắc ấy, Bùi Chiêu khóa c.h.ặ.t trái tim, không còn vương vấn tình ái.

Vì muốn báo thù cho thân phận giả mà ta từng đóng, hắn trở thành thủ lĩnh Long Lân Vệ ngày nay, vị Bùi đại nhân mặt lạnh được mệnh danh là sát thần.

Cũng tại ta kể chuyện chẳng biết nặng nhẹ.

Ta dựng nên một cô nương tên Nguyệt Nương với thân thế bi t.h.ả.m đến mức khiến người ta giận sôi.

Ba tuổi mất mẹ.

Bảy tuổi mất cha.

Mười ba tuổi bị kẻ ác ép vào chốn thanh lâu.

Khó khăn lắm mới gặp được người mình yêu, lại bị một tổ chức tà ác để mắt tới.

Bọn chúng ép nàng hạ độc người trong lòng.

Để bảo vệ người mình yêu, nàng dứt khoát nhảy xuống vực, cuối cùng rơi vào kết cục tan xương nát thịt.

Sau khi Nguyệt Nương c.h.ế.t, Bùi Chiêu bệnh nặng nửa tháng.

Khỏi bệnh xong, hắn gia nhập Long Lân Vệ, từng bước từng bước leo lên vị trí cao hơn, cho đến khi trở thành Chỉ huy sứ Long Lân Vệ.

Sau đó hắn lấy danh nghĩa báo thù cho Nguyệt Nương, điên cuồng lùng sục khắp kinh thành để tìm kiếm cái tổ chức tà ác do chính ta bịa ra.

06

Từ đó trở đi, ta bắt đầu tránh né Bùi Chiêu.

Ta thật sự sợ rồi.

Ai mà ngờ được hắn lại điên đến mức ấy chứ.

Vì cái tổ chức không hề tồn tại kia, vô số người đã bị hắn tống vào chiếu ngục của Long Lân Vệ.

Nghe mấy người kể chuyện nói rằng chiếu ngục chẳng khác nào tầng địa ngục thứ mười tám.

Người vào đó nhẹ thì bị lột một lớp da.

Nặng thì rút gân nghiền xương, mất luôn cái mạng.

Nghe xong, ta lạnh buốt cả sống lưng.

Hai chân run cầm cập.

Trong đầu liên tục hiện lên từng cảnh tượng.

Đều là hình ảnh Bùi Chiêu cười dữ tợn, cầm đủ loại hình cụ chuẩn bị dùng lên người ta.

"Không nghe nữa, không nghe nữa. Tiểu Mi, chúng ta mau về nhà thôi."

Ta cùng Tiểu Mi cuống cuồng chạy về phủ Thượng Thư.

Ai ngờ vừa quay đầu đã đụng phải Bùi Chiêu đang dẫn theo một đám Long Lân Vệ đi điều tra vụ án.

Tim ta giật thót, lập tức dùng tay áo rộng che mặt rồi kéo Tiểu Mi chạy theo hướng ngược lại.

Chạy được mấy dặm đường, ta mới thở hồng hộc dừng lại.

Vừa quạt gió bằng tay áo vừa nói: "Lần này chắc chắn sẽ không gặp lại Bùi Chiêu nữa đâu nhỉ? Tiểu Mi, chúng ta vòng qua phố Tế Ninh rồi về nhà."

Ta đợi hồi lâu vẫn không nghe thấy Tiểu Mi trả lời.

Vừa quay đầu lại, một đôi mắt lạnh lẽo sắc bén đã đập thẳng vào mắt ta.

Bùi Chiêu khoanh tay trước n.g.ự.c, ung dung nhìn ta.

Tiểu Mi bị ép đứng phía sau hắn, mặt mày hoảng sợ, run lẩy bẩy.

"Tống cô nương, lâu rồi không gặp."

Tên Bùi Chiêu đáng c.h.ế.t!

Sao hắn lại theo tới tận đây?

Chẳng lẽ hắn phát hiện ta đã lừa hắn sáu lần rồi?

Ông trời ơi!

Biết trước thế này ta đã không trả thù hắn nữa.

Chẳng phải chỉ là từ hôn thôi sao?

Từ thì từ đi, ta hà tất phải báo thù làm gì, giờ thì mạng nhỏ khó giữ rồi.

Đối diện với Bùi Chiêu, ta cười còn khó coi hơn khóc.

Lòng ta lúc này còn đắng hơn cả t.h.u.ố.c: "Ha... ha... lâu rồi không gặp, thế t.ử gia."

Ta và Tiểu Mi giống hệt hai con chim cút nhỏ, lủi thủi đi theo phía sau Bùi Chiêu.

Đằng sau nữa là cả đám Long Lân Vệ.

"Bùi Chiêu, chàng... chàng định đưa chúng ta đi đâu vậy? Đây đâu phải đường về phủ Thượng Thư."

"Đưa nàng tới chiếu ngục."

Ta không nhịn được nuốt nước bọt.

Những hình ảnh kinh khủng kia lại một lần nữa tràn ngập trong đầu.

Chẳng lẽ Bùi Chiêu thật sự muốn dùng hình với ta?

Ta chỉ trả thù hắn một chút thôi mà.

Hắn sẽ không nhẫn tâm như vậy chứ?

Chương 3 - Giả Chết Bảy Lần, Hôn Phu Hóa Sát Thần - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia