09

"Chỉ vì một câu đó mà chàng từ hôn sao? Bùi Chiêu, chàng có bệnh à? Sao chàng không tới hỏi ta một tiếng? Đó là lời trong thoại bản! Chàng từng thấy ai cưỡi mây ngũ sắc chưa?"

Bùi Chiêu ngây người: "Vậy là... nàng không có người trong lòng khác?"

Ta tức đến mức trợn trắng mắt: "Sao lại không có? Ta có một trăm lẻ tám người trong lòng, ngày nào cũng chờ ta sủng hạnh đấy!"

Bùi Chiêu lại quỳ một gối trước mặt ta.

Hắn ngẩng đầu nhìn ta, trong đôi mắt ấy như có ánh sao lấp lánh, trong trẻo như mặt hồ mùa xuân, lại giống lớp băng lạnh vừa tan.

"Người trong lòng ta không phải chàng..." Nhìn ánh sáng trong mắt hắn dần dần tối xuống, ta vội vàng nói tiếp: "...thì còn có thể là ai nữa chứ."

Bùi Chiêu sững người.

"Chàng mau cởi dây cho ta đi. Nếu còn không cởi, ta sẽ tới Tương Vương phủ mách tội chàng."

Ta cựa quậy muốn hắn tháo dải lụa buộc tay mình.

Ai ngờ hắn chẳng những không tháo mà còn buộc c.h.ặ.t hơn.

"Nàng còn dám đi mách sao? Nàng có biết mỗi lần giả c.h.ế.t đều dọa cả nhà ta thế nào không? Mẫu phi ta suýt nữa bị nàng dọa phát bệnh. Vừa nhận được tin, ta lập tức phi ngựa tới phủ Thượng Thư. Trên đường còn húc đổ mấy sạp hàng, phải bồi thường không ít bạc. Kết quả vừa tới nơi đã thấy nàng vô tư kể chuyện cười cho Tiểu Mi nghe."

"Sát Sát, nàng biết không? Khoảnh khắc ấy ta thật sự muốn bắt nàng về Tương Vương phủ, dùng xích sắt khóa lại, nhốt nàng trong lòng bàn tay ta cả đời. Nhưng ta sợ, ta sợ làm vậy thì nàng sẽ không để ý tới ta nữa."

Bùi Chiêu dùng một dải lụa mỏng che mắt ta lại.

Tim ta đập càng lúc càng nhanh.

Hơi thở ấm nóng phủ xuống.

Một nụ hôn nhẹ nhàng rơi lên môi ta.

Ta vụng về đáp lại hắn.

Lúc rời khỏi chiếu ngục, ta được Bùi Chiêu bế thẳng ra ngoài.

Hắn dùng áo choàng bọc kín cả người ta lại, chỉ để lộ đôi mắt đỏ hoe.

"Bùi Chiêu, thả ta xuống đi. Ta tự đi được. Nếu để người khác nhìn thấy sẽ tưởng rằng..."

Bùi Chiêu khựng bước rồi cố tình xóc ta lên một cái.

Ta sợ hãi vội ôm lấy cổ hắn.

"Tưởng rằng cái gì? Vị hôn thê của ta, ta muốn ôm thì ôm. Ai quản được?"

Nằm trong lòng hắn, ta hơi ngượng ngùng.

"Ai là vị hôn thê của chàng chứ? Chàng đã từ hôn rồi. Bây giờ ta với chàng chẳng còn quan hệ gì cả."

Bùi Chiêu sải bước rời khỏi chiếu ngục.

Tâm trạng hắn tốt vô cùng, đến cả con ch.ó vàng lớn bị nhốt ở hậu viện cũng nghe thấy tiếng cười sảng khoái của hắn.

"Ta lập tức tới phủ Thượng Thư cầu hôn!"

10

Ý tưởng của Bùi Chiêu rất đẹp nhưng hiện thực lại giáng cho hắn một đòn nặng nề.

Phụ thân ta kiên quyết từ chối hắn.

Ông vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện hắn từng từ hôn ta. Nếu không có mẫu thân khuyên nhủ, năm đó ông suýt nữa đã tuyệt giao với Tương Vương.

Bởi vậy lần này Bùi Chiêu muốn cưới ta còn khó hơn lên trời.

Cũng đáng đời hắn thôi, ai bảo năm đó không hỏi rõ ta, cứ âm thầm từ hôn, còn bày trò tuyệt thực nữa.

Phụ thân nhốt ta trong viện, không cho gặp Bùi Chiêu.

Thế là hắn lén trèo tường vào gặp ta giữa đêm.

Hắn thường mang theo đủ thứ đồ nhỏ.

Có khi là bông hoa đầu tiên hắn nhìn thấy trên đường tới.

Có khi là món bánh ngon nhất trong tiệm bánh.

Có khi là một đôi khuyên tai tinh xảo hình hoa sen mà ta yêu thích.

Chỉ nhìn thôi cũng biết đã bỏ không ít tâm tư.

"Bùi Chiêu, vì sao chàng thích ta?"

Ta và hắn ngồi trên mái nhà ngắm trăng.

Ăn trái cây hắn mang tới.

Uống rượu ngon ta lén lấy từ hầm rượu của phụ thân.

Bùi Chiêu hỏi ngược lại: "Thích một người nhất định phải có lý do sao?"

"Đương nhiên rồi. Phụ thân mẫu thân thích ta vì ta là con gái của họ. Cho nên tình yêu ấy không có bất kỳ điều kiện nào. Tiểu Mi thích ta vì ta là chủ t.ử của muội ấy. Muội ấy phải trung thành với ta. Vậy còn chàng thì sao, Bùi Chiêu? Vì sao chàng thích ta?"

Chúng ta cùng nhìn lên vầng trăng trên trời.

Ánh trăng trong trẻo phủ lên cả hai người.

Men rượu dần dần ngấm lên.

Tầm mắt ta cũng ngày càng mơ hồ.

Mặt trăng từ một biến thành hai.

Rồi thành ba.

Ta ngã vào lòng Bùi Chiêu.

Nhìn hắn có tới ba cái đầu mà ngây ngô cười ngốc nghếch.

"Sát Sát, thật lòng thích một người thì không cần lý do. Giống như bá phụ bá mẫu yêu thương nàng vậy. Tình cảm ta dành cho nàng cũng không pha lẫn bất cứ thứ gì. Sát Sát, ta thích nàng, giống như thích chính bản thân mình. Điều gì ta cũng muốn cho nàng. Trái tim này cho nàng. Mạng sống này cũng cho nàng."

Đêm đó ta say quá, không nghe thấy lời tỏ tình của Bùi Hành Chương.

Đó là chuyện tiếc nuối nhất trong cả cuộc đời ta.

11

Người ta nói ác quỷ sợ Chung Quỳ, liệt nữ sợ kẻ si tình, còn phụ thân ta thì sợ Bùi Chiêu.

Sau lần bị từ chối, ngày nào Bùi Chiêu cũng dẫn Long Lân Vệ tới phủ Thượng Thư khiến hàng xóm láng giềng xung quanh nơm nớp lo sợ.

Ngày nào đi ngang phủ Thượng Thư cũng phải vòng đường khác. Ai cũng sợ vô tình chọc giận Long Lân Vệ rồi bị tống vào chiếu ngục.

Ngay cả bệ hạ cũng biết chuyện này.

Phố Lộc Nhi phần lớn là nơi ở của quan viên triều đình.

Bùi Chiêu và Long Lân Vệ làm cả khu phố thấp thỏm bất an.

Các quan liên tiếp dâng tấu đàn hặc hắn.

Trong buổi chầu, bệ hạ mắng phụ thân ta và Bùi Chiêu một trận. Sau đó còn truyền khẩu dụ tới phủ Thượng Thư và Tương Vương phủ, bảo hai nhà mau ch.óng giải quyết chuyện hôn sự.

Có thánh ý làm chỗ dựa, lại thêm việc ta bày tỏ thái độ không gả cho ai khác ngoài Bùi Chiêu. Phụ thân cuối cùng cũng chịu nhượng bộ, chỉ là từ lúc Tương Vương phủ tới nạp thái cho tới khi định ngày thành thân, phụ thân vẫn luôn nhìn Bùi Chiêu không vừa mắt.

Hôn kỳ được định vào ngày mùng tám tháng chạp, nửa năm sau.

Đó là ngày hoàng đạo, thích hợp cưới gả và dọn nhà.

Nửa năm tiếp theo, ta bắt đầu tự tay thêu đồ cưới cho mình.

Tuy có quy định trước ngày thành thân tân lang tân nương không được gặp mặt, nhưng chuyện đó chẳng làm khó được Bùi Chiêu.

Hắn tìm hai chiếc gương đồng được mài nhẵn bóng, đưa cho ta một chiếc.

Chúng ta đứng hai bên cửa sổ, quay lưng về phía nhau.

Điều chỉnh góc gương rồi nhìn thấy đối phương qua mặt gương, tâm sự những lời trong lòng.

Sau khi phụ thân biết chuyện, ông lập tức xây tường viện cao thêm, còn bố trí hộ vệ tuần tra.

Đến khi phát hiện thế nào cũng không ngăn được Bùi Chiêu, ông liền buộc một con ch.ó trong sân viện của ta.

Mà điều Bùi Chiêu sợ nhất trên đời chính là ch.ó.

Màn đấu trí đấu dũng giữa cha vợ và con rể cuối cùng kết thúc bằng thất bại của Bùi Chiêu.

Hắn vẫn mạnh miệng nói mình không sợ ch.ó, chỉ là tôn trọng nhạc phụ mà thôi.

Nghe vậy, ta chỉ cười mà không nói.

Không gặp mặt được, ta và Bùi Chiêu chỉ còn cách gửi thư cho nhau để giải nỗi tương tư.

Một tháng trước ngày thành thân, Bùi Chiêu lại lén tới gặp ta. Hắn bỏ t.h.u.ố.c mê vào thịt rồi ném cho con ch.ó trong sân, đợi nó ngủ say mới lặng lẽ trèo vào.

"Sát Sát, thời gian tới ta không thể viết thư cho nàng nữa."

Cửa sổ phòng ta khá cao.

Bùi Chiêu chống hai tay lên bệ cửa.

Bên dưới là hai Long Lân Vệ đang đỡ chân hắn.

"Long Lân Vệ các chàng có nhiệm vụ gì sao?"

"Ừm. Nàng còn nhớ vụ án trước đây ta điều tra nhờ thân phận giả cuối cùng của nàng không?"

Ta nhớ vụ án đó.

Đó là một vụ tà giáo buôn bán người.

Khi ta dựng nên thân phận Nguyệt Nương, vô tình lấy luôn tà giáo ấy làm thế lực phản diện trong câu chuyện.

Sau khi phát hiện ra, Bùi Chiêu liền mượn danh nghĩa báo thù cho Nguyệt Nương để điều tra.

Không ngờ thật sự tra ra được không ít manh mối.

"Vụ án đó đã có tiến triển. Có người bí mật tố cáo với Long Lân Vệ vị trí tổng đàn của Dạ Thần Giáo. Đêm nay ta sẽ dẫn các huynh đệ Long Lân Vệ tới đó, một lần tiêu diệt toàn bộ đám tà giáo."

Ta nằm bên cửa sổ, lo lắng hỏi: "Có nguy hiểm không?"

Bùi Chiêu đưa tay xoa đầu ta, giọng nói đầy ý an ủi.

"Sao có thể chứ? Nhiều nhất mười ngày ta sẽ trở về. Sát Sát, ngoan ngoãn ở nhà đợi ta. Đợi ta trở về cưới nàng."

"Được."

Chương 5 - Giả Chết Bảy Lần, Hôn Phu Hóa Sát Thần - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia