“Này!”

Vưu Dư Dư lập tức trợn tròn mắt, kéo Vưu Nguyệt lại rồi bắt đầu lải nhải không ngừng.

“Cháu có còn là cháu gái của dì không vậy?

Cháu đi chậm một chút, đợi dì với, này này này.”

Vưu Nguyệt hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến chiêu này của Vưu Dư Dư, mặc kệ cô gọi suốt nửa ngày trời cũng không thèm để ý, cuối cùng chỉ nhận lại được một Vưu Dư Dư ủ rũ, ngập ngừng nhìn cô.

“Nguyệt nhi à, cháu cũng mười tám rồi, đã nghĩ sau này tìm đối tượng như thế nào chưa?

Dì thấy công xã chúng ta tốt lắm, tìm đối tượng vẫn nên tìm người ở gần nhà một chút, nếu không thì đi xa mấy năm chẳng gặp được một lần đâu...”

“Nói chung là cái đám thanh niên tri thức ấy à, không tốt không tốt đâu...”

Nghe cô nói suốt nửa ngày trời, vẻ mặt Vưu Nguyệt vẫn cứ như vậy, cuối cùng cô quay đầu nhìn Vưu Dư Dư, ánh mắt như thể có thể thấu thị tất cả vậy, nói:

“Cho nên lần trước bảo dì đến bệnh viện thăm bệnh, dì đã nói với người ta mấy thứ lung tung bậy bạ này sao?”

Vưu Dư Dư:

...

Cô rõ ràng chẳng nói gì cả, sao cái đứa này lại đoán được chứ?

“Hừ.”

Vưu Nguyệt cười lạnh một tiếng, nói:

“Để mẹ biết được thì dì ch-ết chắc.”

Vưu Dư Dư chột dạ cúi thấp đầu.

“Không ai nói thì chị ấy không biết đâu.”

Cái dáng vẻ đó nhìn Vưu Nguyệt mà cô phải đảo mắt một cái, chẳng thèm chấp cái người lớn tuổi mà tính tình vẫn trẻ con như nhóc con thế này.

Nhưng cô càng như vậy Vưu Dư Dư lại càng lấn tới, đi lên phía trước nói:

“Dì nghiêm túc đấy, Nguyệt nhi cháu thích kiểu người nào?

Dì nhỏ giới thiệu cho cháu, mấy thanh niên ưu tú trong công xã mình dì biết hết.”

Nhìn thấy vẻ mặt đầy mong đợi của Vưu Dư Dư, Vưu Nguyệt dừng bước, khóe miệng giật giật, nhìn cô với vẻ cạn lời.

“...

Còn sót lại mấy người mà dì chưa từng giày vò qua vậy?”

Bây giờ cô cứ bước chân ra khỏi cửa đi đến đâu cũng có thể bắt gặp dượng cũ, cứ thế này mà dì nhỏ cô còn muốn giới thiệu cho cô sao?

Vưu Dư Dư ngẩn người, lắp bắp hồi tưởng lại một chút.

Hình như...

Hình như...

“Hay là, hay là dì sang công xã bên cạnh nghe ngóng thử xem nhé?”

Vưu Dư Dư ngượng ngùng gãi đầu.

Vưu Nguyệt đứng yên, vô cảm nhìn cô, nói:

“Dì chắc chắn là công xã bên cạnh sao?”

Vưu Dư Dư không chắc chắn lắm rồi, cô chỉ có thể chột dạ và ngượng ngùng mỉm cười.

Thì, thì cô chỉ là quen nhiều đối tượng một chút thôi mà, tình cảm cái thứ này chẳng phải là đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh sao?

Vưu Nguyệt đảo mắt một cái, đưa thang cho cô xuống.

Mấy chuyện trước kia đã qua rồi thì thôi, chẳng có gì đáng nói, vả lại nói cũng chẳng ích gì.

“Cái người hiện tại của dì đâu?

Chẳng phải nói định kết hôn sao?

Bao giờ thì dẫn về cho mọi người xem?”

Vưu Nguyệt vừa dứt lời đã thấy vẻ mặt Vưu Dư Dư càng thêm chột dạ, tuy đã đoán trước được là không lâu bền rồi, nhưng vẫn có một luồng khí nén trong lòng, vô cảm nhìn cô.

“Lại chia tay rồi à?”

Ánh mắt Vưu Dư Dư đảo liên hồi, nói:

“Vẫn, vẫn chưa chia tay.”

Tốt lắm.

Đây là chưa chia nhưng sắp chia rồi đây.

Vưu Nguyệt nhắm mắt lại, hít sâu một hơi rồi sải bước đi tiếp, chẳng thèm để ý đến cái người không đáng tin cậy này nữa.

Chẳng mấy chốc, mấy người mang theo những tâm tư khác nhau đã đi tới phòng bệnh của Nghiêm Cách.

Cả một nhóm người lớn như vậy vừa tới, Nghiêm Cách trong phòng bệnh lập tức phát hiện ra, trong sự kinh ngạc xen lẫn vài phần không tự nhiên.

“Mọi người sao lại tới đây?

Đã nói là tôi không có chuyện gì lớn rồi mà, đỡ nhiều rồi, không cần thiết phải chạy tới một chuyến đâu.”

“Sao lại không cần thiết chứ?

Tiểu Nghiêm à, cháu đúng là một chàng trai tốt.

Trước đó đại đội bận quá không dứt ra được để tới thăm, cháu đừng để bụng nhé.”

Vưu Lệ hớn hở đi tới, lấy ra đủ loại đồ ăn đã đặc biệt chuẩn bị cho Nghiêm Cách.

“Trong nhà cũng chẳng có gì khác, chỉ có chút đồ ăn này làm cho cháu mang tới thôi, nhìn cháu kìa, làm việc ngoài đồng chẳng thấy gầy đi, vào bệnh viện sao lại héo hon thế này?

Cháu đã mất bao nhiêu m-áu vậy, vết thương còn đau không?”

Nói ra thì Nghiêm Cách và Vưu Lệ, đôi già trẻ này cũng thuộc diện không cãi nhau không quen biết rồi.

Hồi Nghiêm Cách mới xuống nông thôn hai người đã cãi nhau một trận ở đó, Vưu Lệ còn ăn vạ một vố, hai người thuộc diện nhìn nhau không thuận mắt.

Nhưng sau đó cùng với việc Vưu Lệ hay tới sân tri thức kiếm đồ, kiếm nhiều rồi hai người lại trở nên thân thiết, quan hệ không tệ, đặc biệt là sau lần Vưu Lệ bị trẹo hông lần trước, Nghiêm Cách đã dìu bà về nhà.

Hai người này trái lại đã trở thành đôi bạn vong niên rồi.

Nghe những lời quan tâm của Vưu Lệ, trong lòng Nghiêm Cách đầy bi phẫn, có thể không gầy sao?

Ngày nào cũng là những bữa cơm dinh dưỡng, sức khỏe, ít dầu ít muối, miệng anh nhạt nhẽo đến phát rồ luôn rồi.

Chị dâu anh ấy à, thuộc kiểu biết vấn đề ở đâu nhưng ch-ết cũng không đổi, kiên quyết cho rằng người bệnh là phải ăn những thứ đó, tệ hơn nữa là bác sĩ cũng chẳng phản đối.

Cuối cùng người chịu khổ chẳng phải là hai anh em họ sao?

Nhưng Nghiêm Cách có thể nói như vậy được sao?

Chắc chắn là không thể rồi, người nhà mình chê bai thì được chứ trước mặt người ngoài thì vẫn không thể vạch áo cho người xem lưng, anh chỉ có thể uất ức nói:

“Nằm lâu không quen thôi ạ.”

Từ lúc anh nhập viện đến giờ đã nửa tháng rồi, những ngày đó đúng là vô cùng uất ức.

“Đã đỡ hơn chút nào chưa?”

Vưu Nguyệt từ trong đám đông bước tới, rũ mắt nhìn anh.

Nửa tháng không gặp, so với sự đen nhẻm và gầy gò do phơi nắng và làm việc cường độ cao trước đó, cả người anh trắng trẻo ra không ít, mặc chiếc áo bông màu đen mới tinh, tóc rõ ràng đã được cắt tỉa, dài ngang vai, vừa đen vừa thẳng, tôn lên vẻ lanh lợi xen lẫn chút sắc sảo, mang theo một khí chất không dễ chọc vào.

Nghiêm Cách chưa từng thấy dáng vẻ chải chuốt của cô, ánh mắt có chút không tự nhiên đảo qua chỗ khác, nói:

“Khỏi từ lâu rồi, nếu không phải để ở bên anh trai thì tôi đã có thể xuất viện rồi.”

Nghiêm Dữ bên cạnh đảo mắt một cái, định nói lại cơ, nhưng thấy gia đình họ Vưu ở đây nên anh nhịn, vẫn là giữ cho nó chút thể diện.

“Sắp khỏi là tốt rồi, đợi vết thương của cháu lành hẳn về đại đội bác sẽ mời cháu ăn cơm.”

Vưu Nguyệt khẽ mỉm cười.

Nghiêm Cách lại có chút không tự nhiên, lầm bầm:

“Tôi cũng có làm gì đâu.”

Nhìn thấy em trai mình vốn chẳng sợ trời chẳng sợ đất mà giờ lại biến thành kẻ nhát gan, Nghiêm Dữ ở giường đối diện vẫn đang quấn như xác ướp khinh bỉ một cái, lên tiếng giúp nó.

“Đồng chí Vưu mọi người định đi đâu sao?”

Chương 130 - Gia Đình "cực Phẩm" Những Năm 70 - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia