“Tiền đây.”
Bác sĩ Lâm cười khổ:
“Dư Dư, đừng phân rõ ranh giới với tôi như vậy mà.”
Cả đời anh luôn quy củ, luôn là đứa con ngoan trong mắt mọi người.
Lúc đi học thành tích ưu tú, tốt nghiệp đi làm thì công việc xuất sắc.
Vợ cũ là do gia đình giới thiệu, hai người không nói lên được là có tình cảm gì, chỉ là thấy phù hợp, bất kể là tuổi tác hay gia đình đều rất môn đăng hộ đối, thế nên cứ vậy mà kết hôn, từ trước đến nay luôn tương kính như tân, bình lặng trôi qua.
Sau đó gia đình xảy ra chuyện, hai người hòa bình ly hôn, anh đến bệnh viện công xã làm việc để lánh nạn, gặp được Vưu Dư Dư, mới phát hiện ra những gì trong sách viết đều là thật.
Thực sự thích một người là chỉ cần nhìn thấy cô ấy đã thấy vui, nghĩ đến cô ấy là không kìm được muốn gặp, muốn đem tất cả những gì tốt đẹp nhất trao cho cô ấy...
Mỗi lần nhớ lại sự ngọt ngào từng có, bác sĩ Lâm thực sự không cam tâm cũng không đành lòng.
Nhưng những thứ khác đều có thể sửa đổi, còn chuyện con cái là thực sự không sửa được, anh cũng không thể vì tình yêu mà bỏ mặc con cái, anh chưa bao giờ là hạng người như vậy.
Vả lại, nếu anh thật sự bỏ mặc con cái, Vưu Dư Dư thực ra còn trở mặt nhanh hơn.
Vưu Dư Dư không nói gì, nhét tiền cho anh, rồi vươn tay về phía Du Tầm đằng kia, thần sắc bình thản.
“Đưa tôi về đi.”
Bác sĩ Lâm càng thấy đắng chát hơn, trơ mắt nhìn Du Tầm sải bước tiến lên, nhẹ nhàng bế bổng người lên, sau đó không chút do dự rời khỏi nơi này.
Bác sĩ Lâm nắm c.h.ặ.t số tiền trong tay, vô cùng không cam tâm, cũng mang theo cảm giác khủng hoảng mãnh liệt.
Nói thật lòng, ngay cả khi biết Vưu Dư Dư và Mạnh Dương ở bên nhau trước đó, bác sĩ Lâm cũng chỉ thấy xót xa một chút, chứ không quá lo lắng.
Anh rất hiểu Vưu Dư Dư, cô thích người đẹp trai, cũng thích sự mới mẻ.
Mạnh Dương đẹp trai, bọn họ ở bên nhau là bình thường, nhưng chia tay còn bình thường hơn.
Mạnh Dương ngày ngày ở nông trường, không rút ra được thời gian bên cô, cái sự mới mẻ kia chẳng bao lâu sẽ tan biến, chia tay cũng là chuyện sớm muộn.
Cô ấy vốn tính tình trẻ con mà.
Nhưng Du Tầm thì khác, anh ta quá xuất chúng, chức vụ cũng rất tốt, bác sĩ Lâm chỉ nhìn một cái là biết điều kiện của mình không bằng anh ta.
Mà anh ta cũng hoàn toàn khác biệt với tất cả những người bạn trai cũ của Vưu Dư Dư, tính cách quá nổi bật, khí chất độc nhất vô nhị, quá dễ dàng thu hút một người thích sự mới lạ như Vưu Dư Dư, chưa kể điều kiện của anh ta lại tốt như thế.
Bác sĩ Lâm không ngốc, anh không hề nghĩ rằng kết hôn là không cần nhìn vào điều kiện.
Lúc trước Vưu Dư Dư có thể vui vẻ ở bên anh, thậm chí chung sống mấy tháng, hai người còn có ý định kết hôn, chắc chắn là không thể thiếu đi điều kiện tốt của anh.
Điều này rất bình thường.
Cho nên bây giờ đổi thành người khác, cũng rất bình thường.
Nhưng chính vì quá bình thường, quá hiển nhiên như vậy, mới càng khiến bác sĩ Lâm bất an.
Bọn họ thật sự không còn khả năng nào nữa sao?
**
Vưu Dư Dư không biết trong lòng bác sĩ Lâm đang nghĩ gì, nhưng nếu biết, cô sẽ nói với anh một cách rất nghiêm túc rằng:
“Ngay từ khoảnh khắc anh có con, giữa họ đã sớm không còn khả năng nào rồi, bây giờ làm gì cũng là thừa thãi.”
Trừ phi anh có thể nhét đứa trẻ ngược trở lại.
Nhưng điều đó là không thể.
Cho nên giữa họ cũng là không thể.
Tâm trạng hiện giờ của cô, nói chung là chẳng lấy gì làm tốt đẹp.
Được Du Tầm bế trở về, anh cao ráo, thân hình rắn rỏi, hai tay bế cô đi lên đi xuống cầu thang vẫn rất vững vàng, hơi thở không hề rối loạn.
Anh rất đẹp trai, mặc dù do huấn luyện lâu ngày nên da hơi đen, nhưng lại mang theo vài phần hương vị hoang dã.
Đôi mắt rất đen, hơi dài, giống như chim ưng ẩn mình trong rừng sâu, nhìn qua là biết không dễ chọc vào.
Vưu Dư Dư cứ ở trong lòng anh mà nhìn anh, từ trên xuống dưới, đ.á.n.h giá một cách trắng trợn và trực diện.
Nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt, vết sẹo sau tai, dấu vết trước ng-ực, cảm giác quen thuộc khó hiểu...
Lòng Vưu Dư Dư có chút rối bời, đầu cũng có chút choáng váng, rất nhanh cô đã được đặt xuống ghế sau, ngay sau đó một chiếc áo đại y quân đội dày dặn phủ lên người cô.
“Mặc vào.”
Du Tầm vẫn ngồi ở vị trí cũ, để cô gác chân lên đùi mình, nhẹ nhàng giữ lấy.
Giày của Vưu Dư Dư cũng ướt rồi, lúc nãy khám chân, ống quần bị cắt trực tiếp từ đầu gối, bây giờ đang nẹp cố định từ đầu gối đến cổ chân, nhưng bàn chân nhỏ nhắn trắng nõn quả thực đã lộ ra ngoài, trên đó còn có vài vết trầy xước.
Du Tầm liếc nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Trần Vệ Quốc ở phía trước, ngắn gọn thốt ra hai chữ:
“Áo.”
Trần Vệ Quốc:
……
Cái này, không hay lắm đâu nhỉ?
Nhưng đối diện với ánh mắt của Du Tầm, Trần Vệ Quốc mang theo vài phần ủy khuất cởi áo khoác ra, đưa cho Du Tầm, rồi thấy anh cầm áo khoác của mình phủ lên chân người ta, che kín cả bàn chân lại.
Quả thực là tang tận thiên lương, trọng sắc khinh thuộc hạ mà.
Quả nhiên cái gã “lính phòng không" này một khi đã nở hoa là không thể trêu vào được, bế người cẩn thận như vậy, còn che chở cả bàn chân, đàn ông đúng là đàn ông, vẫn là nhìn mặt thôi, ngay cả đoàn trưởng của bọn họ cũng không ngoại lệ.
Trần Vệ Quốc ở phía trước thầm oán trách.
“Lão Trần à, mau lái xe đi, lát nữa về tôi sẽ giặt sạch áo cho anh, đừng tiếc nữa.”
Vưu Dư Dư uể oải, thều thào lên tiếng.
“Không ngờ, anh lại là một lão Trần hẹp hòi như vậy đấy.”
Uổng công lúc trước anh còn cùng cô khoác lác, còn đòi mời cô đến quân khu chơi, còn nói mời cô ăn cơm, giờ chỉ che cái áo thôi mà cũng không nỡ.
“Hay là anh lạnh quá?
Thời tiết này đâu đến mức đó đâu, anh cũng yếu quá đi mất, các anh không huấn luyện sao?”
“Ừ, lái xe nhiều quá rồi, đợi về sẽ cho cậu ta huấn luyện thêm.”
Du Tầm cũng phụ họa theo.
Trần Vệ Quốc phẫn uất vô cùng.
Anh ta còn chưa nói câu nào đâu nhá, thế mà đã bị gán cho cái danh “yếu", còn bị bắt huấn luyện thêm.
Trần Vệ Quốc hít sâu một hơi, đột nhiên nghĩ đến khoảng thời gian qua, mỗi lần gặp Vưu Dư Dư, hễ về là anh ta đều bị huấn luyện thêm.
Anh ta bừng tỉnh đại ngộ.
Chẳng lẽ đoàn trưởng nhà mình thấy anh ta nói chuyện nhiều với đồng chí Tiểu Dư nên ghen tuông, nhìn anh ta ngứa mắt sao?