“Nhưng các cậu có thể đến Bắc Kinh mà.”
Mấy người:
……
“Các cậu thích Bắc Kinh như vậy, sau này cùng nhau đến đó là được.
Các cậu xem, chúng ta năm sau học lớp bốn, tiểu học, sơ trung, cao trung là sáu năm.
Mẹ tớ học bốn năm.”
“Nghĩa là, chỉ cần các cậu nỗ lực, chúng ta chỉ chia cách hai năm là có thể đoàn tụ ở Bắc Kinh.”
“Có vấn đề gì không?”
Tuế Tuế mở to mắt, đầy vẻ lý lẽ.
Nhị Nữu và mấy đứa trẻ hơi bị quay cuồng, nói như vậy cũng đúng, hình như đúng là như vậy thật.
Họ năm sau lên lớp bốn, học thêm sáu năm nữa là có thể thi đại học.
“Các cậu nói xem, đi Bắc Kinh hay ở lại đại đội?”
“Bắc Kinh!”
Mấy người đồng thanh.
Ai mà chẳng có giấc mộng Bắc Kinh chứ?
Đám trẻ nằm mơ cũng muốn đến Bắc Kinh.
Ngay lập tức, chủ đề bị lái đi, mấy đứa trẻ bắt đầu nói về việc sau này thi đại học đi Bắc Kinh.
Một, hai, ba, bốn.
Cũng chỉ sáu năm thôi mà, sáu năm thôi đấy.
Học đại học cũng phải mất bốn năm cơ mà.
Chứng kiến chủ đề cứ thế bị lái đi, Hà Song Hạ khóe miệng co giật, nhìn đứa nhỏ đang ngồi trên ghế trắng trẻo sạch sẽ, trông ngoan ngoãn vô tội kia.
Đứa nhỏ này rốt cuộc biến thành nhân vừng đen (người ngoài ngây thơ, bên trong tâm cơ) từ khi nào thế?
Rõ ràng trước kia đúng là cái bánh bao mềm mại mà.
Không hiểu nổi, Hà Song Hạ hoàn toàn không hiểu nổi, nhưng phải thừa nhận Tuế Tuế nói rất có lý.
Đối với bọn họ, cách tốt nhất để rời khỏi đại đội chính là thi đại học.
Ban đầu kế hoạch của Hà Song Hạ là ở lại đại đội, đợi đến khi cải cách mở cửa thì tìm cách khuyên Đoàn Tuyết Hoa đi thủ đô làm kinh doanh.
Sau khi mở cửa, chỉ cần chịu khó, kiếm tiền rất dễ.
Nhưng giờ thì, mẹ cô ở đại đội rất thích nghi, cô hai năm nay theo Đoàn Tuyết Hoa học trồng d.ư.ợ.c liệu, mỗi tháng cũng lĩnh lương.
Tuy không nhiều, chỉ hơn mười đồng, nhưng cô làm rất nghiêm túc và vui vẻ.
Nếu bảo bà từ bỏ cái này để vào thành phố thì Hà Song Hạ không cần nghĩ cũng biết.
Dù rất muốn lừa mẹ đi kiếm tiền để mình thành phú nhị đại, nhưng nghĩ đến việc khởi nghiệp tuy nói đơn giản, nhưng chuyện cần phải lo sợ cũng nhiều, xã hội lúc này vẫn còn khá loạn.
Hà Song Hạ cảm thấy mình chỉ có thể đợi thi đại học tự mình ra ngoài bôn ba.
Dù sao thì đến lúc đó bọn họ thi đại học cũng còn sớm.
Hà Song Hạ còn tính toán kỹ, giờ là chế độ 5-2-2 (5 năm tiểu học, 2 năm sơ trung, 2 năm cao trung), học xong chỉ cần bảy năm.
Nhưng vài năm nữa sẽ thành chế độ 6-3-3, tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông sẽ mất thêm ba năm.
Công xã chỗ họ là năm 83 mới thực hiện, bọn họ vừa hay thuộc lứa cuối cùng của 5-2-2.
Năm 84 mới thi đại học, cách bây giờ đúng là sáu năm.
Đến lúc đó cô cũng mới mười lăm tuổi, cải cách mở cửa vừa là thời điểm tốt nhất, không cạnh tranh khốc liệt như sau này, cũng không như lúc trước bị tố cáo đủ kiểu.
Cô nỗ lực thêm hai năm nữa là có thể đón mẹ ra ngoài, đơn giản là hoàn hảo.
Tiện thể, vừa hay có thể trông chừng đám nhóc này, đừng để đến lúc đó từng đứa không chịu học hành, không theo kịp tiến độ.
“Thôi đừng vui mừng nữa, đại học là thứ muốn thi là đậu à?
Tất cả đều phải nỗ lực cho tớ, bắt đầu từ học kỳ sau, tất cả đều phải học bù.”
Hà Song Hạ u ám nhìn Nhị Nữu và mấy đứa trẻ, nhất là Nhị Cẩu Tử.
“Dám không học hành t.ử tế thì xem tớ đ.á.n.h đòn.”
Nhị Cẩu Tử:
!!!
Đừng nói, mấy năm làm lớp trưởng, Hà Song Hạ giờ đã thành nhân vật khiến đám trẻ sợ hơn cả Viên Thúy Thúy – giáo viên chủ nhiệm.
Nhìn họ đùa giỡn, Tuế Tuế cong mắt, tâm trạng rất vui vẻ.
Dù phải chia xa khiến người ta khó chịu, nhưng nghĩ đến ngày đoàn tụ sau này, tâm trạng lại không nhịn được mà tốt lên.
**
Sau khi lặn lội đường xa, ra ngoài mấy ngày, Du Niên Niên và Du Dư Dư chị em họ về đến nhà với vẻ mặt đầy mệt mỏi, đập vào mắt là cảnh tượng một đống nhóc trong sân.
Ừm, đều đã quen rồi.
“Mẹ!”
Tiếp đó Tuế Tuế lao tới ôm chầm lấy Du Niên Niên, rồi lại ôm lấy Du Dư Dư.
“Dì.”
“Cuối cùng mọi người cũng về rồi.”
“Tay lạnh ngắt, không biết đeo găng tay à?”
Du Niên Niên lập tức chú ý đến bàn tay lạnh buốt của Tuế Tuế, nhíu mày vỗ vỗ đầu cô bé, “Đi đeo vào.”
“Dạ.”
Tuế Tuế bĩu môi, ngoan ngoãn về phòng tìm găng tay.
Hà Song Hạ và mấy đứa trẻ cũng tới chào hỏi.
“Tất cả lại đây, dì mang đồ ăn cho các cháu.”
Du Niên Niên thấy lạ cũng thành quen, đặt đồ đạc ở phòng khách rồi lấy đồ ra.
“Mỗi đứa nửa con vịt quay, còn cả bánh phục linh, bánh Kinh Bát Kiện, mỗi đứa một ít, mang về ăn đi.”
“Cảm ơn thím.”
Mấy đứa trẻ lễ phép nhận lấy đồ.
Giờ điều kiện mọi người đều tốt lên rồi, Nhị Nữu và các bạn cũng không còn rụt rè như trước nữa, hào phóng nhận lấy đồ.
Còn chuyện trả lễ thế nào thì đó là việc của gia đình.
“Vậy bọn cháu về trước đây, thím Niên, dì, chào tạm biệt.”
Hà Song Hạ kéo đám nhóc chào tạm biệt.
Hai chị em mới ở Bắc Kinh về, mặt đầy mệt mỏi, chắc còn nhiều việc phải làm.
Đến khi Tuế Tuế ra ngoài, mấy người đã đi hết.
Tuế Tuế cũng không nghĩ nhiều, chạy lại nằm bò lên đùi Du Niên Niên, ngửa đầu nhìn cô.
Du Niên Niên xoa xoa đầu cô bé, bế người lên, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi, nhìn có vẻ không vui lắm.
Tuế Tuế chớp chớp đôi mắt to tròn, vỗ vỗ cánh tay cô, mềm mại nói:
“Không sao đâu ạ, chúng ta còn có thi đại học mà, đến lúc đó thi điểm cao.”
Du Niên Niên phụt cười, liếc nhìn đứa nhỏ, nhướng mày nói:
“Ai bảo cháu là dì không đậu?”
“Mẹ cháu tới đây, dì cháu cũng tới đây, hì hì.”
Du Dư Dư ở bên cạnh cũng cười toe toét, chạy lại bế Tuế Tuế lên hôn chùn chụt một cái.
“Đợi sau này dì làm đạo diễn lớn sẽ quay phim cho Tuế Tuế xem.”
“Thật ạ?”
Nghe đến đây, Tuế Tuế ngạc nhiên, nhìn người này lại nhìn người kia, đôi mắt mở to tròn xoe.
“Nhà mình có sinh viên đại học rồi à?
Lại còn hai người?
Ái chà, chị cháu chắc chắn cũng đậu, vậy là ba sinh viên đại học rồi.”