Ảnh bỗng chốc vỡ tan như tấm gương. Ngay sau đó, hình ảnh biến hóa thành muôn vàn mảnh vụn. Cậu rơi vào bóng tối vô tận.

Khung cảnh thay đổi, tiếng bước chân trầm ổn từ xa lại gần, hương gỗ đàn hương quen thuộc từng chút một lấp đầy mọi ngóc ngách trong phòng.

“Tiểu Hạc.”

Tiếng thì thầm dịu dàng mà đầy kìm nén ấy vang lên bên tai. Mục Hạc không thể mở mắt, giống như bị giam cầm trong giấc mộng không thể cử động. Giường bỗng lún xuống, hơi thở quen thuộc tiến lại gần, đó là mùi hương riêng biệt trên người Mục Trì.

Đầu ngón tay khẽ chạm lên mặt cậu, dịu dàng vuốt ve gò má, từ xương chân mày đến sống mũi, rồi dừng lại trên đôi môi mềm mại. Mục Hạc vô thức dụi dụi vào lòng bàn tay anh.

Mục Trì chợt cứng đờ, nghe tiếng thở đều đặn của cậu, anh mới dần thả lỏng. Ngay lúc Mục Hạc tưởng anh sẽ rời đi, Mục Trì bất ngờ cúi xuống áp sát. Bóng tối bao trùm lấy cậu, hơi thở nóng rực phả lên mặt, nóng đến đáng sợ. Một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống.

Mục Hạc sững sờ, trong đầu lập tức hiện lên cảnh tượng mình bị Mục Trì đè trong xe hôn nồng nhiệt. Lần này không còn là cái chạm môi thử nghiệm kiểu chuồn chuồn đạp nước nữa, mà là một nụ hôn mang đầy tính chiếm hữu.

Trong lúc đầu lưỡi quấn quýt, hơi thở của Mục Trì ngang nhiên đóng dấu ấn của chính mình lên khắp cơ thể cậu từ trong ra ngoài. Mục Hạc cảm thấy mình đang ở trong một không gian mộng mị hỗn độn, cậu không cách nào đẩy Mục Trì ra. Cơ thể cậu như bị rút cạn sức lực, mềm nhũn đến lạ lùng.

Nụ hôn của Mục Trì ngày càng sâu, cậu không thể thở nổi, cậu dường như nghe thấy tiếng nấc nghẹn ngào không kìm nén được trong cổ họng mình. Không phải sợ hãi, thậm chí còn có chút phấn khích.

Cậu hoàn toàn đắm chìm trong nụ hôn của anh. Ánh trăng xuyên qua rèm cửa, đổ những vệt loang lổ trên sàn nhà. Bộ đồ ngủ trên người Mục Hạc không biết từ lúc nào đã bị vứt bừa bãi trên tấm t.h.ả.m lông xù. Mục Trì đang c.ắ.n nhẹ vào phần thịt mềm bên cổ cậu, nhìn vết răng nhàn nhạt kia, anh không nhịn được mà áp môi lên làn da nữa, nhưng lại kìm nén d.ụ.c vọng của mình để không vệt sâu hơn.

Sự rung động trong lòng càn quét khắp toàn thân Mục Hạc, cậu chợt nhớ đến vết đỏ trên cổ mình hôm nọ khi đang rửa mặt — dấu vết ám muội và bất mật đến thế, cậu chẳng thể tự lừa dối mình rằng đó là do muỗi đốt nữa.

Nụ hôn của anh đi từ bên cổ dần xuống dưới, mang theo nhiệt độ nóng bỏng khiến người ta run rẩy.

Mục Hạc cảm giác mình đã thoát khỏi giấc mộng đen tối hỗn độn kia, tay cậu không tự chủ được mà đưa lên, quàng lấy bờ vai rộng lớn của Mục Trì, gọi một tiếng khàn khàn lấp lửng: “Anh...”

Cơ bắp dưới lòng bàn tay chợt căng cứng, Mục Trì đột ngột ngẩng đầu nhìn Mục Hạc. Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Mục Hạc căng thẳng nuốt nước bọt, một lần nữa nhỏ giọng gọi: “Anh...”

Giây tiếp theo, môi Mục Hạc bị chặn lại một cách thô bạo.

“Ưm...”

Tay Mục Hạc bấu c.h.ặ.t lấy lưng Mục Trì, cậu bị đè c.h.ặ.t bên dưới, không thể nhúc nhích. Nhiệt độ khi da thịt chạm nhau khiến Mục Hạc khẽ run, tiếng thở dốc ngày càng nặng nề làm tim cậu đập loạn nhịp. Hơi thở bị tước đoạt, cảm giác thiếu oxy khiến Mục Hạc không chịu nổi mà đẩy nhẹ vai Mục Trì ra, cậu nghe thấy tiếng cầu xin của mình vừa mềm khàn, nghe giống như đang làm nũng hơn.

Phải một lúc lâu sau Mục Trì mới buông cậu ra. Nhìn vào đôi mắt Mục Trì, nó giống như vực sâu không thấy đáy, cuộn trào d.ụ.c vọng trần trụi mà cậu chưa từng thấy bao giờ. Mục Hạc kinh hãi khôn nguôi.

Cậu hiểu rất rõ, đó không phải là tình cảm anh trai dành cho em trai. Trong đôi mắt quen thuộc kia ẩn chứa một tình yêu điên cuồng.

Đó là thứ tình cảm mà cậu đã bao lần muốn xác nhận nhưng chưa bao giờ được chứng thực. Lòng cậu phút chốc trở nên hỗn loạn vô cùng, anh bắt đầu đối với cậu như thế từ khi nào đây? Câu "anh ơi" quanh quẩn bên môi lúc này lại chẳng thể thốt ra lời.

Mục Trì bóp nhẹ cằm cậu, ngón cái khẽ vuốt qua đôi môi hơi sưng đó, dịu dàng thì thầm: “Tiểu Hạc mãi mãi là của anh.”

Tim Mục Hạc thắt lại một cái.

Câu nói mang đầy tính chiếm hữu này lại khiến trái tim lơ lửng của cậu bỗng chốc bình yên trở lại. Nhiệt độ nóng rực đè lên cơ thể cậu chân thực đến thế, hơi thở quen thuộc bao bọc lấy toàn thân cậu, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối. Cậu một lần nữa quàng lấy vai Mục Trì, chủ động ngẩng đầu hôn lên khóe môi anh.

Mục Trì khựng lại trong giây lát rồi sau đó đáp lại bằng một nụ hôn dữ dội. Sức mạnh không thể kháng cự ấy như muốn nuốt chửng cậu vào bụng.

Những nụ hôn dồn dập như mưa sa bão táp trút xuống. Mục Hạc chao đảo như chiếc thuyền nhỏ trôi nổi theo sóng biển. Cậu đã không còn phân biệt nổi là mong đợi nhiều hơn hay là sợ hãi nhiều hơn nữa. Khi khoái cảm và nỗi sợ đan xen thành một tấm lưới kín kẽ, thậm chí Mục Hạc cảm thấy mình đang tận hưởng cảm giác đó.

Phịch!

Mục Hạc chợt bừng tỉnh, đôi mắt mở choàng thoát khỏi cơn mộng mị.

Cậu ngồi tựa vào thành giường, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, không ngừng hít hà những luồng khí lớn để trấn tĩnh lại. Đập vào mắt Mục Hạc là cách bài trí quen thuộc trong phòng, vài tia nắng sớm xuyên qua lớp sương mù đâu đây bên bệ cửa, trời đã sáng rõ.

Bộ đồ ngủ vẫn mặc ngay ngắn trên người, chẳng hề có dấu hiệu bị giằng co hay xộc xệch. Đặc biệt là ly sữa trên tủ đầu giường, trước khi ngủ cậu chưa hề đụng tới.

Không có chuyện đó.

Vậy nên... không có Mục Trì, không có nụ hôn, cũng không có gì cả.

Tất cả chỉ là một giấc mơ hoang đường đến cực điểm. Toàn thân cậu ướt đẫm mồ hôi, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập liên hồi. Mục Hạc ôm lấy đầu, ánh mắt đầy vẻ không dám nhìn xuống quần mình. Những phản ứng sinh lý vốn có của thời dậy thì, sau bao nhiêu năm, nay lại đột nhiên ập đến.

Chương 24 - Giả Ngoan Ngoãn Trong Lòng Của Anh Trai - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia