Dư Hiếu Huy định mượn công trả thù riêng sao?

Cậu khẽ ho vài tiếng để làm dịu cổ họng: “Tôi không sao.”

Tiểu Hà vội đưa nước cho cậu, vừa kiểm tra vết thương vừa nhăn mặt: “Trên cổ cậu có vết hằn rất rõ này...”

Vừa dứt lời, Dư Hiếu Huy đã xách hộp y tế đi tới, vẻ mặt đầy hối lỗi: “Ban nãy tôi quá tay phải không? Cậu không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?”

Vẻ mặt khẩn thiết của cậu ta thu hút sự chú ý của mọi người, trong chớp mắt, tất cả đều vây quanh.

“Có sao không?” Phó đạo diễn lo lắng hỏi.

Dư Hiếu Huy khẽ nghiêng người chắn đường, giọng đầy hối hận: “Ban nãy em diễn quá lực phải không ạ, hay là chúng ta quay lại nhé?”

Phó đạo diễn bị câu nói này làm phân tâm, nhớ lại khi nãy đạo diễn chính khen nức nở diễn xuất của cả hai, ông liền cười nói: “Không cần đâu, hai đứa diễn tốt lắm, cảm xúc rất đạt, không có khuyết điểm gì cả, không cần quay bù.”

Dư Hiếu Huy chỉ bằng vài câu đã chuyển hướng dư luận.

Dù mọi người thấy vết bầm trên cổ Mục Hạc thì cũng chẳng ai nghĩ cậu ta ác ý, mà chỉ cho rằng vì quá nhập tâm nên mới "vô tình" làm bạn diễn bị thương.

“Đúng là cái miệng dẻo như kẹo kéo.”

Tiểu Hà bĩu môi lầm bầm đầy bất mãn.

Cô không phải người mới vào nghề, trước đây cũng từng theo vài nghệ sĩ nên chẳng lạ gì mấy chiêu trò bắt nạt ngầm trên phim trường.

Có những nghệ sĩ ngoài mặt thì t.ử tế nhưng sau lưng thì chơi xấu, nhất là mấy cảnh hành động, cứ ra tay thật nặng rồi viện cớ "nhập vai quá sâu".

Da Mục Hạc rất trắng, cổ lại là nơi nhạy cảm nên chỉ cần dùng lực một chút là để lại dấu vết rất đậm.

Cậu không nhận hộp y tế của Dư Hiếu Huy mà bảo Tiểu Hà đi lấy t.h.u.ố.c từ chỗ nhân viên y tế của đoàn.

Lúc Tiểu Hà bôi t.h.u.ố.c cho cậu, cô bực bội nói: “Phải dùng lực cỡ nào mới ra nông nỗi này chứ, cậu ta chắc chắn là cố ý.”

Mục Hạc tất nhiên biết cậu ta cố ý.

Nhập vai là thật, mà cố ý cũng là thật.

Câu thoại "Là anh nợ tôi đó", không phải Nhung Phố nói với Canh Lạc, mà là Dư Hiếu Huy đang nói với Mục Hạc.

Tiệc đóng máy buổi tối, Mục Hạc là nam thứ nên không tiện vắng mặt.

Cậu đã gọi điện cho Mục Trì mấy lần, vừa nũng nịu vừa dỗ dành mãi anh mới miên cưỡng đồng ý cho cậu đi ăn bữa này.

Mục Trì: [Xong việc anh qua đón, không được uống rượu.]

Nam nữ chính ngồi cạnh đạo diễn nói cười rôm rả, Mục Hạc không muốn tham gia vào nên chỉ im lặng ngồi trong góc.

Mấy nhân viên đoàn phim quen mặt đến mời rượu cậu đều từ chối, cũng chẳng dùng cớ dị ứng gì cả mà chỉ nói đơn giản: “Nhà tới không cho uống.”

Gia thế của Mục Hạc vẫn luôn là một ẩn số, có lời đồn cậu là nhị thiếu gia của ông lớn nào đó, cũng có kẻ bảo sau lưng cậu có kim chủ.

Dù là thân phận nào thì cũng chẳng ai dám làm khó cậu.

Dư Hiếu Huy rót một ly rượu, mỉm cười tiến lại: “Nghe nói bộ phim tới Tiểu Hạc được nội định vai nam chính, lại còn là phim song nam chủ nữa. Không biết tôi có vinh dự được thử vai thành công để hợp tác cùng Tiểu Hạc lần nữa không?”

Những lời này làm Mục Hạc thấy buồn nôn.

Từ khi gặp lại, cậu cảm thấy Dư Hiếu Huy cứ như một miếng cao dán da ch.ó, rũ mãi không rời.

Trong lúc hai bên đẩy đưa qua lại, ly rượu đổ hết lên người Dư Hiếu Huy, khiến cậu ta đành phải rời tiệc vào nhà vệ sinh chỉnh trang lại.

Khi Dư Hiếu Huy vừa chỉnh xong quần áo chuẩn bị quay lại sảnh tiệc, cậu ta cuối cùng cũng trông thấy người đàn ông mà bao năm qua chưa từng gặp lại.

Mục Trì đang tựa người vào cửa xe, cúi đầu gửi tin nhắn cho Mục Hạc.

“Ai thế?” Vệ sĩ đột ngột lên tiếng ngăn cản khi thấy Dư Hiếu Huy định tiến lại gần.

Mục Trì lười biếng ngẩng đầu liếc nhìn chàng trai trước mặt một cái rồi nhanh ch.óng thu hồi tầm mắt.

Dư Hiếu Huy sững sờ, vành mắt ứng đỏ, nghẹn ngào gọi: “Anh ơi, lâu rồi không gặp.”

Tiếng "anh ơi" này khiến sắc mặt Mục Trì trở nên kỳ quặc, anh khó chịu buông một câu: “Tôi không nhớ mình còn đứa em trai thứ hai nào cả.”

Trong đôi mắt đỏ hoe của Dư Hiếu Huy thoáng qua một tia oán độc, cậu ta cụp mắt sụt sịt, giọng điệu nghe vô cùng buồn bã: “Anh không nhớ sao? Chúng ta từng gặp nhau mà, mười một năm trước ở viện mồ côi.”

Mục Trì chưa bao giờ lãng phí thời gian vào những việc vô nghĩa.

Chuyện ở viện mồ côi anh chỉ nhớ những gì liên quan đến Mục Hạc, ngoài cậu ra, chẳng ai lọt nổi vào mắt anh cả.

Dư Hiếu Huy thấy sắc mặt anh không tốt, dù lòng không cam nhưng cũng không dám chọc giận anh, đành phải cáo lui trước: “Thời gian trôi qua lâu rồi, anh chưa nhớ ra ngay cũng là chuyện thường. Em xin phép đi trước, mong sớm gặp lại anh.”

Cậu ta rời đi rất nhanh.

Với một kẻ đột ngột xông ra nói mấy lời kỳ quặc như thế, Mục Trì hoàn toàn không để tâm.

Tâm trí anh lúc này đặt hết vào khung chat với Mục Hạc, nhìn đồng loạt sticker nũng nịu cậu gửi qua, anh âm thầm lưu lại hết.

Mục Hạc: [Hình ảnh.jpg] Mục Hạc: [Em ăn nhiều cơm lắm, không uống rượu, cũng không uống nước ngọt luôn. Em ngoan không ạ?] Mục Hạc: [Mèo nhỏ kiêu kỳ.jpg]

Mục Trì khẽ bật cười, lẩm bẩm: [Ngoan lắm, giá mà lúc nào cũng ngoan thế này thì tốt.]

Mục Hạc: [Anh đến đón em chưa?] Mục Hạc: [Em muốn về nhà rồi.]

Vừa lúc Mục Hạc bước ra cửa thì đụng mặt Dư Hiếu Huy vừa quay lại.

Sắc mặt Hiếu Huy cực kỳ tệ, Mục Hạc không biết đã xảy ra chuyện gì và cũng chẳng hứng thú muốn biết.

Khi hai người lướt qua nhau, Dư Hiếu Huy đột nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y cậu, ánh mắt đầy hận thù và không cam lòng: “Cậu đừng có mà đắc ý.”

Mục Hạc dừng bước, nhìn bàn tay đang giữ lấy mình, lạnh lùng hỏi: “Tôi đắc ý cái gì?”

Dư Hiếu Huy mím môi, cuối cùng vẫn không nói ra lời.

Mục Hạc hất tay cậu ta ra, khóe môi thoáng hiện sự khinh miệt: “Cậu đem tất cả những bất hạnh của mình đổ lên đầu tôi, tôi thấy thật tội nghiệp cho cậu. Hóa ra mười mấy năm qua, cậu vẫn luôn tự lừa mình dối người như vậy.”

Dư Hiếu Huy mất kiểm soát gầm lên: “Cậu thì biết cái gì?!”

Giọng nói vừa dứt, sảnh tiệc vốn đang ồn ào bỗng lặng ngắt, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía hai người ở cửa.

Mục Hạc nhún vai, thản nhiên đáp: “Cậu chắc chắn muốn tiếp tục cãi nhau với tôi ở đây chứ?”

Dư Hiếu Huy đành ngậm miệng, hít một hơi thật sâu rồi quay vào cười với mọi người trong đoàn: “Không có gì đâu ạ, bọn em đùa nhau chút thôi.”

Khi cậu ta quay đầu lại, Mục Hạc đã đi xa rồi.

Mục Hạc bước đi đầy vui vẻ, khoảnh khắc nhìn thấy Mục Trì, dường như mọi phiền muộn đều tan biến.

Cậu vừa định lao vào lòng anh thì trong đầu lại hiện lên hàng loạt hình ảnh hai người hôn nhau nồng nhiệt.

Đặc biệt là khi nhìn thấy vết thương nhỏ xíu nơi khóe môi Mục Trì, cả khuôn mặt cậu lại bắt đầu đỏ bừng lên vì xấu hổ.

Đó không phải là mơ, họ đã thật sự hôn nhau.

Mục Trì nhìn cậu em trai đang đứng ngẩn ra đó thẹn thùng một mình, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười gần như không thể nhận ra: “Còn không mau qua đây?”

Chương 27 - Giả Ngoan Ngoãn Trong Lòng Của Anh Trai - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia