“Em có món đồ gì muốn mang theo không?”
Tiểu Hạc lắc đầu.
Cậu chẳng có hành lý gì để mang đi cả. Ở cô nhi viện, không đứa trẻ nào có đồ đạc riêng cho mình, ngay cả bộ quần áo cũ cậu đang mặc cũng là đồ của các anh lớn để lại. Mục Trì nắm lấy tay cậu, thản nhiên nói:
"Vậy đi thôi."
Khi bước ra khỏi cổng cô nhi viện, Mục Hạc quay đầu nhìn lại một lần. Đám em nhỏ ngơ ngác nhìn theo cậu, ánh mắt đầy vẻ khao khát và ngưỡng mộ. Viện trưởng sắc mặt vẫn khó coi, đi ra đón thì về mang theo vẻ kỳ quặc, phảng phất không thể tin nổi. Còn Tiểu Huy đứng giữa hai người họ, nhìn cậu bằng ánh mắt như tẩm độc. Mục Hạc nhìn họ, định nói gì đó nhưng cuối cùng chẳng nói câu nào.
Ngay trước cổng, hàng dài vệ sĩ kính cấn mời Mục Trì lên xe.
Mục Hạc thì do dự, cậu nhìn đôi giày vải rẻ tiền bạc phếch đã dính đầy bùn đất, rồi nhìn sang tấm t.h.ả.m nhung sạch tinh tươm trong xe, cậu theo bản năng rụt chân lại.
Mục Trì nhìn theo hướng mắt cậu, bình thản nói:
"Không sao đâu, lên đi."
Mục Hạc định cởi giày ra, nhưng lại nhớ ra tất mình đang đi bị thủng mấy lỗ. Cậu không muốn bị chê cười, không muốn làm anh mất mặt, cuối cùng vẫn thấp thỏm bước lên tấm t.h.ả.m nhung ấy. Cửa xe đóng lại, ngăn cách cậu với ngôi trường mồ côi quen thuộc.
Khi xe khởi hành, cậu nhìn chằm chằm ra cảnh vật ngoài cửa sổ. Những mảnh ký ức cuộc sống cứ thế ùa về: mảng tường gạch đỏ cũ nát sau bao năm mưa nắng, cánh cổng sắt hoen gỉ, tấm biển hiệu lung lay... tất cả dần mờ nhạt đi. Lúc này, một câu nói bỗng vang lên rõ mồn một trong tâm trí cậu:
“Tiểu Hạc, hãy đi tiếp đi, đừng quay đầu lại, cũng đừng bao giờ trở về nữa.”
Đó là lời viện trưởng dặn bên tai, từng chữ một như cứa vào tim cậu khiến cậu thấy xót xa vô cùng.
“Khóc gì thế?”
Giọng nói lạnh nhạt cắt ngang dòng suy nghĩ của Tiểu Hạc.
Cậu giật mình tỉnh lại, vội lau đi vệt nước mắt nơi khóe mi, mím c.h.ặ.t môi. Cậu không dám để lộ sự luyến tiếc, chỉ khẽ lắc đầu ý bảo mình không khóc.
Nhưng có lẽ cậu không biết trông mình lúc này thế nào, đôi môi mím nhẹ, ánh mắt long lanh nước như một chú hươu nhỏ hoảng sợ. Điều này lại làm Mục Trì nhớ đến con mèo nhỏ cứ thấy anh là muốn chạy trốn. Anh không thích thế này, bèn thu bớt khí thế áp người trên cơ thể lại:
"Em muốn quay về à?"
Tìm thấy Tiểu Hạc thất vọng, ánh mắt thoáng hiện vẻ kinh hoàng. Cậu không thể bị trả về cô nhi viện được. Trước khi đi, viện trưởng đã dặn đi dặn lại là phải ngoan ngoãn, phải biết lấy lòng người ta, điều đó cũng ngầm khẳng định cô nhi viện đã không còn là nơi dung thân của cậu nữa.
Mục Trì chống cằm, thích thú quan sát cậu. Tiểu Hạc cứ nghĩ anh đang giận và muốn đưa mình về thật, sự sợ hãi dâng lên, cậu không giấu nổi vẻ hoảng loạn, khẩn cầu:
"Đừng, đừng đưa em về cô nhi viện... Em sẽ ngoan mà."
Mục Trì lặng lẽ nhìn đôi mắt trong veo lấp lánh của cậu, anh chậm rãi nói:
"Được, không đưa em về đó nữa."
Tiểu Hạc ngẩn người, cậu khẽ gọi:
"Anh trai."
Mục Trì vuốt ve mấy lọn tóc mái trên trán cậu, gương mặt lạnh lùng dịu đi đôi chút, chậm rãi thốt lên:
"Ngoan lắm."
Xe chạy êm ru trên đường. Tiểu Hạc bắt đầu gật gù buồn ngủ, đầu khẽ tựa vào cửa kính khiến cậu bừng tỉnh.
Sừng sững hiện ra giữa sườn núi là một tòa kiến trúc màu trắng, cánh cổng sắt chạm trổ hoa văn to lớn từ từ mở ra. Hai hàng vệ sĩ đứng chờ sẵn, dẫn đầu là một người đàn ông trung niên tóc tai chải chuốt gọn gàng trong bộ lễ phục kiểu Anh. Thấy Mục Trì xuống xe, ông bước tới nửa bước, giọng nói lớn rõ ràng:
"Chào mừng thiếu gia về nhà!"
Ông cúi người, đám người hầu phía sau cũng đồng loạt cúi theo.
Tiểu Hạc chưa từng thấy cảnh tượng hoành tráng thế này ở đời thực, cậu đứng đờ ra, lúc này mới thực sự hiểu tại sao viện trưởng lại khúm núm trước người anh trai xa lạ đang nắm tay mình đến thế.
Mục Trì nắm lấy tay cậu, trước mặt bao nhiêu người dõng dạc tuyên bố:
"Từ nay về sau, đây chính là nhà của em."
Quản gia ân cần đưa khăn ẩm cho Mục Trì lau tay, rồi mỉm cười gật đầu với Tiểu Hạc:
"Chào tiểu thiếu gia."
Tiểu Hạc nhìn người đàn ông tỏ ra hiếu khách với mình có màn ra mắt rộn ràng, mọi người đều đang nở nụ cười. Nhìn bộ quần áo bẩn thỉu trên người Tiểu Hạc, Mục Trì dặn dò:
"Đưa em ấy đi tắm rửa đi, rồi gọi bác sĩ Giang qua đây."
Tiểu Hạc lúng túng đi theo quản gia, cứ đi hai bước lại ngoảnh đầu nhìn Mục Trì đầy lưu luyến. Nơi ở mới lạ lẫm khiến cậu thấy bất an, có lẽ chính cậu cũng không nhận ra mình đang có "tâm lý chim non" đối với Mục Trì. Dù người quản gia tỏa ra sự thiện ý, cậu vẫn chỉ muốn ở bên cạnh Mục Trì mà thôi.
Quản gia hì hì dỗ dành:
"Mời tiểu thiếu gia đi theo tôi, tắm xong tôi sẽ đưa cậu đi gặp thiếu gia ngay."
Phòng tắm mờ mịt hơi nước, Tiểu Hạc đứng đờ người nhìn sự sang trọng xung quanh. Cậu hít một hơi thật sâu, phòng tắm này còn to hơn cả phòng ngủ ở cô nhi viện.
Quản gia nhìn cơ thể gầy trơ xương với những vết bầm tím nhạt của cậu. Ông không ngờ thiếu gia lại có lòng trắc ẩn với đứa trẻ này.
"Ục ục..."
Bụng của Tiểu Hạc reo lên khiến cậu thấy ngượng ngùng. Quản gia giúp cậu mặc quần áo mới, ông cười nói:
"Lát nữa bác sĩ xử lý vết thương xong là cậu có thể dùng bữa rồi."
Tiểu Hạc cảm kích nói lời cảm ơn. Cậu rụt rè chạm vào bộ đồ mới, chất vải mềm mại thoải mái vừa vặn, như thể được may riêng cho cậu vậy. Cậu vô cùng trân trọng bộ đồ này, lúc ngồi xuống cũng sợ làm nó bị nhăn.
Bác sĩ Giang nhìn Tiểu Hạc, ngạc nhiên nhướn mày. Lúc nhận điện thoại ông cứ nghĩ rằng Mục Trì bị bệnh nên mới vội vàng chạy tới, không ngờ lại là người khác. Thấy những vết cước trên tay cậu, ông cũng không nhịn được mà mắng thầm, đúng là ngược đãi em chứ còn gì nữa.
Thuốc mỡ mát lạnh đè xuống cảm giác đau ngứa nơi vết thương. Tiểu Hạc nhìn bác sĩ Giang quấn tay mình lại như cái bánh chưng, im lặng một lát rồi nhỏ giọng:
"Cảm ơn bác sĩ."
Thấy hai má cậu hóp lại, bác sĩ Giang xót xa xoa đầu cậu:
"Mấy ngày tới đừng để chạm nước nhé, cứ yên tâm mà tẩm bổ."
Vừa dứt lời, thấy Mục Trì bước vào, ông vội rụt tay lại. Cảm nhận được ánh mắt sắc bén của Mục Trì, bác sĩ Giang thầm cười khổ. Ông thừa biết tính Mục Trì, thứ gì anh đã thích, dù là người, cũng không muốn ai khác đụng vào.
Mục Trì nhìn đôi tay băng bó kỹ lưỡng của cậu rồi hỏi:
"Ngoài tay ra thì còn vấn đề gì khác không?"
Bác sĩ Giang đáp ngoài việc suy dinh dưỡng và làm việc quá sức thì chỉ cần tịnh dưỡng là ổn.
"Ục ục..."