Mục Trì khẽ run lên, cảm giác như những giọt nước mắt nóng hổi ấy đang rơi thẳng vào tim mình. Anh bế bổng Mục Hạc lên, đi tới sofa ngồi xuống để cậu ngồi trên đùi mình. Nhìn đống vỏ chai rượu lăn lóc dưới chân, sắc mặt anh sầm xuống, vẻ giận dữ càng đậm:

 "Ai cho phép em uống nhiều rượu thế này?"

Nghe thấy tông giọng của anh, Mục Hạc lại bắt đầu vùng vẫy, giọng khàn đặc:

 "Buông tôi ra!"

Mục Trì muốn cho cậu uống chút nước, nhưng Mục Hạc nhìn cốc nước đưa tới môi thì quay mặt đi, nhất quyết không uống. Mục Trì nghĩ cậu chỉ đang dỗi, bèn tự mình hớp một ngụm, bóp cằm cậu rồi hôn lên môi, dùng cách đó để mớm nước cho cậu.

Mục Hạc ngẩn ngơ nhìn gương mặt anh sát sạt, hốc mắt nóng lên theo gương mặt anh tuấn. Mục Trì bỗng nhận ra, Tiểu Hạc của anh chắc chắn đã phải chịu uất ức cực kỳ lớn mới như vậy, chứ không đơn thuần là đang dỗi anh. Nhìn đôi mắt khóc đến kiệt quệ đỏ vành, anh hạ thấp giọng dỗ dành:

 "Anh đã cho người xử lý rồi, sau này trên Weibo sẽ không bao giờ xuất hiện tin tức tiêu cực nào về em nữa đâu, đừng khóc nữa, hửm?"

Mục Hạc nhớ đến hôn sự của anh, gương mặt hiện rõ vẻ thất vọng. Anh định giấu cậu đến bao giờ nữa đây?

Ánh mắt thất vọng của Mục Hạc khiến tim Mục Trì hẫng một nhịp, chìm xuống nặng nề. Anh đột nhiên có cảm giác bất lực như không nắm bắt được gì, và một nỗi sợ hãi vô hình bắt đầu lan tỏa trong lòng anh:

 "Tiểu Hạc, là lỗi của anh."

 Anh thấp giọng đổi cách gọi

 "Là anh xử lý dư luận chậm trễ, để em phải đọc những bài viết không vui..."

 "Không!"

Mục Hạc ngắt lời anh, định nói rằng không phải như vậy. Nhưng khi chạm phải ánh mắt lo lắng của anh, cậu lại nhớ tới bức ảnh của anh và Vương tiểu thư. Lời nói đến bên miệng lại không tài nào thốt ra nổi, cuối cùng cậu chỉ khẽ nói một câu:

 "Chúng ta về nhà đi."

Mục Hạc mở tủ quần áo, tiện tay thu dọn vài bộ đồ nhét vào vali. Những thứ như trang sức, thẻ ngân hàng hay tiền mặt, cậu không mang bất cứ thứ gì.

Trước khi khép cửa phòng lại, cậu lưu luyến nhìn khung ảnh đặt ở đầu giường — đó là món quà đầu tiên mà anh trai tặng cho cậu. Mục Hạc suy nghĩ một hồi rồi vẫn quyết định để nó lại, cậu sợ nhìn vật lại nhớ đến người. Cậu dự định sẽ rời khỏi căn nhà này.

Trước khi bị anh trai triệt để vứt bỏ, cậu muốn chủ động rời đi một cách tự trọng, chứ không muốn đến cuối cùng lại kết thúc trong cảnh đôi bên không vui.

Cậu vừa đóng cửa lại, xoay người đã va ngay vào l.ồ.ng n.g.ự.c của Mục Trì. Mục Trì vững vàng đỡ lấy thân hình cậu, gương mặt không chút cảm xúc nhìn chăm chú vào chiếc vali trên tay cậu. Sát khí cuồn cuộn tỏa ra từ người anh khiến Mục Hạc sợ hãi lùi lại một bước theo bản năng.

 "Làm gì?"

Bàn tay Mục Trì chặn sau gáy cậu, tay kia siết c.h.ặ.t lấy chiếc vali. Ánh mắt sắc bén, lạnh lùng dừng lại trên gương mặt đang thoáng hiện vẻ hoảng loạn của Mục Hạc. Cậu quay mặt đi chỗ khác, ánh mắt né tránh, giọng nói vẫn còn nghẹn đặc tiếng mũi: — "Rời khỏi đây."

Mục Trì bóp cằm cậu, ép cậu phải đối diện với mình:

 "Chẳng phải Tiểu Hạc từng nói sẽ không bao giờ rời xa anh sao? Bây giờ muốn đi đâu?"

Mục Hạc khẽ ngước mặt, nhìn anh bằng ánh mắt đầy uất ức, hốc mắt ngay lập tức phủ một tầng sương mờ:

 "Vậy còn anh thì sao? Anh chẳng phải cũng nói sẽ không bao giờ rời xa Tiểu Hạc, sẽ ở bên em mãi sao, anh bội ước trước mà?"

Mục Trì chợt nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, giữa anh và Mục Hạc đang có một hiểu lầm rất sâu sắc. Hóa ra điều khiến Tiểu Hạc đau lòng căn bản không phải là dư luận trên mạng, mà là bắt nguồn từ chính bản thân anh.

"Nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì?"

Mục Trì lau đi vệt nước mắt nơi khóe mắt cậu, giọng trầm xuống:

 "Có phải có ai nói gì với Tiểu Hạc không? Để em phải hiểu lầm? Hửm?"

Mục Hạc cúi đầu, bàn tay siết c.h.ặ.t lấy vali không chịu buông, cả hai cứ thế giằng co. Mục Trì gọi điện ngay trước mặt cậu cho Thiệu Hành, yêu cầu anh ta điều tra mọi chuyện xảy ra với anh hoặc Mục Hạc gần đây.

Mục Hạc mím môi, tựa lưng vào cánh cửa, bướng bỉnh không chịu mở lời. Mục Trì nhìn gương mặt trắng bệch của cậu, gạt bỏ thái độ lạnh lùng, lại nhẫn nại dịu dàng dỗ dành:

"Cứ không vui là lại muốn bỏ nhà đi sao? Hửm?"

Lông mi Mục Hạc khẽ run, cậu khàn giọng nói nhỏ một câu:

 "Là anh không cần em nữa."

Mục Trì mang theo sự kinh ngạc và bàng hoàng, anh khó hiểu hỏi:

 "Anh đã làm sai điều gì mà Tiểu Hạc có ảo giác như vậy?"

Mục Hạc thấy đến giờ phút này anh vẫn còn muốn giấu mình, cậu sụp đổ khóc rồng lên:

 "Đủ rồi! Anh còn định lừa em đến bao giờ nữa? Em biết mình chỉ là món đồ chơi anh nhặt về, có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào, nên mới chủ động rời đi, để không..."

Lời còn chưa dứt, Mục Trì đã chặn đứng đôi môi cậu, nuốt trọn mọi uất ức vào trong. Mục Hạc sững sờ trong giây lát, sau đó không chút do dự đẩy anh ra.

Mục Trì ép cậu vào cánh cửa, thô bạo cạy mở môi lưỡi, cho đến khi vị tanh nồng của m.á.u lan tỏa trong khoang miệng, anh mới buông Mục Hạc ra. Trong đôi đồng t.ử trầm mặc như bóng chiều ấy đang kìm nén cơn thịnh nộ:

 "Anh chưa bao giờ coi em là đồ chơi."

Chương 37 - Giả Ngoan Ngoãn Trong Lòng Của Anh Trai - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia