Ý thức dần tỉnh táo nhưng cơ thể cậu như bị bóng đè, không thể cử động hoặc là cậu chẳng muốn tỉnh lại nên cứ nhắm nghiền mắt giả vờ ngủ. Tiếng bước chân trầm ổn quen thuộc vang lên với nhịp điệu riêng biệt của anh trai. Phía bên giường lún xuống, mùi trầm hương đầy tính xâm lược ập đến.

Đầu ngón tay hơi lạnh khẽ chạm lên mặt cậu như đang thăm dò. Cảm giác lạnh lẽo làm cậu hơi run lên, ngón tay ấy khựng lại một nhịp rồi mới tiếp tục di chuyển từ chân mày xuống sống mũi và dừng lại nơi cánh môi.

Tim Mục Hạc đập như trống trận, cậu cố giữ hơi thở đều đặn để không bị phát hiện đang giả vờ ngủ. Nhưng đầu ngón tay lạnh lẽo ấy bắt đầu chà xát quá mức lên môi cậu, tới lui như đang xác nhận điều gì đó. Mục Hạc nín thở, thần kinh căng như dây đàn.

Ngay sau đó, một nụ hôn nóng bỏng và ẩm ướt, mang theo sự chiếm hữu và d.ụ.c vọng cứ thế giáng xuống.

Sáng hôm sau.

Quản gia bưng một ly sữa ấm đứng trước cánh cửa khép c.h.ặ.t của Mục Hạc, tay kia gõ nhẹ:

"Tiểu thiếu gia, không còn sớm nữa, cậu nên nghỉ ngơi thôi."

Bên trong vẫn là một khoảng lặng thinh, không một lời đáp lại.

"Tôi vào nhé."

Sau một hồi chờ đợi, quản gia khẽ vặn nắm cửa bước vào.

Trong phòng chỉ để lại một ngọn đèn ngủ leo lắt. Mục Hạc đang nằm trên giường, đôi mắt trống rỗng nhìn trân trân lên những đường hoa văn tinh xảo trên trần nhà, trông cứ như một cái xác không hồn. Tiếng ly sữa đặt lên mặt bàn đầu giường lạch cạch mới khiến cậu bừng tỉnh khỏi cơn ngẩn ngơ.

Mục Hạc thu hồi tâm trí, khẽ chớp đôi mắt đã mỏi nhừ, lững lờ nhìn quản gia:

"Cậu chủ..."

"Cả tối nay cậu chưa ăn gì cả, hay để tôi bảo nhà bếp nấu chút gì ăn khuya nhẹ."

Mục Hạc lắc đầu:

"Thôi ạ, con không thấy đói."

Quản gia thở dài:

"Dù có giận đại thiếu gia thì cậu cũng không được bỏ bữa tối chứ. Dưới bếp lúc nào cũng hầm sẵn cháo, nếu cậu đói thì cứ bảo tôi một tiếng."

Nghe đến đây, sống mũi Mục Hạc bỗng cay xè, nước mắt vừa mới kìm lại được giờ lại chực trào ra. Nếu là trước kia, mỗi khi cậu dỗi anh trai mà bỏ bữa, anh đều sẽ dỗ dỗ dành dành thật lâu, thậm chí còn vì cậu không biết thương thân thể mà sinh khí. Chẳng bù cho bây giờ, anh gần như không màng tới, khiến lòng cậu cứ bồn chồn không yên.

Thấy cậu không nói gì, quản gia nhanh chân xuống bếp. Chẳng mấy chốc, mùi thơm của cháo thịt băm đã lan tỏa khắp căn phòng. Đây vốn là món cháo cậu thích nhất, mỗi khi cậu bướng bỉnh không chịu ăn cơm, anh trai đều sẽ giục nhà bếp nấu món này – thói quen mười năm qua vẫn chưa từng thay đổi.

Nhìn vẻ thẫn thờ của cậu mà quản gia không khỏi xót xa:

"Cậu ăn vài miếng đi cho ấm bụng."

Mục Hạc từ khi sinh ra đã bị bỏ lại viện mồ côi. Ngày đó, cậu phải tranh giành từng chút thức ăn ít ỏi với đám trẻ khác. Thể trạng vốn yếu ớt, cậu chẳng mấy khi giành được phần, nên cứ phải chịu đói suốt.

Đến khi được cha mẹ nuôi đón về, nhưng họ lại có khẩu vị cực kỳ nặng, thích đồ nhiều dầu mỡ và cay nóng, khiến đường ruột vốn đã yếu của Mục Hạc càng thêm tệ hại. Đến lúc bị họ trả về lại viện mồ côi, cậu lại quay về những ngày bữa đóc bữa no.

Mãi cho tới khi được Mục Trì đưa về nhà họ Mục, được cưng chiều chăm sóc suốt mấy năm trời, sức khỏe mới khá lên đối chút. Thế nhưng những di chứng từ thời ở viện mồ côi vẫn không thể khỏi hẳn, cứ đến mùa đông là tay chân cậu đau nhức, và dạ dày đến tận bây giờ vẫn không chịu nổi đồ cay nóng quá mức.

Quản gia chằm chằm nhìn cậu hồi lâu, lời muốn nói ngập ngừng trên đầu môi nhưng mãi chẳng dám thốt ra. Quản gia hiển nhiên biết là thiếu gia giục nhà bếp nấu rồi đây.

Bàn tay đang siết c.h.ặ.t của Mục Hạc bỗng chốc thả lỏng, trên người dường như cũng vơi đi một nửa lớp băng lạnh thấu xương. Quản gia đưa thìa cho cậu, khuyên nhủ:

"Sau này dù có giận thiếu gia đến mấy cũng phải ăn uống đàng hoàng."

Cầm chiếc thìa trên tay, nhìn bát cháo nghi ngút khói, Mục Hạc mím môi. Vậy còn anh? Anh vẫn còn giận sao? Rõ ràng lúc ở trên xe anh đã nói không trách cậu lẻn đi đua xe, cũng không giận vì cậu không nghe máy, vậy tại sao không dỗ cậu như lúc trước?

Mục Hạc chỉ ăn được hai miếng đã không thể nuốt trôi, tâm trạng cậu chùng xuống cực độ, cứ như một chú ch.ó nhỏ bị bỏ rơi. Cậu luôn dè dặt thử thách giới hạn của anh, cứ ngỡ anh sẽ vô điều kiện nuông chiều mình tất thảy. Thế nhưng lúc này đây, cậu dường như không còn đủ tự tin để khẳng định tâm ý đó nữa.

Nhìn theo bóng lưng quản gia rời đi, Mục Hạc định gọi lại nhưng cuối cùng vẫn im lặng. Cho đến khi tiếng "cạch" vang lên, cánh cửa đóng lại, cậu buông thìa, cả người như quả bóng xì hơi. Rốt cuộc cậu là em trai được yêu thương, hay là món đồ chơi tuỳ ý kiểm soát, cậu cũng chẳng rõ nữa.

Ánh mắt Mục Hạc dừng lại trên chiếc hộp kim loại đặt ở đầu giường, bao nhiêu cảm xúc hỗn độn lại ùa về. Sau khi thử dãy số có ý nghĩa đặc biệt mà vẫn không mở được, sự tò mò chắc bên trong cũng chỉ là trang sức quý giá gì đó.

"Không mở được thì thôi vậy."

Nhưng ngay lúc này, cậu chợt nhớ ra ngày đầu tiên mình gặp Mục Trì. Cậu không bao giờ quên được cảm giác hôm ấy, chỉ là lúc đó cậu còn quá nhỏ nên không biết cụ thể là ngày bao nhiêu. Cậu run tay xoay từng vùng số, cho đến khi con số cuối cùng dừng lại ở số 1, một tiếng "tạch" khẽ vang lên, chiếc hộp bật mở.

Cậu và anh gặp nhau lần đầu vào một ngày Đông lạnh giá mười một năm về trước.

Cậu hồi hộp mở hộp ra, bên trong không phải trang sức đắt tiền như cậu tưởng, mà là một chiếc chìa khóa vàng nhỏ xíu với những đường chạm khắc cực kỳ tinh xảo và phức tạp. Cậu giơ chìa khóa lên soi kỹ, trong nhà này toàn dùng khóa từ hoặc vân tay, dù có cửa dùng chìa thì cũng chẳng có cái nào khớp với thứ này.

"Không lẽ đây không phải chìa khóa cửa, mà là khóa từ sao?"

Mục Hạc lầm bầm, thử tra vào ổ khóa của chiếc tủ đầu giường nhưng không vừa. Rốt cuộc nó dùng để mở cái gì nhỉ? Tại sao lại có chìa khóa này?

Cậu định đi hỏi anh, nhưng liệu anh có nói cho cậu biết không? Nhớ lại vẻ mặt ngào ngạt của anh, cậu bỗng giật mình thon thót. Có lẽ cậu không nên mở chiếc hộp này, và đáp án bên trong cũng chẳng phải là thứ cậu muốn nghe hay có thể chấp nhận được. Cậu không dám nghĩ sâu thêm, vội vàng nhét chiếc chìa khóa vào hộp, xoay loạn mật mã để khóa lại rồi đẩy sâu nó vào góc tủ, làm vậy như thể là có thể che giấu đi hết mọi nỗi bất an trong lòng.

Cuối mắt cậu dừng lại nơi ly sữa đã nguội ngắt. Cuối cùng anh chẳng màng ngó ngàng, cậu bưng lên uống cạn. Nửa tiếng sau, cậu mới chìm vào giấc ngủ.

Đêm ấy, mọi sự bất an và mệt mỏi của cậu đều thu trọn vào mắt Mục Trì.

Hình ảnh sắc nét từ phòng ngủ truyền thẳng lên màn hình điện t.ử trong thư phòng, ánh sáng xanh mờ ảo hất lên gương mặt anh. Khi thấy Mục Hạc ngủ không yên giấc, vạt áo bị cuốn lên từ lúc nào, phô ra làn da mịn màng, Mục Trì phóng to màn hình, nhìn gương mặt đang say ngủ của cậu, d.ụ.c vọng chôn giấu nơi đáy lòng bắt đầu từng chút một trồi dậy.

Anh đứng dậy, bước chân vô thức hướng về phía phòng của Mục Hạc.

Cánh cửa khép c.h.ặ.t từ từ mở ra, một mùi hương ngọt thanh dịu nhẹ phảng phất tới. Ánh trăng xuyên qua lớp rèm cửa lụa mỏng, phủ lên gương mặt nghiêng của cậu. Dáng vẻ ngủ say không chút phòng bị ấy khiến bước chân anh khựng lại. Anh đứng đó rất lâu, lặng lẽ nhìn bộ đồ ngủ xốc xệch và làn da trắng đến lóa mắt kia.

Một khao khát muốn phá vỡ sự bình yên này dâng lên trong lòng Mục Trì. Đôi bàn tay buông thõng siết c.h.ặ.t lại, gân xanh nổi lên. Thôi thúc muốn mạnh bạo hủy diệt sự ngây thơ ấy khiến ánh mắt anh tối sầm, đong đầy những cảm xúc mãnh liệt không thể che giấu.

Trong không gian tĩnh mịch, chỉ còn nghe thấy tiếng thở đều của Mục Hạc. Dáng người cao lớn từ từ ngồi xuống giường, nệm lún xuống nhưng cũng không làm chàng trai tỉnh giấc.

Cánh tay đưa ra giữa không trung rồi chần chừ mãi, cuối cùng mới đặt lên má Mục Hạc. Anh không còn do dự nữa, vì Mục Hạc vốn là món đồ thuộc quyền sở hữu của anh.

Anh dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào gò má cậu. Cái lạnh từ ngón tay làm Mục Hạc vô thức rụt cổ, nhưng anh không lùi lại, dùng ngón cái chậm rãi mơn trớn làn da mịn màng ấy. Cảm nhận sự chân thật đó, anh khẽ mím môi:

"Dạo này sao lại bướng bỉnh thế, hả?"

Dường như cảm nhận được hơi ấm quen thuộc áp sát, Mục Hạc bỗng rúc đầu vào lòng bàn tay anh, chân mày đang nhíu c.h.ặ.t cũng giãn ra đôi chút, cậu lấy tay giữ lấy bàn tay Mục Trì rồi cọ nhẹ.

Mục Trì sững sờ, nhịp thở cũng trở nên dồn dập hơn. Anh không ngờ Mục Hạc lại có động thái quyến rũ vô thức này. Nhìn gương mặt ngủ say không chút đề phòng kia, trái tim sắt đá trong l.ồ.ng n.g.ự.c anh bỗng chốc mềm đi.

"Anh... anh..."

Mục Hạc ôm tay anh lầm bầm mộng mị, giọng nghẹn ngào:

"Đừng đi... đừng bỏ em..."

Mục Trì không nghe rõ lời nói mơ hồ đó, đồng thời trong đầu anh lóe lên hình ảnh cậu đang thân mật cùng bạn bè bên ngoài. Sự ghen tuông điên cuồng bùng nổ, anh rút tay ra khỏi vòng tay cậu, trườn người áp sát dưới thân, bóp cằm Mục Hạc buộc cậu phải hé môi, mang theo sự cố chấp và điên cuồng mà chiếm lấy đôi môi ấy.

"Ưm..."

Mục Hạc phát ra tiếng rên rỉ khó chịu trong mơ, dưỡng khí trong khoang miệng bị tước đoạt khiến cậu theo bản năng đưa tay chống lên l.ồ.ng n.g.ự.c đang áp sát của anh. Cậu lúc này giống như bị kẹt trong một cơn ác mộng không thể nào thoát khỏi.

Hồi lâu sau, Mục Trì mới buông cậu ra. Nhìn đôi môi sưng đỏ và bóng nước vì hôn, ánh mắt anh tối sầm lại đầy vẻ thỏa mãn. Anh tựa lên vai cậu, hít hà mùi hương ngọt ngào nhàn nhạt, gân xanh trên cánh tay nổi lên vì phải cực lực kìm nén khao khát chiếm hữu.

"Làm sao anh nỡ để em rời đi được đây, Tiểu Hạc của anh..."

Chương 8 - Giả Ngoan Ngoãn Trong Lòng Của Anh Trai - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia